Cổ tay truyền đến cảm giác đau thấu xương, tôi chợt nhớ lại cảnh kiếp trước bị anh ta đè xuống đánh tới ch//ết.
Cơn giận trong lòng tôi cuối cùng cũng không kìm được nữa.
Tôi lạnh lùng nhếch môi cười, nhấc gối thẳng vào chỗ hiểm của anh ta.
“Ưm…”
Trần Gia lập tức phát ra một tiếng rên đau đớn thảm thiết, ôm lấy hạ thân rồi ngã rầm xuống đất.
Tôi đứng trên cao nhìn xuống anh ta:
“Trần Gia, anh tưởng tôi không biết hai mẹ con các người đang nung nấu cái gì trong bụng à?
“Cái ly đó đã sớm bị cố ý làm vỡ rồi, vở kịch các người diễn hôm nay chẳng qua là để sau này khống chế tôi, bắt tôi làm trâu làm ngựa cho nhà họ Trần!”
Cả đám họ hàng xung quanh lập tức náo loạn.
“Vỡ sẵn rồi? Vậy là… cố tình dán lại à?”
“Không thể nào đâu… Lý Linh Linh rảnh gì mà làm chuyện đó?”
“Ê, nghe cô ta nói tôi mới nhớ, lúc ly vỡ, âm thanh đúng là hơi lạ, nghe nặng nặng…”
“Chẳng lẽ…”
Thấy tình hình không ổn, Lý Linh Linh lập tức tung chiêu cuối.
Bà ta phịch một cái ngồi bệt xuống đất, vừa đập đùi vừa gào khóc:
“Trời ơi là trời! Tôi tạo cái nghiệp gì thế này hả?! Cưới con dâu về còn chưa kịp dâng trà xong đã dám hỗn láo với mẹ chồng, bây giờ còn vu oan cho tôi nữa! Cái nhà này không thể sống nổi nữa rồi!
“Không cưới nữa! Tuyệt đối không cưới nữa! Trần Gia! Hôm nay con mà còn cần con nhỏ đó, thì tôi coi như không có đứa con trai này nữa!”
5.
Ở kiếp trước, bà ta chính là dựa vào chiêu “vừa khóc, vừa làm ầm, dọa tìm ch//ết”, cộng thêm sự “chung tình” giả tạo của Trần Gia, khiến tôi mềm lòng và day dứt, từng bước tự chui vào bẫy.
Còn lần này, tôi chỉ lạnh lùng đứng nhìn bà ta diễn.
Đợi bà ta khóc mệt rồi, tôi mới ung dung xoay người, chỉ vào chiếc máy quay trong tay Tiểu Nhã.
Tiểu Nhã vốn ăn ý với tôi, lập tức hiểu ra:
“Dì ơi, dì nói xem, chuyện này rốt cuộc là sao đây ạ?
“Dì không biết chứ, Tiểu Lan nhà cháu đã dặn cháu từ sớm là phải quay lại toàn bộ quá trình hôn lễ hôm nay, nên lúc nãy dâng trà, cháu đã quay lại đầy đủ rồi nhé!
“Vừa hay chiếc máy này cháu mới mua, độ phân giải siêu nét, khoảnh khắc cái ly vỡ cháu quay rõ mồn một!
“Nào nào, chúng ta mở ra xem lại tại chỗ luôn đi, để mọi người cùng xem xem, rốt cuộc cái ly là vỡ như thế nào!”
Tiểu Nhã có quay trúng khoảnh khắc đó hay không, tôi không chắc.
Nhưng tôi chắc chắn một điều: Lý Linh Linh chột dạ.
Quả nhiên, vừa nghe thấy vậy, tiếng khóc của bà ta lập tức tắt ngúm, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Trần Gia cũng hoảng loạn thật sự.
“Chi Lan! Em… em bảo Tiểu Nhã quay cái gì vậy? Mau xóa đi! Người một nhà với nhau có gì không nói cho được, nhất thiết phải làm cho khó coi thế này sao?”
“Một nhà?” Tôi bật cười khinh bỉ.
“Ai là người một nhà với các người? Cơm có thể ăn bừa nhưng lời không thể nói bừa. Anh đừng quên, chúng ta còn chưa đăng ký kết hôn đâu.”
Tôi tiến lên một bước, nhìn thẳng vào Lý Linh Linh:
“Hôm nay chuyện này nhất định phải làm cho rõ ràng. Nếu thật sự là tôi Thẩm Chi Lan số mệnh xấu, khắc chồng khắc nhà, tôi lập tức rời đi, tuyệt đối không liên lụy nhà họ Trần.
“Nhưng nếu là có người lòng lang dạ sói, dùng thủ đoạn bỉ ổi thế này để khống chế con dâu mới, vô duyên vô cớ bôi nhọ danh dự của tôi…”
Tôi dừng lại một chút, nhìn ánh mắt né tránh của Lý Linh Linh và gương mặt tái mét của Trần Gia, chậm rãi nói nốt:
“Vậy thì tôi sẽ báo cảnh sát!”
Hai chữ “báo cảnh sát” vừa thốt ra, Lý Linh Linh lập tức cuống lên.
Bà ta bật dậy, xông thẳng về phía Tiểu Nhã để giật máy quay:
“Con ranh chết tiệt kia! Chuyện này liên quan tới mày à?! Mau xóa video cho tao!”
Tiểu Nhã né sang một bên, Lý Linh Linh chụp hụt, lập tức ngã dúi dụi, vô cùng thảm hại.
Đến lúc này, đám đông xung quanh còn ai mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.
Thấy đại cục đã định, Trần Gia cũng chẳng buồn để ý tới chỗ hiểm của mình nữa, cố lết tới kéo tôi lại.
Anh ta hạ giọng dỗ dành:
“Chi Lan, hiểu lầm… đều là hiểu lầm thôi! Có thể mẹ anh già rồi, nghe người ta nói linh tinh bên ngoài nên mới làm vậy, chứ không phải cố ý nhằm vào em…
“Chúng ta đừng làm lớn chuyện nữa, mọi người đều đang đợi cả kia kìa, làm vậy chẳng phải để thiên hạ cười cho sao? Thế này đi, chúng ta cứ tiếp tục hôn lễ trước đã, được không? Anh đảm bảo, sau này tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện kiểu này nữa!”
Tôi nhìn gương mặt giả tạo của anh ta, cười lạnh, rồi giơ tay tát thẳng vào mặt anh ta.
“Hôn lễ tiếp tục à? Mặt anh chỉ có một cái thôi, anh giữ kỹ cho tôi!”