Việc trồng ngải cứu vẫn tiến hành theo đúng kế hoạch.
Tôi đã thuê được một mảnh ruộng lớn để làm vùng nguyên liệu, đồng thời bắt đầu dựng nhà kính nông nghiệp.
Một hôm, khi nhà kính còn đang xây dở, trưởng thôn tìm đến, mắt sáng rỡ nói:
"Trên huyện rất coi trọng mô hình lần này, đã cử kỹ sư và chuyên gia về thảo dược xuống hỗ trợ. Sắp tới sẽ có người đến giúp đỡ cô trồng và triển khai."
Tôi vui mừng chạy ra cổng làng đón người.
Nhưng khi người đó bước xuống xe, tôi lập tức chết lặng tại chỗ.
Trưởng thôn bước lên, tươi cười giới thiệu:
"Vị này là kỹ sư Diệp, hiện đang là kỹ sư AI cấp một của Hoa Năng. Cậu ấy được đơn vị cử tới để hỗ trợ chúng ta xây dựng khu sinh thái trồng ngải cứu."
Tôi còn chưa kịp phản ứng, Diệp Thanh Thần đã đưa tay ra, mỉm cười nói:
"Cuối cùng cũng gặp lại em rồi."
Tôi mở to mắt, muốn đưa tay ra bắt, nhưng vừa cúi đầu thì phát hiện… tay mình toàn bùn đất.
Tôi vội vàng rụt lại, nhưng anh đã nắm lấy trước một bước.
Lòng bàn tay anh rất ấm.
Cảm giác như có một luồng điện từ lòng bàn tay anh chạy thẳng vào ngực tôi, khiến tim tôi loạn nhịp, cả người tê rần như bị điện giật nhẹ.
Tôi ngẩng đầu lên, thấy anh khẽ nghiêng mắt nhìn tôi, nụ cười dịu dàng như gió xuân thoảng qua.
Giây phút ấy, tôi có cảm giác như ngừng thở, một thoáng choáng váng chợt ùa tới…
Tựa như, tôi vừa chạm phải một khung cảnh không nằm trong kế hoạch cuộc đời.
11.
Diệp Thanh Thần – kỹ sư công nghệ cao cấp, được trưởng thôn sắp xếp ở tạm nhà dì tôi.
Tôi nghi lắm, chắc chắn là anh cố ý.
Dì thì khỏi phải nói, vui đến mức mỗi ngày đều nghĩ món mới nấu cho anh ăn.
Từng bữa đều đầy đặn, chu đáo như đãi khách quý trong nhà.
Một hôm, anh nhân lúc không có ai, nhỏ giọng hỏi tôi:
"Tại sao em không liên lạc với anh nữa? Mỗi lần nhắn lại đều hời hợt, không giống trước kia."
Tôi lúng túng cười cười, không biết nên nói sao.
Anh chỉ mỉm cười, mắt cong cong nhìn tôi:
"Không sao. Em không đến, thì anh đến tìm em. Vậy có vui không?"
Câu nói nhẹ như gió thoảng, nhưng khiến mặt tôi nóng ran.
Không chỉ là mặt, mà cả lòng ngực cũng như bị một tia gì đó chạm khẽ.
Tôi không biết trả lời thế nào, chỉ đành… trừng mắt nhìn anh.
Anh bật cười thành tiếng, lại còn giả vờ nghiêm túc khen ngợi:
"Kế hoạch trồng ngải cứu của em thật sự rất thú vị."
Ruộng đồng và công nghệ cao, giống như tôi và anh — hai thứ tưởng chừng không liên quan, nhưng lại hợp đến bất ngờ.
Tôi lần đầu được tận mắt chứng kiến kỹ năng của một kỹ sư AI hàng đầu.
Những ngón tay gõ bàn phím của anh thon dài, linh hoạt, chẳng khác nào đang đánh đàn.
Lúc làm việc, anh thật sự cuốn hút.
Thỉnh thoảng, anh sẽ lấy máy ảnh ra, chụp lại khoảnh khắc tôi làm việc trên ruộng, còn làm cả một bộ album cho tôi và dì.
Sự xuất hiện của anh, gần như thay đổi cả nhịp sống của tôi.
Giống như việc hiện đại hóa đang dần bước vào nông thôn – âm thầm, nhưng rõ rệt.
Anh dạy tôi nhiều điều.
Thậm chí còn kiên nhẫn dạy tôi những kiến thức lập trình đơn giản.
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ rung động vì một người đàn ông khác.
Nhưng… đã rung động thật rồi.
Tôi từng cố giữ khoảng cách.
Tôi nói:
"Chúng ta không hợp nhau. Anh rồi sẽ phải rời đi."
Anh nhìn tôi, đáp rất nhẹ:
"Đúng là anh phải thường xuyên đi công tác. Nhưng người dù đi xa đến đâu, cũng cần một điểm neo.
Em có đồng ý làm điểm neo của anh không?"
Tôi kinh ngạc nhìn anh:
"Em từng ly hôn rồi."
Anh nghiêng đầu đến gần, ánh mắt sáng rực dưới ánh đèn bếp:
"Thì sao chứ? Anh còn phải cảm ơn chồng cũ của em vì đã buông tay.
Nếu không, làm sao anh có cơ hội này?"
Tôi lắc đầu, thấp giọng:
"Anh hoàn toàn có thể tìm được người tốt hơn em."
Anh khẽ vuốt sợi tóc bên thái dương tôi, giọng ôn hòa đến lạ:
"Người anh thích, chính là người tốt nhất."
Có lẽ anh nhận ra sự lo lắng trong tôi, nên nói thêm:
"Không sao đâu. Anh đợi được. Không vội."
Anh không ép buộc.
Không tạo áp lực.
Chỉ lặng lẽ ở bên, dịu dàng mà vững chãi.
Dần dần, ngay cả khi không nói chuyện, tôi và anh cũng không thấy khó xử.
Sự im lặng giữa chúng tôi, trở nên tự nhiên như không khí.
Chỉ lúc ấy, tôi mới nhận ra —
Tôi đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào chẳng hay.
Một sự quen thuộc dịu dàng, len lỏi vào lòng như mưa xuân rơi xuống đất, lặng lẽ mà không thể gỡ ra được nữa.
Không có anh bên cạnh, tôi bắt đầu thấy không quen.
Có anh giúp đỡ, kế hoạch trồng ngải cứu của tôi tiến triển vô cùng suôn sẻ.
Lần đầu tiên trong đời, tôi thật sự được chứng kiến công nghệ AI áp dụng vào nông nghiệp một cách thực tiễn đến thế nào.
Anh lập trình một hệ thống quét hồng ngoại, có thể theo dõi độ ẩm và nhiệt độ không khí, khi cần sẽ tự động tưới nước và bổ sung dung dịch dinh dưỡng.
Còn có khả năng quét toàn bộ vườn ngải cứu, theo dõi từng giai đoạn phát triển.
Nếu có sâu bệnh hay vấn đề gì, hệ thống sẽ tự động thông báo, kèm theo gợi ý cách xử lý.
Nhờ vậy, tôi tiết kiệm được rất nhiều thời gian, công sức, tránh vô số đường vòng.
Không những thế, anh còn giúp tôi xây dựng một gian hàng mini online để bán các sản phẩm từ ngải cứu, từ đó giải quyết luôn cả đầu ra cho nông dân trong làng.