Vậy nên anh lấy mạng mình ra đặt cược: nếu cô vẫn còn chút tình cảm, ắt hẳn sẽ mềm lòng, sợ anh chết mà quay về bên anh.
Còn nếu không…
Đồng tử Hạ Diên Chu khẽ rung, hơi thở khựng một nhịp.
Nhưng anh vẫn tin sẽ không có chuyện “không”.
Tin Tổng giám đốc Hạ nghĩ quẩn muốn tự sát nhanh chóng lan ra, truyền thông vây kín dưới tòa nhà, phát live trực tiếp, chờ đợi khoảnh khắc anh chết.
Nhìn đám đông hóng chuyện phía dưới, Hạ Diên Chu cười lạnh, khóe môi nhếch lên.
Đợi suốt hai tiếng, Tống Tri Hoan cuối cùng cũng tới.
Đôi mắt u tối của Hạ Diên Chu bỗng sáng lên, anh căng thẳng xoay người, trông ngóng nhìn cô.
“Tri Hoan…” Anh vừa định bước tới ôm, đã bị ánh mắt đề phòng của cô chặn lại, không dám tiến thêm.
“Rốt cuộc anh muốn làm gì?” Giọng Tống Tri Hoan lạnh băng.
Chưa kịp đáp, anh đã nghe cô cười lạnh:
“Hạ Diên Chu, anh làm gì cũng chẳng liên quan đến tôi. Muốn diễn thì bỏ tiền mà đóng phim, rảnh quá thì biến đi cho yên. Đừng quấy rầy tôi nữa!”
“Nếu anh định dùng mánh khóe để ép tôi quay lại, thì tính sai cả rồi.”
Hạ Diên Chu suýt đứng không vững.
Tim như bị rạch mấy nhát, đau đến nỗi thở cũng khó. Anh cố chống đỡ, nhìn sự quyết tuyệt trong mắt cô, từ từ rút dao ra, dí thẳng vào ngực.
“Vậy nếu anh chết trước mặt em, em cũng không sao ư?”
Mặt Tống Tri Hoan trầm xuống: “Ý anh là gì?”
“Tri Hoan, anh yêu em, yêu rất nhiều, nên anh chỉ còn cách này.” Giọng Hạ Diên Chu rờn rợn mà ánh mắt lại bình thản: “Hai lựa chọn. Một, em ở lại bên anh, chúng ta sống cho tử tế. Hai, em chọn Cố Chước, còn anh chết ngay trước mắt em.”
Chương 26
“Tri Hoan, em biết anh làm được, nên đừng nghĩ đây là diễn.”
Tống Tri Hoan lại một lần nữa bị sự điên cuồng của anh làm cho sững sờ. Cô không thể tin nổi: “Anh lấy mạng mình ra uy hiếp tôi?”
“Hạ Diên Chu, đúng là anh phát điên rồi!”
“Anh điên từ lâu rồi. Từ lúc em rời đi, từ lúc anh biết mình bị Vu Liên lừa, từ lúc thấy em rời xa anh từng chút một, lẽ ra anh đã phải phát điên rồi.” Hạ Diên Chu cười, nhưng trong mắt là cả một vùng hoang lạnh. “Tri Hoan, đây là cách cuối cùng. Dù sao em đi hẳn rồi anh cũng sống không nổi, vậy thì liều một phen.”
“Biết đâu…”
Anh lầm bầm: “Biết đâu, em vẫn còn để ý anh chút ít.”
Tống Tri Hoan cắn chặt môi, cảm xúc dưới đáy mắt dậy sóng.
Hai người im lặng đối mặt.
Sau một quãng lặng dài, Tống Tri Hoan khẽ cười lạnh.
“Vậy anh cược sai rồi. Tôi chọn rời đi.”
Trong khoảng không chỉ còn tiếng thở của hai người, câu nói ấy dễ dàng lọt vào tai Hạ Diên Chu.
Tay cầm dao của anh khựng lại một thoáng. Rất lâu sau, anh bật cười, rồi ngay khoảnh khắc Tống Tri Hoan xoay người, anh không do dự đâm thẳng lưỡi dao vào ngực mình!
“Phập—”
Âm thanh mũi dao xuyên qua lồng ngực rợn người.
Nhưng Hạ Diên Chu chỉ chau mày, không rên một tiếng, thậm chí còn mỉm cười nhìn cô.