Ba hôm sau.
Dư vị của lễ hội văn hóa đã hoàn toàn phai nhòa. Giờ đây, thứ mà học sinh cảm nhận được chỉ còn là cái se lạnh đầu đông giờ tan trường.
Hiện tôi đang ngồi đối diện với Komari trong phòng sinh hoạt CLB.
“À ừm, lại từ đầu một lần nữa nhé?”
Komari gật đầu và đọc thành tiếng ghi chú trong điện thoại nhỏ.
“T-t-tôi!! T-tôi là C-chủ tịch CLB V-văn học....K-Komari!”
Cuối cùng cũng xong câu giới thiệu. Komari quệt mồ hôi toát nhễ nhại trên vầng trán và mỉm một nụ cười vui vẻ.
“C-cuối cùng thì t-tôi đã n-nói lưu loát được rồi!”
Như vậy sao mà gọi là nói lưu loát được...?
Chực nói ra xong tôi quyết định nuốt lại lời mình chực nói. Vào những lúc như này, gom góp từng tiến bộ dù là nhỏ nhất cũng đều vô cùng cần thiết.
“Ừm, tôi cũng thấy cậu tiến bộ hơn rồi đấy. Cậu đã tự tin cho buổi họp Chủ tịch các CLB cuối tuần này rồi chứ?”
Tôi đáp một cách vô trách nhiệm, đoạn ngồi xuống ghế và giở sách ra.
“N-nhưng t-tôi v-vẫn chưa t-tự tin p-phát biểu khi b-bị người khác nhìn.”
Komari lí nhí.
Vậy là nhỏ cảm thấy vẫn chưa đủ sao?
Tôi kẹp dấu trang rồi gập cuốn sách lại.
Cuối tuần vừa rồi, Komari đã dành thời gian để tập luyện cho màn tự giới thiệu trong cuộc họp Chủ tịch các CLB sắp tới.
Ngặt nỗi tuần này vừa hay lại tới lượt CLB Văn học báo cáo hoạt động.
“Tôi có thể phát biểu thay nếu cậu muốn.”
“K-không được!”
Dường như bị bất ngờ bởi lời đáp to tiếng của mình, Komari cúi gằm.
"T-tôi nhất định phải làm, cho nên...”
Komari lặng lẽ lặp lại điệp khúc quen thuộc ấy rồi ngồi thụp xuống ghế.
Công bằng mà nói, Komari cực kì tệ khoản nói chuyện trước mặt người lạ. Như thể chưa đủ khó, hầu hết các Chủ tịch đại diện CLB ngày hôm ấy đều là học sinh khối 11. Tôi không nghĩ nhỏ đủ sức để nói năng lưu loát khi trước mặt toàn là những anh chị khối trên lạ lẫm.
“Vậy thì để tôi phụ phần báo cáo hoạt động CLB cho.”
“N-nếu để Nukumizu làm thì mọi chuyện đều sẽ vô nghĩa.”
Hai đứa chúng tôi đã lặp đi lặp lại cuộc trò chuyện kiểu này không biết bao nhiêu lần. Dĩ nhiên chấp nhận đảm nhiệm chức vụ đồng nghĩa với việc sẵn sàng bước lên vũ đài. Song...
“Cuối tuần này là họp rồi đó. Cậu cứ để tôi làm thay một lần thì có sao đâu?”
Komari sượng cứng mặt và tìm cách bật lại. Đúng lúc ấy, cánh cửa căn phòng bỗng mở tung.
“Hai cậu mau dừng lại. Tớ đã nghe hết mọi chuyện rồi.”
Người đùng đùng xuất hiện là Yanami. Nhỏ quăng cặp sách lên mặt bàn rồi ngồi phịch xuống ghế.
“Cậu nghe cả rồi sao Yanami?”
“Ồ, xin lỗi nhé. Tớ nói vậy cho nó hợp với không khí trong phòng thôi. Thế hai cậu đang nói về vấn đề gì ấy nhỉ?”
Lạy hồn, má đứng có rước thêm rắc rối nữa giùm con.
Tôi giải thích sơ qua tình hình.
“Hừm, vậy thì tập luyện thôi.”
Yanami đáp thẳng thừng.
“Thì bọn tớ đang tập mà. Nhưng hội chứng lo âu xã hội không thể đỡ ngay trong ngày một ngày hai. Vậy nên tớ mới muốn thay...”
“Vì thế nên tớ mới không thích điểm đó ở cậu đấy Nukimuzu-kun.”
Yanami chán nản nhún vai.
“Trong lúc tân chủ tịch của chúng ta đang nỗ lực không biết mệt mỏi, cậu lại có thể phát biểu như vậy à? Thấy tớ nói đúng không Komari-chan?”
Komari gật đầu lia lịa như thể hiểu thấu lời Yanami.
“T-thôi đừng để bụng. D-dù gì thì N-Nukumizu chỉ tinh tế được tới thế thôi.”
Từ khi nào hai con nhỏ này tình thân mến thương tới thế này vậy?
Yanami nhoài người về phía Komari.
“Vậy thì bọn mình tập luyện ở địa điểm công cộng nhé. Bọn tớ sẽ giúp cậu tập cho tới khi nào quen được thì thôi. Buổi tối ở nhà ga Toyohashi thì sao?”
Cái gì vậy? Bộ cậu nghĩ Komari là chiến binh Sparta hả?
“N-nếu tìm được chỗ nào không ai qua lại thì cũng được.”
Komari cũng không kém cạnh với Yanami trong khoản phát biểu tào lao hết chỗ nói. Chợt Yanami vỗ tay.
