"Sếp, tôi biết ngay anh là người tốt nhất mà."
Tôi hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm:
"Tôi muốn tăng lương."
Lời vừa dứt.
Anh ta ngẩn ra: "Em... muốn tăng lương?"
Hỏi thế là sao, con trâu con ngựa nào mà chẳng muốn?
"Có được không ạ..."
Anh ta gật đầu: "Được, lương tăng lên năm vạn (50,000 nhân dân tệ) được không?"
Được không ư?
Hôm nay Bùi Hạc Dã uống nhầm thuốc à? Hay lúc nãy hôn có lỡ hút hết nước trong não tôi không?
"Được được được!"
"Tôi yêu anh quá sếp ơi, anh là người đẹp trai nhất, hào phóng nhất, anh minh thần võ nhất trên đời!"
Tôi bắn pháo hoa khen ngợi liên tục, chỉ muốn cúi lạy anh ta ngay tại chỗ.
Anh ta lại có vẻ hơi ngượng ngùng. Tai hình như... còn hơi đỏ nữa?
"Vậy... tôi đi ngủ được chưa ạ?" Tôi hỏi.
Anh ta nhìn đồng hồ, cuối cùng cũng đại phát từ bi:
"Được."
Tôi như được đại xá, vội vàng chuồn về phòng ngủ.
Nhưng đi được hai bước, tôi phát hiện anh ta đi theo sau tôi.
Tôi: "???"
Khoan đã, anh giai, ý gì đây? Chẳng lẽ còn muốn giám sát tôi làm đề án C?
"Sếp ơi, đã một giờ sáng rồi, tôi thực sự mệt chết rồi, có gì mai làm tiếp được không?"
Anh ta hơi bất ngờ, im lặng một thoáng:
"Ừm... mai làm cũng được, hôm nay quả thực hơi gấp gáp."
Tôi vội vàng đảm bảo:
"Vâng vâng vâng, mai tôi nhất định làm."
Anh ta gật đầu, giọng điệu đầy ẩn ý:
"Đúng là hôm nay hơi gấp gáp, thật ra tôi cũng không định làm đâu..."
"Nên làm một số công tác chuẩn bị trước, không dùng biện pháp bảo vệ thì không tốt."
Tôi điên cuồng gật đầu:
"Đúng đúng đúng, tôi nhất định sẽ làm tốt công tác chuẩn bị."
Ánh mắt anh ta càng sâu hơn, còn mang theo vẻ trêu chọc:
"Em làm à? Cũng được, chọn loại em thích mà mua."
Tôi hơi ngơ ngác, loại tôi thích?
Ồ, cũng phải, vật liệu cho đề án quả thực phải chọn lựa kỹ lưỡng! Sếp quả nhiên tâm tư tỉ mỉ!
Thế là, dưới ánh mắt sùng bái "Sếp thật anh minh" của tôi, Bùi Hạc Dã với tâm trạng vui vẻ rời đi.
Tôi buồn ngủ đến mức vừa chạm gối là ngủ, hoàn toàn không suy nghĩ nhiều.
4
Sáng hôm sau, tôi bị tin nhắn điện thoại đánh thức.
Là WeChat của Bùi Hạc Dã.
【Tôi đã đo thử, kích cỡ của tôi phải dùng XL, size trung bình có lẽ không vừa.】
[Chuyển khoản: 520.000.00]
Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn đó và dãy số không, đứng hình tròn mười phút.
Năm mươi hai vạn (520.000) tệ?!
Anh ta đo cái gì? Đo cái gì cơ?
Lại còn size XL? Size trung bình không vừa?
Vật liệu gì của đề án... mà lại chia theo kích cỡ vậy???
Tôi run rẩy tay, lật lên xem lại lịch sử trò chuyện, người ngu luôn.
Sếp chó má: 【Nhận được thì trả lời.】
Đối phương đang chửi bạn...: 【Nghe không hiểu, chỉ muốn hôn môi.jpg】
Sếp chó má: 【Thư ký Trần, không bàn chuyện riêng trong giờ làm việc.】
Đối phương đang chửi bạn...: 【Nghe không hiểu, chỉ muốn hôn môi.jpg】
Sếp chó má: 【Hừ, thảo nào cô hay lén lút nhìn tôi, chắc chắn đã sớm có ý đồ bất chính với tôi rồi phải không?】
Đối phương đang chửi bạn...: 【Nghe không hiểu, chỉ muốn hôn môi.jpg】
Sếp chó má: 【Đừng có nghĩ dụ được tôi lên giường rồi là không cần làm việc nữa.】
Đối phương đang chửi bạn...: 【Nghe không hiểu, chỉ muốn hôn môi.jpg】
Sếp chó má: 【Khoan, cô gấp gáp đến thế cơ à?】
Đối phương đang chửi bạn...: 【Nghe không hiểu, chỉ muốn hôn môi.jpg】
Sếp chó má: 【Thực ra, tôi cũng đang gấp...】
Tôi nhớ lại chiếc điện thoại bị con mèo dùng làm bàn cào móng ngày hôm qua.
Và nụ hôn bất ngờ của Bùi Hạc Dã.
Mắt tối sầm...
5
Con Đại Cam cọ cọ vào chân tôi, “meo~” một tiếng.
【Trẫm đã giúp ngươi kiếm được bao nhiêu rồi cơ chứ!】
________________________________________
Tôi lập tức cầu cứu bạn thân:
“Chị em ơi! Hình như… tôi ngủ với sếp rồi! Không đúng, là hình như sếp ngủ với tôi? Cũng không đúng!”
“Cuối cùng ai ngủ với ai???”
“Con mèo giẫm lên điện thoại tôi, gửi cho Bùi Hạc Dã một loạt sticker ‘nghe không hiểu, chỉ muốn hôn’. Anh ta nửa đêm lái xe tới nhà tôi, hôn tôi liền mười phút, rồi chuyển cho tôi 520.000, bảo tôi đi mua bao… size XL.”
Bạn thân: “!!!”
“Giàu quá trời! Bố thí cho tui một bữa ăn với!”
Cô ấy sốc không nói nên lời:
“XL á?! Trần Thư Nhiễm, bà trúng mánh to rồi! Loại vật liệu gì mà phải xài tới cỡ đó vậy? Không lẽ nuốt thẳng xuống dạ dày luôn à?!”
Tôi: “Dẹp đi! Dẹp đi ngay!”
“... Đây đâu phải trọng điểm?! Trọng điểm là giờ tôi phải làm sao? Có vẻ như sếp tưởng mấy sticker hôm qua là tôi đang tỏ tình với anh ta, còn muốn hôm nay phải... làm... nữa cơ!”