1.
Sinh nhật Cố Đình Thâm năm đó, tôi vì khó chịu nên đi viện, đến phòng riêng hơi trễ.
Khi tôi đến, bạn bè anh ta đã hơi ngà ngà, nói năng chẳng kiêng dè gì.
Tôi rón rén mở cửa, định tạo bất ngờ.
Vừa vặn nghe họ đang nói về tôi.
“Cố thiếu, hôm nay anh định công khai với Tiểu Bạch thật à? Không sợ Tô Âm làm ầm lên sao?”
“Làm ầm gì? Tôi chưa từng nói yêu cô ta, chia tay cái gì?”
“Tô Âm mặt xinh dáng đẹp, người động lòng đâu có ít. Anh không sợ có người theo đuổi à?”
“Hừ, theo tôi năm năm rồi, ai trong cái giới này mà chẳng biết?
Ai dám theo đuổi?
Huống chi, các cậu nghĩ cô ta rời nổi tôi à?”
Anh ta cầm ly rượu, hờ hững nói.
Mấy người bên cạnh vội vàng phụ họa:
“Cũng đúng, Tô Âm đối với anh là không ai bằng.”
“Yêu anh như thế, chắc chắn không nỡ rời xa.”
“Cố thiếu đúng là cao tay, câu được cả hoa khôi có gai Tô Âm thành cá cắn câu.”
“Anh định ‘ăn không trả tiền’ cả đời à?”
“Im miệng! Gì mà ‘ăn không trả tiền’ chứ?
Cô ta muốn đi tôi cũng không giữ.
Muốn ở lại tôi cũng không bạc đãi.
Chỉ là, trước mặt Tiểu Bạch, đừng nhắc đến cô ta.
Chốc nữa Tiểu Bạch tới rồi, giữ ý tứ vào.
Cô ấy chỉ là cô bé nhỏ, mấy cái đầu óc đen tối của các cậu đừng có dọa người ta.”
“Ồ, thì ra Cố thiếu thích con gái nhỏ tuổi à?”
“Không phải vì nhỏ,”
“mà là kiểu vừa ngây thơ lại vừa táo bạo của cô ấy, thực sự rất cuốn.
Tôi chưa từng gặp ai như vậy.
Khác hẳn Tô Âm.”
Cố Đình Thâm tựa lười biếng vào sofa, buông lời.
Tay tôi nắm chặt tay nắm cửa, như bị ai niệm chú, cứng đờ không nhúc nhích.
Phải rồi, năm năm rồi.
Từ hai mươi đến hai lăm tuổi, cả thanh xuân rực rỡ nhất của tôi...
Ngay lúc tôi tưởng cả hai đã sẵn sàng tiến thêm một bước, thì ra anh đã sớm lên kế hoạch cho một cuộc đời không có tôi.
Tôi biết trong giới của họ, thay phụ nữ như thay áo.
Nhưng tôi nghĩ anh khác.
Tôi nhớ đêm tuyết ấy, anh nói rất nhớ tôi, muốn gặp tôi.
Tôi hớn hở đứng đợi trong tuyết, chỉ mong được nhìn thấy anh sớm hơn một chút.
Anh vừa thấy tôi đã vội vàng dừng xe, chạy ào tới ôm chặt tôi vào lòng:
“Ngốc à, không sợ lạnh cóng sao?”
Đêm ấy, anh điên cuồng, như muốn hòa tôi vào cơ thể anh.
Không dùng biện pháp tránh thai, tôi sợ nên định uống thuốc.
Anh nói uống thuốc hại sức khỏe, nếu mang thai thì sinh luôn.
Anh còn nói con nhất định sẽ đẹp và hiểu chuyện giống tôi.
Tôi tưởng anh thật sự muốn có một đứa con với tôi.
Cho nên, sáng nay ở viện, khi bác sĩ bảo tôi mang thai, tôi vui mừng khôn xiết.
Sinh đôi, tỷ lệ chưa đến một phần trăm, ông trời quá ưu ái tôi.
Nhưng giờ mới biết, tất cả chỉ là tôi tự tưởng tượng.
Tôi đơn phương mà thôi.
Anh đâu có nhớ tôi.
Chỉ là chợt nghĩ đến.
Chỉ là sợ người khác "không sạch".
Nhưng tôi làm sao phân biệt được đâu là thật, đâu là giả?
Rõ ràng lúc anh chạy từ xe tới, ánh mắt anh chỉ có tôi…
Nghĩ tới đây, hốc mắt tôi cay xè.
Tôi cắn răng, cố gắng không khóc.
Tôi không muốn để mình trông thật thảm hại.
“Cô gái, cô định vào à?”
Tiếng của nhân viên phục vụ vang lên sau lưng.
Thì ra anh ta định mang rượu vào phòng, bị tôi chắn lối.
Người trong phòng đồng loạt quay lại nhìn tôi.
2.
Ánh mắt Cố Đình Thâm thoáng hiện vẻ bối rối, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Anh bước tới, tự nhiên nắm lấy tay tôi:
“Đến bao giờ thế? Sao không vào? Tay sao mà lạnh vậy?”
Vừa nói, vừa xoa xoa tay tôi cho ấm.
Ánh mắt nhìn tôi vẫn dịu dàng như cũ.
Nhưng tôi không còn thấy chút tình cảm nào nữa.
Tôi rút tay lại, chậm rãi nói: