Ngày 21 tháng 12. Thứ Hai buổi sáng.
Bầu trời trong xanh. Cơn mưa hôm qua cứ như chỉ là một giấc mơ.
Dù mình đến sớm cả một tiếng, ngôi trường đã "thức dậy" từ lâu.
Không chỉ có các câu lạc bộ thể thao mới đến sớm.
Từ phòng nhạc vang lên tiếng nhạc cụ — CLB Dàn nhạc đang chuẩn bị cho giải đấu.
Mình bước vào toà nhà phía tây, lắng nghe âm thanh ấy. Bên trong căn phòng Mỹ thuật tĩnh lặng, đèn đã bật sáng.
Cả học sinh lẫn giáo viên đều đã có mặt.
Phòng CLB Văn học nằm ở cuối dãy phía tây. Vừa ngáp vừa liếc đồng hồ, mình đi đến đó.
Giờ này thường thì Kaju đã bị mình "đuổi ra" sau khi cố thay đồ giúp mình.
Có người trong phòng. Mình quyết định mở cửa.
"Chào buổi sáng, Nukumizu. Lâu rồi không gặp."
Người ngẩng đầu lên từ chồng sách tham khảo Hóa học với vẻ ngái ngủ chính là cựu chủ tịch — Tamaki Shintarou.
Anh ấy là học sinh đang chuẩn bị thi đại học, đồng thời cũng là bạn trai của Tsukinoki-senpai.
"Hôm qua Koto có kể lại. Xin lỗi nhé."
Tamaki-senpai nói bằng một nụ cười gượng. Mình cũng đáp lại bằng một nụ cười tương tự.
"Xin lỗi, em đã không nói trước. Lẽ ra em nên nói sớm hơn."
Hôm qua mình bảo muốn trò chuyện với anh. Vậy nên, anh quyết định chúng tôi sẽ gặp ở phòng CLB vào buổi sáng.
Có lẽ Tamaki-senpai biết chuyện đã xảy ra giữa Tsukinoki-senpai và Shikiya-san trong quá khứ.
"Koto không cho em kể với ai đúng không? Đừng đứng đó nữa, ngồi xuống đi."
Mình ngồi xuống chiếc ghế trước mặt anh.
"Dạo này anh cũng bận rộn chuyện riêng."
Tamaki-senpai liếc qua quyển sách tham khảo một lần nữa. Anh xé một tờ giấy nhớ, dán vào trang vừa đọc.
"Anh nghe nói em định chuyển sang khối Tự nhiên. Liệu có đủ thời gian để chuẩn bị cho kỳ thi không?"
Chọn khối Tự nhiên. Dù đang học lớp Xã hội, anh ấy lại định học khối Tự nhiên ở đại học.
Thay đổi nguyện vọng ngay từ học kỳ hai năm ba chắc chắn không dễ dàng. Hơn nữa, ngôi trường công lập mà anh nhắm đến còn nổi tiếng là khó đậu nhất trong tỉnh.
"Anh vừa được điểm A trong kỳ thi thử mấy hôm trước. Đại học quốc gia vẫn luôn là nguyện vọng số một của anh. Cũng chưa đến mức tệ."
"Không phải rất giỏi sao? Thế còn Tsukinoki-senpai thì sao?"
Tamaki-senpai nở một nụ cười gượng, xen lẫn chút nghiêm nghị.
"Có lẽ là một trường tư ở Nagoya. Cô ấy đăng ký đủ các ngành mà mình hứng thú. Nhưng mà, kết quả thi thử thì... haiz, tạm gọi là trung bình đi."
Dù thế nào, đến mùa xuân này hai người cũng sẽ bước trên những con đường khác nhau.
Không chỉ Tsukinoki-senpai, mà chắc hẳn Tamaki-senpai cũng đang lo lắng.
Chia tay vì khác biệt con đường tương lai là chuyện quá thường gặp.
"Thật sự xin lỗi vì đã kéo anh ra vào một thời điểm khó khăn thế này."
"Anh không trách em đâu, Nukumizu. Đừng xin lỗi. Chuyện đó cứ để anh lo. Anh sẽ trao đổi với thầy cô và hội học sinh. Để anh giải quyết vụ cuốn doujinshi bị tịch thu nhé?"
Nói vậy, anh mỉm cười như muốn xua tan nỗi lo của mình.
Thế nhưng, khi thấy mình chỉ gượng gạo cố cười, Tamaki-senpai lại cau mày.
"Có chuyện gì sao? Còn điều gì khác à?"
"Thật ra... ngay cả thầy cô hay chủ tịch hội học sinh cũng không biết về cuốn sách đó. Người duy nhất có liên quan trực tiếp là phó hội trưởng."
Trên gương mặt Tamaki-senpai hiện rõ sự ngạc nhiên.
"Phó hội trưởng là cô bé năm nhất Basori phải không? Sao mà chỉ một đứa lại gây chuyện to thế này được chứ?"
"Có vẻ như người đó mang nhiều ý kiến, hay đúng hơn là định kiến, đối với CLB Văn học... hay chính xác hơn là với Tsukinoki-senpai."
Mình thở dài lần đầu tiên trong buổi sáng.
"...Hôm trước, khi em định lấy lại doujinshi, cô ấy đã yêu cầu em hợp tác. Nói rằng nếu muốn lấy lại cuốn tiểu thuyết, em phải làm theo lời cô ấy."
"Làm theo lời cô ấy? Đấy chẳng phải đe doạ là gì nữa."
Không phải "chẳng khác gì", mà chính xác là một lời đe doạ.
"Đúng vậy, anh nghe em nói đã. Yêu cầu đó là—"
"...Em chắc là có thể nói ra chứ?"
Tôi ngập ngừng một chút, nhìn thẳng vào gương mặt senpai.
"—Chấm dứt mối quan hệ giữa Shikiya-san và Tsukinoki-senpai."
Khuôn mặt senpai khẽ giật sau khi nghe vậy. Xác nhận được phản ứng đó, tôi lập tức tiến lại gần.
"Đã xảy ra chuyện gì giữa hai người họ vậy?"
Tôi hỏi dồn. Tamaki-senpai cau mày, trầm ngâm một lúc.
Rồi anh khẽ lắc đầu.
"...Xin lỗi, anh cần thời gian để suy nghĩ đã."
"Vâng, em hiểu."
