4.
Tạ Minh Tiêu – cái tên gà mờ ấy bị ta hôn đến mức đầu óc mụ mị.
Hắn che miệng, đôi mắt long lanh mở to đầy sửng sốt, lắp bắp nói:“Ngươi… ngươi thật bẩn thỉu! Ngươi vừa ăn… ăn lưỡi của ta…”
“Câm miệng!” Ta vội đá vào chân hắn trước khi hắn kịp thốt ra chữ cuối.
Tạ Minh Tiêu lại lén liếc xuống thân dưới của ta, rồi ngượng ngùng áp sát, thì thầm đầy xấu hổ:“Ta bị ngươi hôn đến mức người ngứa ngáy khó chịu, còn… còn phồng lên nữa. Ngươi có khó chịu không?”
Ta cạn lời. Người này sao lúc nào cũng hỏi những câu chẳng ra đâu vào đâu như vậy?
Về lại ký túc xá, hắn cứ lăn qua lăn lại trên giường, không ngủ nổi. Ta xoay người, tiện chân đá hắn lăn xuống đất.
Tạ Minh Tiêu bò lên mép giường, đôi mắt đào hoa ngấn nước, trông đầy tội nghiệp:“Lý Tinh, ta có phải bị bệnh không? Giờ gọi quản túc đến, bảo rằng ta bị ngươi hôn đến phát bệnh, chẳng phải mất mặt lắm sao?”
Ta nhắm mắt, lòng như tro tàn, nghiến răng gầm lên:“Qua đây!”
Ta bảo hắn trải tấm ga mới, rồi hướng dẫn hắn… cách giải quyết.
Kết quả, hắn rúc trong chăn, rên rỉ:“Lý Tinh, Lý Tinh, ta không làm được… nhanh giúp ta!”
Ta muốn đập hắn chết ngay tại chỗ! Quý công tử đúng là chuyện gì cũng lắm điều!
Không còn cách nào khác, ta đành xoay người lại giúp hắn.
Ai ngờ, ta vừa chạm vào, hắn liền xong luôn.
Tạ Minh Tiêu đôi mắt mờ nước, ngơ ngác nhìn ta.
Ta vứt tấm khăn tay dơ bẩn đi, thở dài kiệt sức:“Ngủ đi.”
Sớm biết hắn phiền phức thế này, ta đã không hôn hắn trong rừng trúc. Thật sự hối hận.
Vậy mà hắn vẫn không chịu ngủ, ghé sát, giọng thì thào:“Hay để ta giúp ngươi nhé?”
Tay hắn bắt đầu không yên phận, trượt xuống chân ta.
Điều ước định thứ hai: Không được chạm vào ta nếu chưa có sự cho phép.
Tạ Minh Tiêu phạm giới, bị ta đá ra khỏi giường. Hắn đành bật đèn, cô đơn ngủ một mình cả đêm.
Sáng hôm sau, hắn bị cảm lạnh, sốt cao li bì.
Người trong hầu phủ tới đón hắn.
Tạ Minh Tiêu không chịu đi, ôm chặt cột hiên mà gào thét:“Không ai được động vào bổn thiếu gia! Không thì ta chết ngay cho các ngươi xem!”
Đám hạ nhân dường như đã quá quen với màn kịch này.
Bốn gã gia đinh xông tới, khiêng hắn đi thẳng.
Tạ Minh Tiêu còn hét vang trời:“Lý Tinh! Lý Tinh! Chờ ta về nhé! Nhớ ăn uống đầy đủ!”
Trong ký túc, ta nghe tiếng hắn xa dần, chỉ biết thở phào nhẹ nhõm.
Cái tên phiền phức này, cuối cùng cũng đi rồi.
5.
Nửa tháng nay, ta ngủ một giấc an lành, ngày ngày thần thanh khí sảng, học hành cũng tiến bộ vượt bậc.
Đến ngày nghỉ, bất ngờ có người chạy đến Tàng Thư Lâu tìm ta:“Lý Tinh! Vị hôn thê của ngươi đến tìm kìa!”
Vừa nghe xong, cả thư viện sáng mắt mà dán chặt vào ta như thể ta là chuyện thị phi lớn nhất năm nay.
Ta ngẩn người. Từ đâu lại xuất hiện vị hôn thê này?
Mang đầy thắc mắc, ta rời khỏi thư viện.
Ngoài cổng thư viện, một thiếu nữ vận váy thêu trăm hoa, đôi mắt trong veo, nụ cười rực rỡ như nắng sớm. Nàng nhìn ta một lượt rồi trêu chọc:“Ồ, nửa năm không gặp, ngươi càng thêm tuấn tú rồi đấy.”
Ta thở dài bất lực. Hóa ra là Lư Chiêu Chiêu, đại tiểu thư nhà đại phú hào xứ Thanh Châu.