“A phải rồi, ngày mai bọn mình được nghỉ bù một ngày cho đợt Lễ hội Văn hóa nhỉ. Tớ có ý này. Hay là cả ba đứa bọn mình cũng ra ngoài tập thì sao?”
“C-chỗ nào cơ...?”
Komari khom lưng lại như một chú chuột hamster, vẻ cảnh giác.
“Chưa rõ nữa, nhưng cứ để đó tớ lo.”
Yanami liền đáp rồi bắt đầu ngâm nga cắm mặt vào điện thoại.
Dù không có hứng thú gì cho cam, nhưng suy cho cùng tôi cũng không thể thấy chết mà không cứu. Tuy sẽ phải hi sinh ngày nghỉ hiếm hoi, song vì lợi ích của CLB Văn học nên âu cũng đành bất đắc dĩ mà tuân theo.
“Ừm, Komari trông có vẻ hào hứng nhỉ, thế thì...”
Nháng nghe thấy, Komari lập tức lườm tôi bằng biểu cảm cực kì cực kì ghê tởm, như thể muốn lấy cái mạng còi này.
Vậy tức là nhỏ không muốn đi nhỉ? Cơ mà những lúc như này mà trái ý Yanami thì cũng phiền phức lắm...
“Úi, thời tiết ngày mai cũng đẹp lắm luôn nè. Vậy thì nhớ sắp xếp thời gian cho sáng mai đó nha.”
“À, ừ. Ok.”
Tôi quyết định sẽ nghe theo Yanami.
Vậy nên...Komari à, xin cậu đấy, đừng lườm tôi như vậy nữa có được không?
*
Trên bầu trời xanh ngát, một vài đám mây đang lững thững trôi.
Tôi, Yanami và Komari đang có mặt tại Thảo cầm viên thành phố Toyohashi. Cả ba đã tranh thủ ngày nghỉ bù sau lễ hội để triển khai “ý tưởng” của Yanami: Để có thể đứng trước đám đông, trước tiên hãy bắt đầu tập với động vật. Theo như kế hoạch đề ra, đầu tiên chúng tôi cần để cho Komari luyện phát biểu trước động vật được đã.
Vòng quanh công viên một hồi, chúng tôi dừng chân tại khu cho thú ăn. Ngắm nhìn đàn cừu nô nức trước mặt, tại một nơi tràn đầy hương vị của chủ nghĩa hiện thực này, tôi cảm thấy bản thân như đã thuộc về nơi đây. Những chú cừu đang nhàn nhã nhai cỏ khô tôi cho chúng. Mọi thứ hết sức chân thật.
“Ồ, Bọn cừu có vẻ thích Nukumizu-kun ha.”
Yanami đang đứng đằng xa chụp ảnh tới tấp.
“Đấy là do tớ cho bọn chúng ăn thôi. Còn đằng kia mới đúng định nghĩa trần trụi của việc được động vật yêu mến kìa.”
Tôi chỉ về phía Komari, Lúc này đang bị đàn cừu vây kín xung quanh, không chừa cho nhỏ lấy một lối thoát.
“Nukumizu-kun ra giúp Komari-chan đi?”
“Bọn cừu to xác lắm. Nhìn thôi đã sợ rồi ấy. Nhất là con ngươi đen thùi lùi hình chữ nhật của bọn chúng.”
“Thì bên này là sở thú mà.”
Yanami chậm rãi tiếp cận một chú cừu và vùi tay vào bộ lông dày.
“Chu choa, lông cừu ấm ghê á.”
“Nè Yanami, như này có được tính là tập luyện không vậy? Có cảm giác bọn mình chỉ đang đi chơi cho vui thôi ấy.”
Chúng tôi rốt cuộc chỉ đứng ngắm một gia đình voi và xem những chú gấu trúc đỏ đang đứng nhỏm dậy. Không hề có bất cứ dấu hiệu tập luyện nào.
Bỏ qua vẻ lo ngại của tôi, Yanami sảng khoái bật cười khúc khích.
“Dạo gần đây Komari-chan đã phải căng thẳng nhiều rồi mà phải không? Vậy thì ra ngoài đổi gió một chút cũng tốt mà.”
“Theo tớ thì đối với cậu ấy, ở nhà mới là lựa chọn tốt hơn.”
“Đang gặp khó khăn mà ở một mình là dễ cả nghĩ lắm đó. Komari-chan cũng là một thiếu nữ đa sầu đa cảm giống tớ mà.”
Thiếu nữ đa sầu đa cảm. ...Con nhỏ này cố tình tạo cớ cho tôi đá đểu đấy hả?
Trong lúc tôi còn đang lưỡng lự, càng lúc càng có nhiều con cừu tới vây quanh Komari.
“Komari-chan sẽ ổn đó chứ? Lỡ bọn cừu ép cậu ấy bẹp dí một góc thì sao?”
“Komari bảo muốn được nựng mấy bé thú nhỏ nhắn mà. Vậy nên bọn mình mới dẫn cậu ấy tới khu vực cho thú ăn chứ. Tốt nhất không nên làm phiền Komari.”
Nói đoạn, tôi sực tỉnh. Lúc này toàn bộ cừu ở đây đã bu lấy Komari. Còn nhỏ thì cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi những con cừu đang tranh giành nhau nhúm cỏ khô trên bàn tay đang giơ cao.
Làm vậy là dở rồi. Càng không sớm cho đám cừu ăn, chúng sẽ chỉ càng trở nên hung hăng mà thôi.
“Thú nhỏ ấy hả. Ý Komari-chan đang nhắc tới chẳng phải là thỏ hay lợn guinea sao? Gần đây có khu cho thỏ ăn đấy.”