Rốt cuộc, thực sự đã có chuyện gì sao? Không... nhìn thái độ mơ hồ của Tamaki-senpai thì—
Tôi dừng lại, cười gượng. Giờ không phải lúc đi điều tra.
Lúc này, điều quan trọng là phải tìm cách giải quyết vấn đề.
"Nhưng em cần sự giúp đỡ của senpai. Anh có thể hỗ trợ được chứ?"
"Anh không phiền đâu. Nhưng em định làm gì?"
"Cuối cùng thì, chỉ có hai người đó mới có thể kết thúc chuyện này, đúng không? Họ cần phải gặp mặt và nói chuyện thẳng thắn với nhau."
Tamaki-senpai thoáng chùng xuống sau khi nghe vậy.
"Em nghĩ họ sẽ chịu gặp nhau một cách đàng hoàng sao? Nhất là Koto."
"Họ sẽ không chịu. Đặc biệt là Tsukinoki-senpai."
Hơn nữa, hôm qua hai người còn vừa cãi nhau nữa.
Nhưng nếu bây giờ tôi không làm gì, thì cánh cửa ấy sẽ mãi đóng chặt.
"Nếu mối quan hệ đã vặn vẹo đến mức này, thì phải cần một lý do nào đó. Chẳng hạn sự kiện bất ngờ hay kẻ thù chung. Dù sao thì, chúng ta phải tạo cơ hội cho họ."
"Anh hiểu em nói gì rồi. Nhưng cụ thể thì định làm thế nào?"
"À, cho em mượn cái này một chút."
Tôi lấy cục tẩy trong hộp bút của Tamaki-senpai, đặt nó xuống giữa bàn.
"Ví dụ nhé, giả sử Tamaki-senpai hẹn gặp Tsukinoki-senpai ở đâu đó, rồi Shikiya-san cũng buộc phải xuất hiện cùng lúc, cùng chỗ."
Sau đó, tôi mở nắp bút dạ quang, đặt cạnh cục tẩy.
"Rồi khi cả hai tình cờ chạm mặt nhau, người mà họ hẹn sẽ gọi điện bảo sẽ đến trễ. Như vậy, họ sẽ buộc phải ngồi chờ cùng nhau."
"Vậy, ý em là chúng ta phải nói dối để hai người họ gặp nhau sao?"
"Không hẳn vậy. Chúng ta phải để họ nhận ra là mình đã bị lừa. Chúng ta phải trở thành kẻ thù chung của họ."
"Thử cũng không mất gì..."
Tamaki-senpai chạm ngón tay vào cái nắp bút dựng đứng cạnh cục tẩy.
Cái nắp lăn một vòng rồi trở lại chỗ cũ.
"Nhưng chúng ta chỉ có thể đánh cược thôi."
"Nếu một người bỏ chạy trong tình huống đó, thì cũng đã được coi là một 'kết thúc' rồi."
Có lẽ vậy.
Hàn gắn mối quan hệ của họ chỉ là một trong những khả năng. Nó không nhất thiết phải là đáp án duy nhất.
Yêu cầu của Tiara-san chính là đặt một "dấu chấm hết" cho mối quan hệ ấy.
"Vậy thì, vấn đề bây giờ là làm sao để hẹn được hai người đó ra, đúng không?"
Senpai lấy điện thoại ra, chăm chú nhìn màn hình.
"Đêm Giáng Sinh là thứ Năm, đúng chứ? Anh đã định hẹn gặp Koto ở lễ hội ánh sáng trước ga. Sau đó sẽ đi ăn tối."
Giáng Sinh. Buổi trình diễn ánh sáng neon trước nhà ga.
"Đây có phải là màn trả thù của senpai cho năm ngoái không?"
Năm ngoái, vào dịp Giáng Sinh, họ vẫn chưa bắt đầu hẹn hò.
Tamaki-senpai đã bỏ lỡ một cơ hội tuyệt vời dưới ánh đèn neon.
Sau hàng loạt sai lầm, cuối cùng họ cũng thành một cặp. Thế nhưng, đã có quá nhiều chuyện xảy ra. Quả thật, rất nhiều.
"Vậy thì, nhờ em gọi Shikiya-san đến đó nhé? Đây sẽ là cái 'sự kiện bất thường' mà Nukumizu em nói đấy, đúng không?"
"Nhưng senpai thấy ổn chứ? Đây là Giáng Sinh đầu tiên kể từ khi hai người bắt đầu quen nhau mà."
"Anh có thể đợi tới bữa tối. Với lại, anh và Koto vẫn còn năm sau và cả tương lai nữa."
Tamaki-senpai có chút băn khoăn, nhưng vẫn mỉm cười như thường.
"Anh không rõ Shikiya-san đang nghĩ gì. Nhưng họ từng có quan hệ rất tốt. Kết thúc như thế này thì hơi..."
"Hơi buồn?"
"Không, đúng hơn là anh thấy mình có trách nhiệm."
—Trách nhiệm. Senpai đã bắt đầu thu dọn đồ trước cả khi tôi kịp hỏi thêm.
"6 giờ tối thứ Năm. Lễ hội ánh sáng trước quảng trường nhà ga. Koto chắc chắn sẽ có mặt lúc đó. Sau đó, Nukumizu em sẽ gọi điện rủ Shikiya-san tới."
"Rõ rồi. Em không được để cô ấy biết Tsukinoki-senpai cũng ở đó, đúng không?"
Tamaki-senpai rời đi. Tôi vẫn ngồi lại trong phòng để nghĩ cách.
Tôi sẽ gọi Shikiya-san đến lễ hội ánh sáng neon trước nhà ga vào đêm 24. Còn chuyện gì xảy ra tiếp theo thì chỉ có thể biết vào ngày hôm đó thôi.
...Khoan đã? 24 tháng 12. Nói cách khác là—
...Tôi đang hẹn Shikiya-san đi chơi Giáng Sinh cùng mình.
*
"Thế nhé, mình đi học bù đây."
Chiều muộn, trong phòng câu lạc bộ. Yakishio rũ vai rồi bước ra ngoài. Chỉ còn Komari và mình ngồi lại.
Thật ra cũng hơi áy náy khi thấy Yakishio vẫn ra vào phòng câu lạc bộ trong khi đang bị cấm tham gia hoạt động vì trượt bài kiểm tra. Nhưng mà, tụi Văn học bọn mình thì phần lớn cũng chỉ ngồi đây lười biếng thôi...
