“Gọi cho trại tâm thần đi, có người cần vào đấy rồi!”
Kim đồng hồ chuyển sang đúng 12 giờ. Một vị khách đột nhiên hét lên:
“Mau xem tin nóng trên trang nhất kìa!”
Có người đọc to:
“Tập đoàn Hoàn Vũ chính thức cách chức Tổng giám đốc Chu Hằng và tuyên bố vĩnh viễn không tuyển dụng lại!”
Cả hội trường chết lặng, sau đó mọi người đồng loạt rút điện thoại ra kiểm tra, không khí như đóng băng.
Tiêu đề nổi bật chiếm trọn màn hình: [Tập đoàn Hoàn Vũ cách chức Tổng giám đốc Chu Hằng]
4
“Không thể nào!” Chu Hằng giật lấy điện thoại từ người bên cạnh, trợn mắt nhìn chằm chằm vào màn hình:
“Không thể nào! Không thể nào!”
Trương Mỹ Lệ giọng run run:
“Chu Hằng, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Mọi ánh mắt dồn về phía tôi, tò mò thì thầm:
“Cô ta là ai mà ghê gớm vậy?”
Chu Hằng siết chặt điện thoại đến trắng cả tay, gào lên:
“Là con đàn bà đó giở trò! Cô ta thuê truyền thông tung tin bịa đặt!”
“Đúng vậy! Nhất định là vậy!”
Tôi nhướng mày:
“Không thấy quan tài chưa đổ lệ nhỉ?”
Tôi lấy iPad ra, truy cập vào website chính thức của Tập đoàn Hoàn Vũ, mở mục thông báo nhân sự:
“Mọi người xem đi, thông báo đã đăng từ 11:30, có giả được không?”
Mọi người gật đầu rối rít, ánh nhìn giờ đã đổi khác, đầy kính sợ.
Chu Hằng vẫn không cam tâm, gọi cho cổ đông lớn:
“Giám đốc Triệu! Lần trước chúng ta còn cùng ăn cơm…”
Chưa nói dứt câu, bên kia “cạch” một tiếng cúp máy. Gọi lại thì phát hiện đã bị chặn.
Chu Hằng nhìn chằm chằm vào màn hình bị cúp máy, nghiến răng nghiến lợi:
“Lũ khốn nạn không giữ lời!”
Tôi bật cười khẽ:
“Chu Hằng, anh bao nhiêu tuổi rồi mà còn tin mấy câu nịnh nọt của người ta?”
“Họ còn khôn hơn anh đấy. Ít nhất biết người không nên đụng vào là ai.”
Lúc này, đám khách từng tâng bốc Chu Hằng giờ đã trở mặt:
“Cú cách chức này quá chấn động, cả nước đều biết rồi.”
“Haha, giờ thì nổi tiếng thật rồi đấy.”
Tôi mím môi cười nhẹ, ánh mắt lạnh đi, nhìn về phía Trương Mỹ Lệ:
“Còn nhớ vụ cá cược giữa chúng ta chứ?”
Trương Mỹ Lệ nắm chặt tay:
“Tôi chưa thua! Chu Hằng bị cách chức nhưng công ty tôi chưa phá sản!”
Tôi lắc đầu, bật cười:
“Giãy giụa vô ích.”
Tôi quay sang nhóm nhà cung ứng:
“Mấy vị là nhà cung cấp của công ty Trương Mỹ Lệ, cô ta nợ các anh bao nhiêu?”
“Tôi bị nợ 50 triệu!”
“Tôi 30 triệu!”
“Tôi 20 triệu!”
Tôi gật đầu, nhìn về phía Trương Mỹ Lệ:
“Cô biết không, toàn bộ tài sản công ty cô chưa tới 100 triệu. Giờ nợ đã vượt quá tài sản, ngoài phá sản ra, cô còn lựa chọn nào khác?”
Bao năm nay, cô ta chỉ dựa vào danh tiếng của Hoàn Vũ để làm tín dụng. Không có Hoàn Vũ, cô ta chẳng là gì cả.
Trương Mỹ Lệ đỏ ngầu mắt, hét lên:
“Chu Hằng bị cách chức thì sao? Tập đoàn Hoàn Vũ chưa chấm dứt hợp tác với tôi!”
Đúng lúc đó, trợ lý của cô ta hoảng hốt chạy đến:
“Trương tổng! Tập đoàn Hoàn Vũ vừa tuyên bố cắt đứt toàn bộ hợp tác với công ty ta và vĩnh viễn không tái hợp tác!”
Mắt Trương Mỹ Lệ trợn tròn, điện thoại rơi thẳng xuống đất “choang” một tiếng.
“Không thể nào! Tôi phải gọi cho Chủ tịch Hoàn Vũ!”
Cô ta run rẩy nhặt điện thoại lên, nhưng rồi như bừng tỉnh…
Cô ta đâu có quen biết Chủ tịch Hoàn Vũ.
Trương Mỹ Lệ vẻ mặt méo mó túm lấy Chu Hằng:
“Chuyện gì xảy ra vậy? Mau gọi cho Chủ tịch các anh đi! Chúng ta đang hợp tác tốt cơ mà, sao lại hủy?”
“Anh có biết không, nếu bị Hoàn Vũ cắt hợp tác, tôi không xuất được hàng, không trả được tiền nợ trên, chỉ riêng tiền phạt đã đủ đè chết tôi rồi!”
Chu Hằng bị cô ta kéo ngã chao đảo, nhưng chỉ im lặng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi biết, hắn đang nghĩ nếu dám vạch trần mối quan hệ giữa hai ta, hắn mới thật sự mất hết mặt mũi.
Nhưng Chu Hằng à, tôi càng không để anh được như ý.
Người hại tôi, nhất định phải trả giá gấp mười lần!
5
Thấy sự việc đã rõ như ban ngày, nhóm nhà cung ứng là những người hành động đầu tiên. Họ gằn giọng nói:
“Trương Mỹ Lệ, trước kia cô dựa vào Tập đoàn Hoàn Vũ, cứ chây ì không chịu thanh toán tiền hàng, bọn tôi còn nể mặt công ty lớn nên nhịn. Giờ thì sao, cô còn gì để nói nữa không?”