Ủa, có hả? Tôi kiểm tra bản đồ một lần nữa. Đúng này, ngay bên cạnh chỗ chúng tôi có chuồng cho thỏ ăn....Ra vậy. Lỗi tại tôi.
Rời mắt khỏi bản đồ, tôi vừa hay phát hiện Komari sắp sửa bị biển cừu nuốt chửng gọn ghẽ.
Tiếng ré của nhỏ vẫn dễ thương như đó giờ. Vừa thầm nghĩ, tôi vừa vội vã tiến lại giải cứu Komari.
*
Tâm trạng của Komari không hề được cải thiện kể cả sau khi được tôi cứu ra khỏi đàn cừu.
“Đ-đồ máu lạnh. C-cậu cố tình thấy chết không cứu...”
“Tôi đâu có cách nào khác. Bọn chúng có con ngươi hình chữ nhật đấy.”
Chưa kể, cuối cùng người cứu cậu vẫn là tôi đấy thôi. Cậu nợ tôi một lời cảm ơn mới phải ấy.
Lòng thầm nghĩ, nhưng tính ra hôm nay là phần thưởng cho nỗ lực của Komari, thành thử tôi quyết định giữ trong lòng. Thay vào đó, hai đứa dỗ dành nhỏ trong lúc cả bọn đi ngắm những loài thú nhỏ nhắn. Tâm trạng Komari cũng dần khá lên.
Yanami đi ở giữa và mở bản đồ ra.
“Ngắm gấu chó vừa hồi hộp vừa phấn khích ấy nhỉ? Mà giờ bọn mình nên đi đâu tiếp ta?”
Chúng tôi đã tham quan chuồng đà điểu và ghé thăm cả chuồng rái cá vuốt bé. Vậy thì chỉ còn lại...
“Khu động vật ăn đêm thì sao? Chuột sóc rừng cũng đáng yêu lắm đó.”
“P-phải đi xem thú ăn kiến chứ. N-Nukumizu đúng là nhạt nhẽo.”
Vâng, xin lỗi vì gu tôi không giống hai cô nương nhé.
Yanami phe phẩy ngón trỏ trước mặt tôi với vẻ trịch thượng.
“Chậc chậc. Trường hợp này thì lady first nhé Nukumizu-kun. Komari-chan muốn đi đâu nhất nào?”
“Ể? N-nếu vậy thì...tớ muốn qua v-vườn bách thảo.”
Yanami ngơ ngác nghiêng đầu.
“Vườn bách thảo á? Nhưng ở đó không có quả để ăn đâu. Cậu chắc chưa vậy?”
Chắc chắn.
Cái gật đầu của tôi và Komari thầm lặng mà dứt khoát.
*
Phân khu vườn bách thảo nằm ở một góc phía Tây Bắc thảo cầm viên. Komari nhìn quanh trong lúc đang rảo bước trên lối đi bộ.
“M-mà Yanami đi đâu rồi?”
“À, cậu ấy đi mua đồ ăn vặt để giảm cân.”
“Hể? Ă-ăn vặt để giảm cân là sao?”
“Với Yanami, ăn càng nhiều càng thon thả. Komari đừng mất công quan tâm lí do thực sự là gì.”
“A-à...v-vậy sao...”
Ừ, đúng là vậy đó. Mừng là cậu hiểu.
Ngước đầu lên, tôi trông thấy một chú chim sẻ ngô Nhật Bản đang bay quanh những tán cây.
“Kể từ hồi không còn ghé khu nhà kính nữa, tôi cũng ít tới đây hẳn, nhưng nơi này đúng là yên bình thật đó.”
“T-tôi cũng thích vườn bách thảo hơn. Không gian ngoài trời rất yên tĩnh.”
Hiện đã là tháng Mười Một. Ánh mặt trời mùa này ấm áp và dễ chịu. Komari đang bước từng bước trên bậc thang lát đá, âm thầm tạo nên một nhịp điệu.
“Cây hoa trà đang trổ bông sao? Tôi tưởng phải tới mùa đông chứ nhỉ?”
“Đó là cây sơn trà.”
“Ể, hoa trà với sơn trà không phải là một à?”
Komari bàng hoàng nhìn tôi.
“H-hoàn toàn không. H-hình dáng lá và gân lá của chúng khác nhau.”
Chẳng hiểu gì cả. Nhưng riêng về phân biệt chuột hamster thì tôi đây khá tự tin đó nhé...
Chúng tôi tiếp tục rảo bước dọc theo lối đi bộ có những khóm hoa hồng bụi bung nở hai bên vệ đường. Bỗng Komari dừng lại.
“N-Nukumizu g-giúp tôi tập luyện một chút được không?”
“Ở đây luôn hả?”
“Ư-ừ...B-bọn mình chỉ toàn tập trong phòng CLB. Tôi muốn tăng độ khó lên chút đỉnh.”
Nói rồi Komari chỉ tay vào chiếc ghế dài nằm cạnh cụm rễ cây ngoằn nghèo.
Cũng có lí. Thảo cầm viên không phải chốn quá đông người. Nhỏ có thể tập luyện tại đây.
Tôi lập tức ngồi xuống. Komari lấy ra từ trong túi một mảnh giấy nhàu nhĩ.
“V-vậy thì, t-tôi bắt đầu đây.”
Nhỏ đứng ra trước mặt tôi và hắng giọng.
“X-xin chào mọi người! T-tôi là t-tân Chủ tịch C-câu lạc bộ Văn học, K-Komari Chika.”
Nói tới đây, Komari vừa khéo cũng hết hơi.
“T-thế nào...?”
“Ể? Ừ, tiến bộ rõ rệt rồi đó.”
“V-vậy à.”
Komari mừng rơn. Nhỏ ngồi xuống đầu bên kia chiếc ghế.
“T-tôi sẽ nghỉ một chút.”
Đúng là đã có dấu hiệu tiến bộ ở nhỏ. Song...
“Komari đã có thể nói chuyện lưu loát với tôi và Yanami rồi mà. Tại sao tới lúc tập luyện cậu lại bị nói lắp trở lại thế?”
“T-tại vì mới nghĩ tới cảnh đ-đối diện toàn người lạ thôi, t-tôi đã thiếu điều ngất đi rồi...”
Komari siết chặt mảnh giấy trong tay, sau đó sực tỉnh và vội vã vuốt phẳng mảnh giấy.
“C-còn cả báo cáo hoạt động nữa. T-tôi phải cố gắng.”
Komari lặng lẽ đọc bản nháp trong tay.
Ở bên cạnh, tôi ngước lên ngắm nhìn tán lá phía trên đầu. Qua những kẽ lá và gợn mây lững lờ, bầu trời dường như cao thăm thẳm tới bất tận. Mới chớp mắt, mùa hè đã trôi qua. Các senpai khối 12 đã rời đi, Đặt câu lạc bộ vào tay những kouhai khối 10. Kì thực, tuy vẫn chẳng có cảm giác chân thật chút nào, song tôi cũng không khỏi bất an.
Xào xạc. Những nhành cây khẽ đu đưa trong gió. Tiếng chim hót líu lo như thể đang đáp lại lời Komari. Một bầu không khí yên bình thường lệ ở nơi đây. Ngắm nhìn góc nghiêng gương mặt đang vật lộn của Komari, tôi chợt nhận ra gần đây, ấy chính là biểu cảm duy nhất thường trực trên gương mặt nhỏ.
Hai tiền bối đã giao phó CLB Văn học cho Komari, đồng thời trao cho tôi trách nhiệm đứng sau hỗ trợ nhỏ. Ấy vậy mà tôi chẳng làm được gì cho tới tận khi Komari ngất đi vì lao lực. Chẳng hiểu sao, hình ảnh Komari kiễng đầu ngón chân và vươn tay cố với trong căn lớp học chạng vạng ngày hôm ấy lại bất giác hiện lên trong tâm trí tôi.
Lục lại trí nhớ của mình, tôi nhận ra lúc nào Komari cũng đều lẻ loi tới vậy. Và dẫu thừa hiểu bản thân chẳng tài nào với tới, nhỏ vẫn cố gắng hết sức để vươn tay thật xa.
“...Thôi thế này đi, để tôi phụ trách báo cáo hoạt động, được không?”
Tôi cất lời. Komari run run ngẩng đầu.
“T-tôi đã bảo t-tôi sẽ làm...”
“Ngày kia là phải họp rồi đó?”
Tôi buông lời bực tức, song hoàn toàn không phải tại Komari, thay vào đó...
“T-tôi biết, n-nhưng mà...”
“Komari vẫn sẽ không làm được đâu. Tôi cũng chẳng giỏi giang hơn gì cho cam, nhưng để cho tôi làm gì đó giúp cậu một lần xem nào?”
Komari thoáng lưỡng lự. Tôi tận dụng thời cơ và tiếp tục.
“Báo cáo hoạt động cũng chỉ là đọc từ bản thảo ra thôi chứ nhiêu. Cậu không cần phải thúc ép bản thân làm gì cho khổ. Cứ để đó cho tôi...”
Nói tới đây, tôi cuối cùng cũng nhận ra sai lầm nghiêm trọng mình vừa gây nên. Ánh mắt Komari tối sầm lại.
“T-thúc ép bản thân...s-sao lúc nào c-cậu cũng nói mấy lời như vậy chứ?”
Ánh mắt Komari không rời khỏi mảnh giấy. Nhỏ gắng hết sức để cất được thành tiếng.
“Ý tôi không phải như vậy...”
“T-tôi biết đây chỉ là chuyện nhỏ với Nukumizu, n-nhưng tôi đã phải cố gắng hết sức để tập t-từng câu, từng từ một.”
Cơ thể nhỏ bé của Komari khẽ run lên.
“Tôi không hề phủ nhận nỗ lực của Komari. Tôi cũng biết cậu đã phải nỗ lực nhường nào để trở thành Chủ tịch CLB mẫu mực, nhưng ít nhất hãy để tôi...”
“T-TÔI NÀO CÓ MUỐN LÀM CHỦ TỊCH!”
Komari bùng nổ.
“T-tôi đã luôn gọi Tamaki-senpai hai tiếng Chủ tịch. M-mặc dù đã làm mọi thứ có thể để lưu giữ kỉ niệm đẹp, n-nhưng g-giờ đây, c-cứ nghe thấy người khác gọi mình là Chủ tịch, t-tôi lại cảm thấy chóng mặt...”
Nước mắt Komari rơi lã chã xuống chân. Một ảo giác quẩn quanh trong tâm trí tôi, rằng dáng người Komari cứ thu lại dần sau mỗi giọt lệ chảy xuống.
“...Nếu Komari cảm thấy vị trí Chủ tịch CLB quá sức, chúng ta có thể thảo luận lại cùng với mọi người.”
“N-nhưng chỉ có mình tôi mới làm được thôi, đúng không?”
Komari bật khóc nức nở. Tiếng khóc như muốn xé nát tâm can ấy khiến tôi nghẹn lời. Bờ vai Komari run rẩy. Hít hơi thật sâu vài lần, nhỏ quay người rời đi.
Tôi đứng bật dậy đuổi theo, nhưng Komari hét lớn, mặt không ngoảnh lại.
“Đ-đừng đuổi theo tôi!”
Lời từ chối thẳng mặt ấy khiến đôi chân tôi hóa đá, chỉ biết đứng lặng một chỗ cho tới khi Komari đi khuất dạng.
“Để mọi người phải chờ rồi. A, cậu ở đây hả Nukumizu-kun.”
Giọng nói vui tươi kéo tôi trở lại với thực tại. Tôi nhìn về phía Yanami-san với vẻ đờ đẫn như vừa mới tỉnh dậy.
“Yanami-san à. T-thực ra...”
“Ể, Komari-chan đâu rồi?”
Tay cầm bịch bánh rán, Yanami nhìn quanh quất.
“...Xin lỗi, tớ phá hỏng mọi chuyện rồi.”
Tôi bất lực đổ gục người xuống ghế, đầu cúi gằm. Vẫn một vẻ hoang mang trên gương mặt, Yanami ngồi xuống cạnh tôi.
“Có vẻ Nukumizu-kun đã gây ra chuyện lớn rồi nhỉ.”
Yanami nhai bánh rán và ngửa mặt lên, nheo mắt ngắm nhìn bầu trời.
“Ừm, thì...xin lỗi, tớ...”
“Không cần phải nói ra đâu. Tớ có giúp được gì không?”
Tôi lặng lẽ lắc đầu.
Yanami khẽ lẩm bẩm “Vậy à” rồi cắn một miếng bánh rán nữa.
...Không biết đã trôi qua bao lâu. Thoát khỏi những dòng suy nghĩ sâu thăm thẳm, tôi từ từ mở mắt.
Bầu trời vẫn hửng sáng. Những tia nắng len lỏi chiếu xuyên qua khu rừng yên bình.
Hẳn Yanami đã rời đi từ lâu.
Tôi thầm nghĩ và nhìn sang bên cạnh. Yanami vẫn đang lặng lẽ ngồi đó.
Để ý thấy ánh nhìn của tôi, nhỏ mỉm một nụ cười quen thuộc.
Chẳng hiểu sao, khóe mắt tôi hơi cay cay.
*
Ngày hôm sau. Tiết học cuối cùng kết thúc, giờ sinh hoạt điểm.
Phủi bụi phấn bám trên tay, Amanatsu sensei hét lớn.
“OK, chúng ta tới đây thôi. Mấy đứa nhìn tôi đây này. Tôi có được về sớm như mấy đứa đâu. Cho nên trân trọng thời gian tự do tự tại sau giờ học đi nhé. Được rồi, giải tán!”
Từng tốp học sinh rời đi theo nhóm, tiếng nói cười rôm rả theo họ ra tới ngoài cửa lớp. Tôi vẫn ngồi nguyên tại chỗ, lòng đầy trăn trở.
Sau sự việc ngày hôm qua, giờ mà tới phòng sinh hoạt CLB ắt sẽ rất khó xử. Nhưng nếu cứ trốn tránh thực tại thì cũng chẳng đi về đâu. Tôi cứ bị kẹt trong mê cung suy nghĩ bất tận ấy mãi.
Chợt mũi tôi ngửi thấy mùi hương hoa cỏ, và trong đầu tự động chạy tiếng nhạc nền quen thuộc.
“Nukumizu-kun đang gặp chuyện gì sao?”
Không ai khác ngoài Himemiya Karen. Mang vẻ quyến rũ như thường lệ, cô nàng không khỏi khiến tôi giật mình khi bất ngờ bị bắt chuyện. Tôi phải nheo mắt lại để né đi cái vầng hào quang chói lóa kia.
“Ể...sao cơ...?”
“Nukumizu-kun không muốn tâm sự cũng không sao. Hãy để bạn Himemiya Karen đoán thử nhé?”
Nói rồi cô nàng để tay lên trán và làm bộ đăm chiêu.
“Ừm, tớ không sao thật mà.”
Một hồi sau, ánh mắt Himemiya-san mở lớn, và cô nàng chỉ tay vào tôi.
“Ta đa, cậu đang đói phải không?”
“Không phải...”
“Hửm? Đáp án đó luôn đúng với Anna mà ta?”
Bị đánh đồng với Yanami chính là một trong những khoảnh khắc đen tối nhất cuộc đời tôi.
Bỗng cô nàng ngồi xuống và chống hai tay lên bàn.
“Hửm, có chuyện gì sao Himemiya-san?”
“Tớ đang tìm điểm chung giữa Nukumizu-kun và Anna. Tại sao hai cậu lại trở thành bạn vậy?”
Hiện tại Yanami đang không có ở trong lớp. Do đâu mà Himemiya-san lại đặt một câu hỏi đường đột tới vậy? Thú thực, lúc này tôi không muốn đối phó với cô nàng chút nào...
Tôi cố vắt óc nghĩ ra một lí do đàng hoàng nhất để đáp lại câu hỏi.
“Chắc tại bọn tớ đều là thành viên của CLB Văn học chăng?”
“Thế hả? Nhưng tớ có cảm giác Nukumizu-kun và Anna đã quen biết nhau trước khi cậu ấy tham gia CLB Văn học rồi ấy.”
Himemiya-san nằm nhoài người ra bàn, ngước mắt nhìn tôi.
“Đây chỉ là quan điểm cá nhân thôi, nhưng theo như cảm nhận của tớ thì là do hai cậu tâm ý tương thông đó.”
Để người ngoài nghe thấy là nảy sinh hiểu lầm chắc luôn.