Mình vừa nghĩ vậy vừa mở lịch trong điện thoại.
—Kế hoạch sẽ diễn ra vào đêm 24.
Hôm nay đã là 21 rồi. Mình phải sắp xếp ngay lập tức.
Nói cách khác, mình sẽ hẹn Shikiya-san đi chơi vào đêm Giáng Sinh—
"...Không, chỉ là trùng hợp thôi. Đúng rồi, chẳng có gì lạ cả."
Tôi lẩm bẩm để tự trấn an. Komari nhìn mình đầy nghi ngờ.
"N-Nukumizu, cậu... có bị ảo giác gì không đấy?"
Thật quá đáng. Chẳng qua mình chỉ hay mơ mộng hơi quá thôi, chứ cơ thể thì hoàn toàn khỏe mạnh.
"Không có gì đâu, chỉ là mình đang nghĩ chút chuyện. À mà, Komari này, tối Giáng Sinh—"
Đúng lúc đó, cửa phòng câu lạc bộ bật mở.
Yanami ló đầu vào, run run.
"...Xin chào. Hai cậu đang ở đây à."
"Có chuyện gì thế? Sao cậu nói chuyện trịnh trọng vậy?"
"À, mình... muốn xin lỗi hai cậu."
Yanami trông thật áy náy, ngón tay xoắn phần đuôi tóc.
Xin lỗi? Tôi và Komari nhìn nhau. Yanami đột nhiên cúi gập người.
"Xin lỗi nhiều vì chuyện hôm qua!"
"Ơ, chuyện gì cơ?"
"Là về Remon-chan đó! Không phải cuối cùng cô ấy lại vào phòng karaoke sao? Là do mình không nói rõ với cậu ấy. Nên khi nghe Remon-chan kể lại, mình thấy phải xin lỗi."
À, ra vậy. Nhưng mà, cũng là Yakishio thôi mà.
"Ừm... nói sao nhỉ, kết quả cũng chẳng khác gì kể cả Yakishio có ở quán board game. Với cả, nếu nói đúng ra thì mình cũng có lỗi vì đến muộn nữa."
Komari gật đầu.
"A-À, với lại... t-tớ chính là người đã kéo Tsukinoki-senpai đến, vì tớ sợ quá. C-Cho nên—"
Đúng rồi đấy. Cuộc cãi vã này đâu xảy ra nếu người đó không có mặt ở đó.
"Ừm... cứ cho là lỗi của Komari đi."
"C-Cậu đi chết đi."
Không phải chính cậu vừa nói thế sao?
Mà cũng hiếm lắm mới thấy Yanami tự nhận lỗi của mình.
Có lẽ đằng sau còn nguyên nhân nào khác chăng? Nhưng mình không có thời gian để đào sâu chuyện này bây giờ.
"Chuyện đó để sau hẵng nói. Yanami-san, tối 24 cậu định làm gì?"
Đề tài thay đổi đột ngột khiến Yanami chớp mắt đầy bối rối.
"Ểh? Thì... ở nhà với gia đình thôi."
"Trước ga có lễ hội ánh sáng đúng không? Đi với mình nhé."
Quả thật, một mình mình mời Shikiya-san ra thì hơi kỳ. Nếu có thêm một người nữa, mình sẽ đỡ phải lo lắng hơn.
"Hể!? Không, ý là, ơ, cậu nghiêm túc á? Ểhh!?"
Yanami hét lên một tiếng kỳ lạ, mắt đảo qua lại giữa Komari và mình.
Ờ thì, đột ngột rủ người ta như vậy đúng là lỗi của mình, nhưng cậu làm quá thế cũng hơi đau lòng đó nha?
"Xin lỗi, nếu bận thì thôi cũng được. Vậy thì... Komari."
"Gì cơ!?"
Mình nhìn sang Komari. Cô ấy giật nảy người.
"Đi chơi Giáng sinh với tôi nhé?"
"Cậu chết đi! C-Chết ít nhất 5 lần đi!"
Ểhh... sao thô lỗ vậy chứ?
Ừ thì, nghĩ lại thì đùng một phát bắt người ta dành thời gian Giáng sinh cho mình đúng là hơi quá.
"Thôi được, vậy tôi nhắn cho Yakishio vậy..."
Tôi vừa nói vừa lấy điện thoại ra.
"Hả?" (cả hai đồng thanh)
Yanami và Komari cùng rên lên. Sau đó, cả hai lập tức áp sát, kẹp tôi lại giữa hai phía.
Ơ... gì thế này? Sao tự nhiên bầu không khí căng thẳng hẳn lên vậy?
Yanami khoanh tay, nhìn tôi chằm chằm.
"Nukumizu-kun, ngồi yên đó."
"Hửm? Thì tôi đang ngồi mà."
Câu trả lời hoàn hảo của mình chẳng có tác dụng gì. Yanami giơ ngón cái lên... rồi chỉ thẳng xuống dưới.
"—Quỳ xuống sàn."
...Hả? Sao tôi phải làm vậy chứ?
"No, khoan đã. Này Komari, giúp tôi với ."
"C-Câm miệng. Không được nói gì hết."
Hả!? Komari cũng sao thế này?
Vẫn như thường lệ, hai đứa nó nhìn mình như nhìn rác rưởi, nhưng lần này chẳng phải quá đáng quá sao?
"Được rồi, bình tĩnh đã nào. Tôi đã làm gì sai chứ?"
Hai cô nàng im lặng nhìn xuống mình.
Áp lực nặng nề ghê gớm. Nhưng đàn ông thì không thể khuất phục trước những hành động vô lý thế này được.
"Cho nên tôi mới nói là... ờ thì... ừ, mình hiểu rồi."
...Mà, biết nhún nhường đúng lúc cũng là dấu hiệu của sự trưởng thành, đúng không?
Tôi nghiêm túc quỳ xuống sàn. Yanami nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng.
"Nukumizu-kun, cậu có biết mình đã làm gì không?"
"Ờ, tôi làm gì cơ? Để tôi nghĩ xem..."
"Mình hỏi cậu có muốn đi lễ hội ánh sáng trước ga với mình không..."
"Cậu lại lập tức quay sang rủ Komari-chan, rồi sau khi bị từ chối thì còn định kéo cả Remon-chan nữa. Rốt cuộc cậu đang tính cái gì thế hả?"
...Cái gì là "đang tính cái gì"?
"Thì đó, chẳng phải mình còn phải rủ cả Shikiya-senpai ra nữa sao—"
"Cái... gì!? Đến lượt senpai đó nữa á!? Nukumizu-kun, cậu có thấy mình hơi quá đáng không hả!?"
"Ể, tôi chưa nói cho hai cậu sao? Mình đã bàn với Tamaki-senpai rồi. Tụi mình quyết định để Tsukinoki-senpai gặp lại người đó. Sau đó, kế hoạch là tối 24 tôi sẽ gọi Shikiya-senpai đến. Cho nên... mình muốn hai cậu giúp... cùng nhau..."
Sao thế nhỉ? Mình cảm giác Yanami và Komari càng lúc càng đáng sợ hơn.
"Ờ... tôi lỡ nói gì kỳ lạ à?"
Hai cô nàng má đỏ bừng vì giận.
"Đây chính là điểm mình ghét nhất ở cậu đó, Nukumizu-kun!"
"C-Cậu đúng là đáng đi... đi chết đi!"
Cả hai đồng loạt quay lưng, để lại cho mình những lời đó.
Ểhh... cái gì thế này? Chẳng phải mình chỉ quên giải thích trước thôi sao?
"Vậy là... hai cậu, đêm Giáng sinh..."
Yanami hơi quay đầu lại, nghiêng mặt nhìn tôi đầy giận dỗi.
"Xin lỗi nhé. Hôm đó tôi ăn với gia đình. Cậu muốn làm gì thì làm."
Komari thì bực bội bấm lưỡi, rồi lườm thẳng vào mình.
"T-Tôi cũng bận. Tôi phải ăn bánh với mấy đứa nhỏ ở nhà. Cậu... đi chết một mình đi."
...Giới trẻ bây giờ sao mà nóng tính thế không biết.
Chắc là nếu bây giờ mình đi tìm Yakishio thì còn bị đối xử tệ hơn nữa. Thôi, có lẽ mình chỉ có thể mời riêng Shikiya-san thôi.
Nhưng mà, với những gì xảy ra ngày hôm qua, bây giờ mời Shikiya-san ra ngoài chẳng phải hơi khó sao?
Tôi vẫn còn nhớ rõ đôi tay lạnh lẽo của chị ấy.
Cảm giác đó khác hẳn với cái nắm tay mạnh mẽ của Yakishio trên bãi biển. Nó cũng chẳng giống với bàn tay ngây thơ của Kaju khi con bé muốn mình cưng chiều. Thay vào đó, đôi bàn tay nhỏ nhắn ấy lại lấp lánh và sang trọng như một tác phẩm nghệ thuật, khi quấn lấy ngón tay mình—
...Không, Shikiya-san chắc chắn không đưa tay ra với ý nghĩa như vậy đâu.
Ít nhất thì, mình nghĩ lúc ấy không hề có chút tình cảm hay ý định lãng mạn nào cả.
Tôi nhắm mắt lại, nhớ về cảm giác ngày hôm qua.
Sự nhút nhát, u sầu của Shikiya-san—và cảm giác của mình khi ở cạnh chị ấy.
Càng nghĩ về điều đó, tôi càng thấy khó tin vào những cảm xúc mơ hồ của chính bản thân. Rồi, tôi lại nhớ đến gương mặt ướt át trong mưa của Shikiya-san lần cuối.
Chị ấy trông rất cô đơn sau khi bị từ chối—đó là điều Tiara-san đã nói với mình.
Tôi không biết hình ảnh mà Tiara-san nhìn thấy và mình nhìn thấy có giống nhau không. Nhưng có thể chắc chắn một điều, cảm xúc mà bọn tôi cảm nhận sẽ không khác nhau nhiều.
Tôi đã hạ quyết tâm và mở mắt ra.
Phòng club vẫn như mọi khi. Nhưng... góc nhìn của mình lại thấp hơn bình thường.
À phải rồi... mình phải quỳ dưới sàn còn bao lâu nữa đây?
*
Đêm xuống, tôi cẩn thận kiểm tra khóa cửa phòng.
Rồi, ổn rồi. Như vậy thì không ai có thể vào được.
Tôi thay đồng phục ra, rồi soi toàn thân trong gương.
Sau đó, mình nghiêng đầu 45 độ và nói đầy quyết tâm:
"Thứ Năm này, Shikiya-senpai có muốn cùng em đi xem light show ở ga Toyohashi không?"
...Được rồi. Nghe cũng tạm ổn đấy.
Dù sao thì, mình cũng đang mời một senpai ra ngoài vào đêm Giáng Sinh. Những tình huống trang trọng thế này thì cần phải luyện tập trước.
Mình muốn lời mời thật gọn gàng, nhưng có lẽ gọi thẳng là light show thì hơi cứng nhắc?
Có nên nói tự nhiên hơn một chút không nhỉ...?
Tôi hắng giọng, rồi làm lại tư thế trước gương.
"À phải rồi, hình như năm nay neon light show trước ga đã bắt đầu rồi nhỉ? Nếu senpai không bận, senpai có muốn cùng em đi xem vào đêm Giáng Sinh không?"
Đây là cách tự nhiên và đơn giản. Mình có thể đưa nó vào một cuộc trò chuyện bình thường.
"Onii-sama, sao anh không thử nói gián tiếp hơn một chút?"
"Nhưng làm thế thì chẳng phải người ta có thể không nhận ra đó là một lời mời, rồi bỏ qua luôn sao?"
"Nếu như vậy, nghĩa là người ta cố tình né tránh rồi. Nghe này, một cô gái sẽ không thể nào vô thức mà không nhận ra mình đang được mời trong lúc trò chuyện đâu."
Eh, thật sao? Con gái đáng sợ thật.
"...Mà này, tại sao Kaju lại ở trong phòng này? Anh đã khóa cửa rồi mà, đúng chứ?"
"Ara, đâu có khóa đâu mà? Em đến để trả sách cho onii-sama đó."
Kaju mỉm cười rồi đưa cuốn sách cho tôi.
Cửa mở từ khi nào thế nhỉ? Hình như chuyện này cũng xảy ra vài lần rồi. Có lẽ mình nên sửa lại cái khóa thôi...
Kaju thậm chí còn ngồi thẳng xuống giường tôi. Có vẻ như cô bé định ở đây một lúc.
Không còn cách nào khác. Mình đi đến bàn học và giả vờ lấy bài tập ra.
"Được rồi, onii-chan phải làm bài tập đây. Kaju về đi."
"Onii-sama, anh định mời ai đi chơi vào đêm Giáng Sinh vậy?"
...Xem ra cô bé không chịu buông tha rồi. Tôi cố tình dúi mặt vào sách.
"Ờ, thì, anh có chút việc phải làm. Rồi, muộn rồi đó, mau đi ngủ đi. Không thì ngày mai em dậy không nổi đâu, biết chưa?"
Tôi định tiếp tục giả vờ làm bài tập. Thế nhưng, sau lưng bỗng vang lên tiếng nức nở.
Tôi vội vàng quay đầu lại.
Không phải ảo giác. Kaju đang khóc. Những giọt nước mắt to tướng lăn dài trên má cô bé.
"K-Kaju, có chuyện gì thế!?"
"Tại vì... tại vì... em không ngờ onii-sama lại có thể hẹn hò với một cô gái vào đêm Giáng Sinh, mặc dù học kỳ đầu tiên anh chẳng có lấy một người bạn nào... Kaju thật sự... thật sự rất hạnh phúc..."
Sụt sịt. Kaju lấy khăn giấy lau mũi.
"K-Không phải như em nghĩ đâu. Chuyện này có lý do của nó—"
"Đến cả Kaju cũng thấy onii-sama thật quá đáng khi cứ do dự giữa một đám con gái, anh biết không?"
"Chuyện đó vốn dĩ chưa từng xảy ra mà!?"
Kaju lau nước mắt, rồi đứng dậy.
"Onii-sama cuối cùng cũng đã quyết định ai mới là tình yêu đích thực của mình rồi. Vậy thì, Kaju phải dốc hết sức thôi. Buổi phỏng vấn có thể hoãn lại trước!"
Cái gì, em vẫn tính đi phỏng vấn sau tất cả chuyện này à? Kaju ôm chặt đầu tôi, đôi mắt vẫn còn ướt nhòe.
"Xin hãy để phần còn lại cho Kaju nếu buổi hẹn Giáng Sinh thành công nhé! Lễ nhập gia vào nhà Nukumizu đã hoàn tất rồi. Được cùng nhau làm món ăn năm mới cũng tuyệt lắm. Còn 30 cuốn <Onii-sama's Handbook> phải được gửi đi từng chút một nữa—"
Ờ... <Onii-sama's Handbook> là cái gì vậy? Mình thật sự không dám hỏi, dù rất tò mò. Hơn nữa, số lượng đó cũng hơi đáng sợ nữa...
"Này, nghe này, Kaju. Bọn anh chỉ đi chơi cùng nhau thôi. Không phải là một buổi hẹn hò đâu."
Tôi kéo Kaju xuống.
"Nhưng, onii-sama, đó là đêm Giáng sinh mà, anh biết không?"
"Ừ, đó chỉ là sự trùng hợp thôi."
"Đó là một buổi hẹn hò. Ít nhất thì đây là một lời mời hẹn hò."
"...!"
Tôi im lặng trước phán xét mạnh mẽ của Kaju.
Tôi đã cố gắng hết sức để không nghĩ về từ "hẹn hò." Tuy nhiên, nó đang tràn ngập trong đầu tôi lúc này.
"Không ai có thể từ chối lời mời của onii-sama đâu. Nếu có một phần triệu cơ hội anh bị từ chối thì-"
Kaju lại ôm đầu tôi thật chặt.
"Xin đừng lo lắng. Onii-sama vẫn có Kaju mà, được chứ?"
"Ô-Ồ..."
Nhưng tôi ngày càng lo lắng hơn.
Còn 3 ngày nữa là đến đêm Giáng sinh.
*
Giờ nghỉ trưa. Tôi đang ở hành lang của tòa nhà cũ với chiếc bánh mì cà ri trên tay.
Hôm nay là thứ Tư. Một ngày trước đêm Giáng sinh.
Đã hai ngày kể từ chuyện đó. Tuy nhiên, tôi vẫn chưa mời Shikiya-san đi chơi.
...Tôi sẽ nói điều này trước. Tôi đã cố gắng hết sức rồi. Cụ thể, mặc dù tôi không làm gì cả, tôi đã cố gắng hết sức.
Những chuyện như thế này đều là về cơ hội. Chắc chắn không phải vì tôi nhát gan. Bằng chứng là tôi đã luyện tập vô số lần với Kaju đêm qua.
Tôi mở cửa cầu thang thoát hiểm sau khi tự tìm cho mình một lời bào chữa. Một làn gió lạnh ùa xuống.
Đã lâu rồi tôi mới đến đây. Nơi này thực sự rất lạnh vào cuối tháng Mười Hai-
"N-Nukumizu, cậu ở đây à."
Tôi ngẩng đầu lên sau khi nghe thấy điều đó. Komari đang ngồi trên cầu thang.
"Komari, cậu làm gì ở một nơi lạnh lẽo như thế này..."
Tôi giật mình trước khi kịp nói xong câu khi nhìn thấy vẻ ngoài của cô ấy.
Cậu ấy đang đeo tai nghe lông xù với một chiếc khăn quàng cổ. Trên người cô ấy là một chiếc áo choàng cotton Hang Ten và một chiếc chăn đắp. Cậu ấy thậm chí còn chuẩn bị một chiếc đệm để tránh sàn nhà lạnh cóng.
"Cậu trang bị đầy đủ quá. Cậu tự mang tất cả những thứ đó đến à?"
Komari mỉm cười và chỉ vào tường.
"T-Tớ đã mang từng chút một mỗi lần. Tớ đã treo một cái móc trên cửa bảo trì và treo túi của tớ ở đó."
Cô gái này đang tận hưởng cuộc sống hạnh phúc của mình tại cầu thang thoát hiểm.
"N-Nukumizu, đã lâu rồi cậu mới đến đây, đúng không?"
Nói xong, Komari bắt đầu nhai bánh mì của mình.
Cô ấy đang ăn món vua của các món ăn quốc dân - bánh mì que. Chắc hẳn là đồ ăn thừa của bọn trẻ trong nhà cô ấy.
Tuy nhiên, tôi đến đây hôm nay vì tôi muốn ở một mình. Có vẻ như đây là nơi sai lầm...
Komari gọi tôi một lần nữa khi tôi băn khoăn liệu mình có nên đi đến một tầng khác không.
"C-Cái việc cậu sẽ làm vào ngày mai, nó diễn ra tốt chứ?"
Cái việc mà ngày mai tôi sẽ làm là - phải mời Shikiya-san đi chơi.
Tôi im lặng. Komari dường như không thể chịu đựng được nữa và lắc đầu.
"K-Không thể nhắn tin cho chị ấy hay gì đó à?"
"Tôi đã nghĩ đến việc đó. Tuy nhiên, cố gắng mời một cô gái đi chơi vào đêm Giáng sinh có khả năng bị từ chối cực kỳ cao."
"Đ-Đúng vậy, hơn nữa lại là lời mời từ Nukumizu."
Nửa sau câu sau thật không cần thiết.
"Ý tôi là chị ấy có thể sẽ lờ đi tin nhắn của tôi trên Line hay gì đó. Còn nếu tôi hỏi trực tiếp mà chị ấy lại trưng ra cái vẻ mặt 'Tôi đã từ chối rồi, cậu không hiểu chỗ nào à?' thì sao? Lúc đó trái tim tôi sẽ tan nát mất."
"Đ-Đi lo về chuyện đó sau khi cậu đã m-mời chị ấy đi đã."
Cậu ấy nói đúng, nhưng con trai cũng nhạy cảm lắm chứ bộ.
"Đừng lo lắng. Vẫn còn thời gian sau giờ học hôm nay. Tôi trong tương lai chắc chắn sẽ làm được."
"C-Cái tương lai này sắp đến nơi rồi đấy..."
Nghĩ ngợi thêm cũng chẳng ích gì. Tôi dựa vào lan can và nhai bánh mì cà ri của mình. Còn Komari, mắt cô ấy cứ đảo quanh. Cô ấy có vẻ rất đáng ngờ.
"Komari, có chuyện gì vậy? Cậu đang đợi ai à?"
"K-Không. À, ừm, c-cầm lấy này."
Komari đột nhiên đưa cho tôi một cái hộp nhỏ.
Tôi nhớ cái giấy gói này. Nó giống hệt cái hộp mà Komari đã đánh rơi khi tôi ăn bánh crepe với Tiara-san.
"Ơ, cho tớ à?"
Komari không nhìn tôi. Cô ấy chỉ im lặng gật đầu.
Tự nhiên tặng quà là có ý gì đây?
Tôi nhìn thấy cái thẻ đánh dấu sách bên trong sau khi cẩn thận mở gói quà.
Đó là một tấm kim loại mỏng. Có một biểu tượng Nhật Bản được khoét rỗng trên đó. Thành thật mà nói, nó được làm khá tốt và rất đẹp.
"Chúng ta đang đổi quà Giáng sinh à? Nhưng tớ không chuẩn bị gì cả."
"K-Không- cái đó là dành riêng cho N-Nukumizu."
"Ơ, vậy đây là quà sinh nhật à?"
Tôi không ngờ Komari lại chuẩn bị cái này cho tôi.
Tôi nhớ lại cảm giác của mình khi con mèo hoang tôi nhặt về lần đầu tiên chịu để tôi cho ăn khi tôi cẩn thận quan sát chiếc thẻ đánh dấu sách.
"Cái này được làm tốt thật. Có đắt không đấy?"
"K-Không đến mức đó đâu..."
"Hoa văn là một dòng sông và lá đỏ. Còn quả cầu này thì sao? ...Là một quả cầu temari à? [TL: Một quả bóng có nhiều họa tiết trang trí. Chúng là những món quà có giá trị và được trân trọng, tượng trưng cho tình bạn và lòng trung thành.]"
"...I-Im đi."
Sao cậu ấy lại giận tôi?
"Tớ đã nói gì sai à?"
"C-Cái đó... Tớ không thích cái phần này ở cậu!"
Komari lấy chiếc chăn đắp che đầu. Cậu ấy ẩn mình bên trong và bắt đầu nhai bánh mì.
Chà - tôi không hiểu. Mình đã giẫm phải mìn ở đâu à?
Dù sao thì Komari cũng tặng quà cho tôi. Nghĩ lại thì, chúng tôi đã cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện.
Tôi quan sát bầu trời trên chiếc thẻ đánh dấu sách.
Bầu trời mùa đông trong xanh và không một gợn mây. Dự báo thời tiết nói rằng ngày mai trời cũng sẽ nắng.
-Tôi phải làm thôi. Trận đấu sẽ diễn ra sau giờ học.
Tôi cắn một miếng bánh mì cà ri để tự cổ vũ.
*
Cuối cùng cũng tan học. Tôi đang đứng ở hành lang bên ngoài phòng hội học sinh. Tôi vỗ vào má để tự cổ vũ.
"Được rồi, mình đi đây."
Tôi có thể làm được. Chỉ là hỏi Shikiya-san đi hẹn hò vào đêm Giáng sinh thôi.
Một buổi hẹn hò đêm Giáng sinh...
Hay là tôi cứ nhắn tin cho chị ấy ấy trên Line nhỉ? Nhưng tôi không thể làm gì trước khi chị ấy trả lời. Nếu chị ấy lờ đi, cơ hội cho bước tiếp theo sẽ là-
"...Sensei cô đơn quá."
Đột nhiên, một đôi bàn tay từ phía sau che mắt tôi.
Tôi gạt tay cô ấy ra và lùi lại ngay lập tức.
"Uwah, cô làm gì vậy, Konuki-sensei?"
"Em đã không đến phòng y tế, dù em đã hứa với cô."
"Em thực sự xin lỗi. Dạo này em bận quá."
Thực ra thì tôi hoàn toàn quên mất chuyện đó, nhưng tôi không nói dối. Tôi thực sự rất bận.
Konuki-sensei tiến lại gần tôi. Tôi lùi lại từng bước một.
"Dùng xong rồi vứt bỏ à? Sensei không nhớ là mình đã dạy em điều đó."
Tôi không nghĩ cô ấy đã dạy tôi bất cứ điều gì, phải không? Nhưng tôi nên đưa ra một câu trả lời nhẹ nhàng ở đây.
Tôi giữ một khoảng cách nhất định và nở một nụ cười xã giao với sensei.
"Sensei, cô là cố vấn của chúng em mà. Cô có thể đến phòng câu lạc bộ bất cứ lúc nào cô muốn mà, cô biết không?"
"Nhưng sau giờ học có người có thể bị thương trong các hoạt động câu lạc bộ, đúng không? Cô sẽ bị mắng nếu không có mặt ở phòng y tế."
Cô ấy có vẻ không bị thuyết phục.
"Vậy, cô có chắc là bây giờ cô không muốn ở trong phòng y tế không?"
"Cô ở đây để họp trù bị cho buổi họp giáo viên ngày mai. ...Nukumizu-kun, tại sao em luôn tránh mặt cô khi cô đến gần?"
"Đó là vì sensei đang đến gần em. Chúng ta sẽ trò chuyện với cô vào lần tới, vì vậy cô cứ tự nhiên tham dự cuộc họp đi."
Đó là tất cả những gì tôi có. Tôi muốn tống khứ cô ấy bằng một câu trả lời nửa vời.
"Konuki-sensei, cô đây rồi."
Một giọng nói quả quyết vang khắp hành lang.
Chủ nhân của giọng nói là chủ tịch hội học sinh, Hibari Hokobaru. Cô ấy tiến lại gần Konuki-sensei. Mái tóc dài của cô ấy đung đưa.
"Không phải Hokobaru-san đây sao? Có chuyện gì vậy?"
"Em đã mang theo bảng câu hỏi khảo sát mà cô đã yêu cầu. Số liệu thống kê cũng ở đây."
"Ara, cảm ơn nhiều. Cô sẽ cảm ơn em đàng hoàng vào lần tới khi em đến phòng y tế."
"Đây chỉ là trách nhiệm của em với tư cách là một phần của hội học sinh thôi ạ. Cô đừng bận tâm."
Tại sao tôi lại cảm thấy chủ tịch đang ngầm tránh mặt Konuki-sensei nhỉ?
Nhân cơ hội này, tôi định chuồn đi ngay. Cuối cùng, sensei nhanh chóng quay lại và đối mặt với tôi.
"...Em đi đâu mà bỏ lại cô?"
"Em có việc quan trọng phải làm. Sensei, cô cũng phải tham dự cuộc họp mà, phải không?"
"Không sao đâu, đến muộn một chút cũng được. Hãy tiếp tục nói chuyện tình yêu với sensei nhé?"
Chúng tôi đã nói chuyện tình yêu từ khi nào vậy?
Thật là ngại quá. Sau đó, chủ tịch đứng cạnh tôi.
"Sensei, em xin lỗi. Em phải nói chuyện với cậu ấy về các hoạt động của Câu lạc bộ Văn học. Em có thể đưa cậu ấy đi được không?"
Tôi chưa bao giờ nghe thấy điều đó trước đây.
Tôi bối rối. Còn Konuki-sensei, cô ấy gãi đầu đầy tiếc nuối.
"Ara,... thật đáng tiếc. Nukumizu-kun, đừng quá đắm chìm vào đó, em biết không?"
Lời khuyên của cô ấy có chút khó hiểu. Tôi gật đầu cho qua chuyện. Sau đó, chủ tịch đặt tay lên vai tôi.
"Nukumizu-kun, sensei đã cho phép rồi. Đi thôi."
"Ờ, ừm..."
Chủ tịch bỏ qua phản ứng của tôi và đi về phía tòa nhà mới.
Một lúc sau, cô ấy liếc nhìn lại phía sau.
"Cô giáo đó thật là đau đầu. Mặc dù cô ấy thực sự rất quan tâm đến học sinh, nhưng đôi khi cô ấy lại hơi quá."
Nhìn thấy nụ cười cay đắng của chủ tịch, tôi nhận ra cô ấy đã giúp tôi.
"Xin lỗi, em không có ý gây rắc rối cho chị vì vấn đề của mình."
"Không sao đâu. Đây chỉ là trách nhiệm của một chủ tịch thôi."
Dù vậy, tại sao cô gái này vẫn ôm vai tôi? Nhưng nếu tôi nói ra thì cô ấy có thể nghĩ rằng tôi khó chịu với cô ấy...
"Ờ, em muốn nói chuyện với Shikiya-san."
"Shikiya đang ở sân chơi. Em ấy đang lập danh mục các thiết bị trong kho dụng cụ thể dục. Chị sẽ đưa em đến đó, được chứ?"
Ơ, ra là vậy. Cô ấy đi theo tôi đến tận tủ giày sao?
Tôi không biết liệu chủ tịch có nhận ra biểu cảm nhỏ của tôi không, nhưng môi cô ấy cong lên.
"Ngoài ra, chị đã nghiêm túc khi nói rằng chị muốn nói chuyện với em. Gần đây em đã đi chơi với Shikiya rất nhiều. Hai người có thân nhau không?"
"Ờ, không, không hẳn."
Tôi không thể nói ra. Lý do tôi ở bên chị ấy là để lấy lại một cuốn doujinshi có hình của chị.
Tôi trầm ngâm suy nghĩ. Chủ tịch nhìn tôi và cười.
"Không cần phải giấu nữa. Chị biết hết rồi."
"Ơ? Chủ tịch biết rồi ư!?"
Nghiêm túc chứ? Người này có thể không hề nao núng trước một cuốn doujinshi về cô ấy được chuyển giới sao?
Tôi ngạc nhiên. Chủ tịch ôm vai tôi thật chặt trong sự phấn khích.
"Không phải chị mù, em biết không? Ý chị là,... chàng trai trẻ, em đã yêu rồi, phải không?"
"Không."
Chủ tịch bị mù thật rồi.
"Có gì mà phải lo lắng? Đang trong men say tình yêu là đặc trưng của tuổi thiếu niên, ngay cả khi tình yêu của rm không thể thành hiện thực."
Cô ấy cứ cho rằng tôi chắc chắn sẽ bị từ chối.
Sẽ rất rắc rối nếu tôi phủ nhận ở đây, vì vậy tôi quyết định im lặng. Sau đó, chủ tịch đột nhiên nói với giọng nghiêm nghị.
"Em cũng có vẻ quen biết với phó chủ tịch Tiara-san."
"À, em đoán vậy."
"Dạo gần đây em ấy có vẻ đang giấu chị điều gì đó. Em có biết không?"
"Cái gì? Tại sao chị lại hỏi em?"
"Ừm, em nghĩ sao?"
Chủ tịch dang tay và nhanh chóng chặn tôi lại.