“Thực sự chỉ là tình cờ mà thôi. Mà sao cậu lại quan tâm tới chuyện này vậy?”
“Hôm nay tớ thấy Anna cứ kì kì. Vậy nên dĩ nhiên là tớ muốn biết lí do khiến cô bạn thân thiết của mình có tâm tư rồi.”
Nguyên nhân cho sự khác thường của Yanami...ắt hẳn là do sự việc ngày hôm qua gây nên đúng không? À mà giờ tôi đã biết chắc “tình bạn thân” giữa hai cô nàng không phải chỉ là ảo tưởng do Yanami tự huyễn ra...
“Với cả tiểu thuyết mà Anna viết ở CLB cũng là về Nukumizu-kun nhỉ?”
“Ể, cậu nói vậy nghĩa là sao?”
Thế quái nào chủ đề câu chuyện cứ xoay chuyển vùn vụt như tên lửa vậy? Hơn nữa, câu chuyện đi ăn ở cửa hàng tiện lợi của Yanami thì mắc mớ gì tới tôi?
“Tất cả nhân vật trong tiểu thuyết của Yanami đều là bạn học đó. Ắt hẳn cậu ấy đang viết I-novel nhỉ?”
“Đúng là tiểu thuyết của Yanami-san sử dụng góc nhìn thứ nhất, nhưng nội dung chẳng liên quan gì tới đời thực cả.”
“Vậy á?”
Nếu chuyện quả thực giống như những gì Himemiya-san mới nói, rằng tiểu thuyết của Yanami đúng là I-novel, thì đáng lí ra tôi phải là trai đẹp nổi tiếng toàn trường rồi. Chí ít thì cũng không phải một thằng làm tổn thương tới thành viên CLB mình và bị đuổi cổ khỏi phân cảnh.
Khi tôi đang phân vân liệu có nên giải thích Thì bỗng Yanami đùng đùng xuất hiện.
“Cảm ơn Karen-chan đã đợi tớ nha.”
Nhỏ trông vẫn vui tươi như mọi khi. Himemiya-san bật cười khúc khích và đứng dậy.
“Anna để tớ chờ hơi bị lâu đấy. Đợi thêm lúc nữa là tớ hóa thành khỉ leo cây mất thôi.”
“Xin lỗi mà hì hì. À Nukumizu-kun, hôm nay cậu không đến CLB Văn học sao?”
“Ừm thì...”
Thấy tôi chỉ ấp úng rồi im bặt, ánh mắt Yanami liền trở nên nghiêm túc.
“Xin lỗi Karen-chan nhé. Hôm nay cậu phải đi mua sắm cùng Sosuke một mình rồi.”
Himemiya hết quan sát Yanami rồi lại nhìn tới tôi, ánh mắt vô cùng ngạc nhiên.
“Tớ có thể đợi tới khi cậu và Nukumizu-kun xong chuyện mà.”
“Karen-chan yên tâm. Bọn tớ không sao. Chỉ là sẽ hơi lâu thôi.”
“Được rồi. Nếu vậy thì mai gặp lại ha.”
Himemiya-san high five với Yanami, sau đó ngầm nháy mắt với tôi rồi rời khỏi lớp.
Tôi có cảm giác tiến triển này có chút mơ hồ. Trước ánh mắt của tôi, Yanami chống nạnh và mở lời.
“Nukumizu-kun, đi theo tớ.”
*
Bản tường thuật CLB Văn học - Phiên bản Thu
<Đã bảo là mình sẽ không bỏ cuộc đâu!> tác giả Yanami Anna
Ngày hôm nay của mình có chút khác biệt. Mình đã lập lên một kế hoạch hoàn hảo để có thể nói "chào buổi sáng” với OO-kun.
Mình rời khỏi nhà từ sớm. Trên đường tới trường, mình đã sớm có mặt tại quầy bán đồ ăn trong tiệm 7-Eleven. Mình quyết định sẽ mua chút đồ ăn vặt. Nếu chọn hotdog, cậu ấy có khả năng sẽ đi mất trước khi nhân viên kịp hâm nóng lại.
Từ suy nghĩ ấy, mình quyết định mua cơm nắm takoyaki, thứ có thể ăn ngay sau khi mua. Bằng cách này, mình sẽ có thể lập tức đuổi theo ngay khi trông thấy cậu ấy.
Takoyaki nướng đi cùng với sốt mặn ngọt kèm mayonaise đúng là đỉnh của chóp. Không cần hâm nóng lại mà ăn vẫn rất ư là ngon. Còn cả phần bọt sữa trong cốc latte nóng mình đang mua cũng rất vừa miệng. Dạo gần đây mình bị nghiền cái hương vị ấy quá chừng luôn.
Trong lúc mình đang lắng nghe tiếng máy pha cà phê nghiền hạt, chợt có người đứng xếp hàng ngay sau lưng mình.
“Ể, là Ako-san à? Tưởng cậu chỉ uống mỗi nước ngọt hoa quả thôi chứ?”
Người mới bắt chuyện với mình là XX-kun học cùng lớp. Cậu ta là người miệng lưỡi chua ngoa, chuyên có những phát ngôn chọc tức tôi.
Trên tay cậu ta là một tách cà phê đá. Thật là đáng thương quá đi. Chắc hẳn cậu ta không biết latte ngon chừng nào đâu mà.
Bơ đẹp XX-kun, mình nhìn ra ngoài cửa sổ và giật nảy mình. “Cậu ấy” và bạn bè đang đứng đợi đèn để qua đường.
Mình đã quá bất cẩn khi cứ đinh ninh rằng đi học sớm thì đâu sẽ vào đấy. Mình cuống cuồng mở nắp máy pha cà phê, song nó nhất định không suy suyển mà tự động khóa lại vì lí do an toàn.
Rốt cuộc, mình chỉ có thể nhấp nhổm tại chỗ. Đúng lúc đó, một âm thanh “tút tút tút” vang tới tai. Là tiếng báo hiệu tách latte của mình đã xong.
Mở nắp, rót cà phê, đóng nắp. Vậy là xong.
Đèn tín hiệu dành cho người đi bộ cũng vừa khéo chuyển xanh. Nếu nhanh chân, mình vẫn có thể bắt kịp cậu ấy. Nghĩ vậy, mình ba chân bốn cẳng phi ra ngoài cánh cửa tự động, song lại nhanh chóng trở vào trong.
Nguyên nhân là bởi mình vừa nhớ ra quên chưa thêm đường cho cà phê.
Bỗng XX-kun thảy cho mình gói gì đó. Mình vội chụp lấy giữa không trung. Là một gói đường. Hẳn là cậu ta đã nhận ra mình quên chưa thêm đường nhỉ?
Song mình vẫn quay trở lại khu ăn uống.
“Tớ tưởng cậu quay lại lấy đường?”
Mình chẳng nói chẳng rằng, chỉ lặng lẽ mở nắp cốc cà phê.
Dù sao thì, XX-kun à, cậu không hiểu được đâu.
Nguyên tắc của mình là phải cho 2 gói đường vào latte...
*
Bát mì udon xào trước mặt tôi đang bốc nghi ngút khói. Hiện tôi và Yanami đang ngồi cạnh nhau ở trên quầy của tiệm udon gần trường.
“Sao bọn mình lại tới đây ăn Udon xào vậy...?”
Khi Yanami nói đi theo nhỏ, tôi cứ ngỡ mình sắp sửa bị giáo huấn một trận. Nhưng hóa ra nhỏ lại dẫn tôi tới tiệm udon này. Trước thắc mắc có cơ sở của tôi, Yanami chỉ đáp hỏn lọn.
“Ăn thôi.”
“À ừ, ăn thôi.”
“Trước khi bắt đầu thưởng thức bữa ăn, thực ra tớ có chuyện quan trọng muốn nói với Nukumizu-kun.”
Yanami cắm đũa xuống đĩa và mạnh bạo gắp lấy một gắp mì bự chảng.
“Nukumizu-kun nè, tớ mới giảm 2 ký sau 2 tháng đấy.”
“Hả, cậu chém gió đúng không?”
Càng kêu ca sớm bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu. Yanami lườm nguýt.
“Tớ đã giảm được 2 trong tổng số 3 ký tăng trong hè rồi đó nhé. Giỏi không?”
Chung quy thì nhỏ vẫn mập lên.
“Đúng là phi thường thật, nhưng làm cách nào Yanami-san có thể giảm cân với thói quen ăn uống đó được vậy? Cậu có nên đến viện khám một chuyến cho chắc không?”
“Đấy là bởi tớ dành nhiều chú ý cho việc ăn uống thôi nhá. Tớ không xin thêm cơm nè, không ăn bằng bát tô lớn nè. Nhờ lối suy nghĩ ấy mà hiện tại, tớ đang có cuộc sống biết đâu là điểm dừng.”
Nói rồi Yanami bắt đầu húp mì một cách điên cuồng. Nếu có thể giảm cân bằng phương pháp đó, vậy rốt cục xưa giờ sức ăn của nhỏ là thế nào vậy...?
Sau cuộc trò chuyện ngắn ngủi, cả hai lặng lẽ ăn phần udon của mình. Được nửa đĩa, Yanami buông đũa.
“Thế sau ngày hôm qua, cậu đã nói chuyện lại với Komari-chan chưa?”
“...Vẫn chưa."
Tôi chuẩn bị sẵn tinh thần nghe chửi. Song Yanami chỉ nhẹ nhàng “hừm” một tiếng và nhấp một ngụm nước.
“Chưa nói lời nào à?”
“Chưa hề. Với cả cậu gọi tớ ra đây để quạt tớ một trận đúng không?”
Tôi không thể cứ tiếp tục cuộc trò chuyện như thế này. Yanami dội chiếc cốc xuống mặt bàn.
“Muốn nghe chửi để cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Nukumizu-kun à, cậu không thể như thế này được.”
“Có lẽ vậy...”
Rốt cuộc thì Yanami cũng đả động tới vấn đề ấy. Tôi nhồi vài sợi mì udon xào vào miệng.
“Nukumizu-kun mà tớ biết chưa bao giờ ngại đương đầu với những tình huống ngặt nghèo nhất. Cậu phải tự mình đối diện đi chứ.”
Tôi không ngại đâu có nghĩa là tôi muốn thế.
“Hôm qua tớ đã nói những lời rất quá đáng với Komari. Tớ cũng đang phải tự nhìn nhận lại chính mình.”
“À, nếu vậy thì là lỗi tại Nukumizu-kun còn gì. Cậu chẳng hiểu tâm tư con gái chút nào.”
Yanami lại cầm đũa lên.
“Nhưng Nukumizu-kun đâu thể cứ dằn vặt trong lòng mãi thế được? Thế lúc đó cậu đã nói chuyện thẳng thắn với Komari-chan rồi chứ?”
“Nói chuyện thẳng thắn sao...”
Nghe cụm từ ấy, cánh tay đang với cốc nước của tôi chợt ngưng lại giữa không trung.
Tất cả những gì tôi làm là áp đặt suy nghĩ của mình lên Komari. Tôi hiểu cảm xúc trong Komari tới đâu?
“Chỉ mình cậu bày tỏ suy nghĩ thì không thể gọi là nói chuyện thẳng thắn được. Nukumizu-kun cũng cần để cho đối phương có cơ hội bày tỏ tâm tư suy nghĩ nữa chứ.”
“Tâm tư và suy nghĩ...”
Đó là những thứ tôi không giỏi cho đi và tiếp nhận. Trong cái thế giới chằng chịt mối quan hệ giữa người với người đan xen này, nơi người ta không ngần ngại đeo lên tấm mặt nạ giả tạo ấy, tôi đã khiến Komari tổn thương.
Những gì tôi làm sau đó chỉ là vờ như không trông thấy chuyện mình đã gây ra, và vin vào cái cớ “tự nhìn nhận lại chính mình” làm lá chắn. Thật hèn nhát…
Tâm trí tôi lại một lần nữa bị cuốn đi bởi dòng suy nghĩ. Chỉ nhờ tới nụ cười của Yanami, tâm trí tôi mới quay trở lại với thực tại.
“Thôi thì, giờ có cả nghĩ cũng không giải quyết được vấn đề gì. Nukumizu-kun cứ bình tâm lại và nghe theo trái tim mách bảo đi.”
“Tớ đã nghe theo trái tim mách bảo một lần rồi đấy, hậu quả ngay trước mắt chứ đâu xa.”
“Đấy chỉ là một trong rất nhiều cú vấp ngã trong đời cậu thôi. Nếu muốn biết cách đứng dậy thì cứ trông cậy vào tớ nhé, okay?”
Trông cậy vào Yanami ư...? Cơ mà nhỏ vẫn đang vấp đi vấp lại một chỗ mà...có phải không?
Dẫu vậy, người ta vẫn thường hay nói trong cái khó ló cái khôn.
“Chẳng mấy khi có dịp, nhờ Yanami-san chỉ giáo vậy.”
“Được rồi, Komari-chan đang giận cậu đúng không? Vậy trước tiên cần biết cảm xúc hiện giờ của Komari-chan, sau đó thì trò chuyện thẳng thắn với cậu ấy. Cuối cùng thì, Nukumizu-kun hãy làm điều cậu giỏi nhất, đó là nhúng mũi vào chuyện của Komari-chan.”
“Nếu vậy có lẽ mọi thứ sẽ chỉ càng tồi tệ hơn.”
Đĩa mì của Yanami đã trống trơn. Nhỏ mỉm cười, trên môi vẫn dính lại bột nêm cá ngừ.
“Đừng nghĩ nhiều. Cứ làm những gì cậu muốn. Tớ sẽ lo liệu hậu quả.”
Nhỏ nói như thể tôi sắp một đi không trở lại.
Tôi quyết định húp nốt chỗ mì udon còn lại với độ điên cuồng chẳng kém cạnh Yanami.
*
Tôi ngây ngốc ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài ô cửa sổ tàu điện.
Những gì Yanami nói đều đúng. Chỉ vì một bước thất bại mà tôi đã ngưng vươn cánh tay giúp đỡ của mình giữa chừng, thậm chí còn tìm cách rút nó lại. Và tôi luôn hành động mà không hề cân nhắc tới cảm xúc của người khác. Chỉ tới khi khiến đối phương tổn thương, tôi mới muộn màng nhận ra.
Con đường bên ngoài đang tối dần. Những giọt mưa bắt đầu đập tới tấp lên lớp kính cửa sổ. Giây tiếp theo, cả con đường trắng xóa một màu mưa.
Tôi không mang theo ô.
Mình nên chạy một mạch từ ga về nhà và chấp nhận dính mưa, hay cứ thế bước đi, bỏ mặc bản thân ướt như chuột lột đây?
“Đằng nào chẳng ướt rồi. Thôi thì cứ đi từ từ vậy...”
Quyết định xong, tôi rời khỏi nhà ga. Song mưa rất nặng hạt, khiến tình hình dần trở nên xấu đi.
Khi suy nghĩ chạy trở lại nhà ga thoáng xẹt ngang qua tâm trí, tôi bỗng phát hiện một chiếc ô vừa xuất hiện trên đầu mình. Bị bất ngờ, tôi liền dừng chân. Là Kaju, với một nụ cười trên môi.
Chẳng hiểu sao, tôi rất muốn lảng tránh ánh mắt vui tươi của con bé, nên chỉ đành ngoảnh mặt đi.
“Kaju tới tìm anh sao?”
“Vâng, Kaju không an tâm nên tới đây.”
Kaju đưa ô cho tôi.
“Ể, chỉ có một chiếc thôi à?”
“Vâng, Kaju vội quá nên quên mất mang theo ô cho mình rồi.”
Nói rồi con bé làm bộ gõ đầu. Cô em gái của tôi vẫn bất cẩn như thường lệ mà.
Vậy là hai anh em tôi đành nép sát vào nhau dưới một tán ô và cùng nhau trở về nhà.
“Sao em biết anh sẽ đi chuyến tàu nào?”
“Hehe, là nhờ sức mạnh tình yêu đó ạ.”
Lờ đi câu đùa của Kaju, tôi ngắm nhìn khung cảnh đang nhòe đi dưới màn mưa.
Một nhóm nữ sinh cấp hai quên không mang ô chạy ngang qua chúng tôi, miệng la hét vui vẻ. Ánh mắt tôi vô thức bám theo họ. Đúng lúc đó, Kaju đặt hai tay lên má tôi và ép tôi quay sang nhìn con bé.
“Hôm qua đã xảy ra chuyện gì vậy onii-sama?”
“Ể...sao em hỏi đường đột vậy?”