"Tình yêu là quyền tự do của con người, miễn là họ không đi chệch khỏi con đường đạo đức. Tuy nhiên, nói cách khác, những người quyết định đi chệch hướng thì không có quyền yêu. Em có đồng ý không?"
"Ừm,... ý chị là sao?"
"Có một vài nơi khá yên tĩnh trong trường này. Một người nào đó đã thấy Tiara-san và một cậu con trai đi vào một trong những nơi đó cách đây một thời gian."
Đó là tôi.
Tôi không thể che giấu sự thật rằng tim tôi đang đập thình thịch. Chủ tịch tiến đến gần tôi.
"Chị nghĩ dạo này em ấy có gì đó không ổn. Em ấy luôn nói những từ kỳ lạ như 'totoi', 'bottom' và 'người yêu lý tưởng'. Thậm chí có lần em ấy còn trừng mắt nhìn chị với một chiếc cà vạt mà em ấy tìm thấy trên tay." [TL: Totoi (尊い), dùng từ này khi moe (萌え) không đủ để diễn tả sự dễ thương của một ai đó.]
Tôi hiểu rồi. Tiara-san đã xong đời rồi.
"Ừm, cậu ấy đã tham khảo ý kiến của em gần đây."
"Chị hiểu rồi. ...Có phải về tình yêu không?"
"Ờ, ừm, gần giống vậy. Vì vậy, xin đừng hỏi thêm nữa."
"Chị hiểu. Những vấn đề như thế này tốt hơn hết là nên để cho chúng không bị nhìn thấy."
Chủ tịch vỗ vai tôi như thể cô ấy đã hiểu mọi thứ. Tôi không nghĩ chị ấy biết chuyện gì đang xảy ra.
"Hiba-nee, chị đã kiểm tra Câu lạc bộ Dàn nhạc chưa? Sắp đến giờ rồi đấy."
Vị cứu tinh vừa xuất hiện là Sakurai-kun, thủ quỹ của hội học sinh.
"Hiroto đấy à. Em không thấy là chị đang đi đến đó sao?"
Chủ tịch cười một cách thanh lịch. Tuy nhiên, Sakurai-kun thở dài mệt mỏi.
"Phòng Âm nhạc ở hướng ngược lại. Nhanh lên nào."
Sakurai-kun nắm lấy tay chủ tịch. Cậu ấy gật đầu cảm ơn tôi và rời đi.
Tôi nghĩ cậu ấy cũng đang gặp khó khăn. Nếu vậy, cậu có thể giúp tôi chăm sóc mấy cô gái của Câu lạc bộ Văn học được không...?
Tôi tăng tốc về phía tủ giày khi nghĩ về điều đó.
*
Đây là kho dụng cụ thể thao ở rìa sân chơi.
Cánh cửa đã mở. Không có ai xung quanh.
Tiếng kim loại va chạm có thể được nghe thấy từ xa. Tôi từ từ tiến lại gần nhà kho.
Tôi chưa bao giờ đến nơi này kể từ khi tôi bị nhốt với Yakshio vào tháng Bảy.
...Ngoài ra, lúc đó tôi thực sự đã không nhìn cậu ấy. Tôi chỉ nghĩ rằng mình có thể nhìn lén một chút.
Tôi nhìn lén vào bên trong. Một cô gái đang đứng quay lưng lại với tôi.
Mái tóc trắng. Đôi chân nhợt nhạt của cô ấy lộ ra khỏi chiếc váy ngắn. Chỉ nhìn thế này thôi tôi cũng thấy lạnh.
Cô ấy hẳn là Shikiya-san.
Đây là một cơ hội tuyệt vời để tôi nói chuyện với cô ấy mà không để ai nhìn thấy. Tôi hạ quyết tâm và bước vào nhà kho.
"Senpai, chị có rảnh không?"
Giọng tôi vang lên với âm lượng bất ngờ trong kho dụng cụ thể thao chật hẹp.
Shikiya-san đứng cứng đờ. Sau đó chị ấy đột nhiên quay đầu lại và nhìn tôi. Đáng sợ.
"Nukumizu-kun,... có chuyện gì vậy...?"
Chị ấy nhanh chóng đóng sổ tay lại. Cơ thể cô ấy lắc lư khi chị ấy đến gần tôi.
Cố lên, Nukumizu. Tôi đã đi được đến đây rồi. Tôi chỉ cần dũng cảm và nói ra thôi.
"Ừm,... em muốn hỏi chị là sau khi về nhà hôm đó chị có bị cảm lạnh không?"
Vâng, tôi đã nhát gan.
Tôi đã không rút ra được bài học từ sai lầm của mình. Shikiya-san gật đầu.
"Không,... chị ổn. ...Cảm ơn..."
"Tốt rồi."
Tốt, nhưng cũng không tốt.
Tôi nghịch đầu ngón tay. Shikiya-san nhìn chằm chằm vào tôi.
"Em đến... tận đây... chỉ để nói điều đó à...?"
"Không, không phải vậy..."
Thở dài, cứ làm cho xong chuyện đi.
Tôi tiến lên một bước và nhìn vào đôi mắt trắng của Shikiya-san.
"N-Này! Tối mai chị có bận không?"
"Không... hẳn?"
Tôi tiến thêm một bước nữa.
Cơ thể Shikiya-san loạng choạng như thể có ai đó vừa đẩy cô ấy.
"Nếu chị rảnh, chị có thể cùng em ra nhà ga để xem màn trình diễn ánh sáng đêm Giáng sinh được không?"
Vâng, tôi đã nói rồi!
Cả cơ thể tôi ngập tràn trong cảm giác tự do. Dường như có cả tiếng reo hò từ phía sau nữa.
Tôi không thể trách họ được. Tôi thực sự đã cố gắng hết sức. Một hoặc hai tiếng reo hò là hoàn toàn xứng đáng-
"...Ơ?"
Tôi run rẩy quay lại. Một nhóm người đã tụ tập ở lối vào kho từ lúc nào không hay.
Cái gì!? Họ đến đây từ khi nào vậy?
Tôi đang ở trong một tình trạng thảm hại ngay lúc này. Trong lúc đó, Shikiya-san đặt tay lên vai tôi từ phía sau.
"Ừm,... được thôi..."
Sau khi thì thầm bên tai tôi, Shikiya-san chỉ loạng choạng bước ra khỏi kho dụng cụ thể thao.
Khi họ nán lại quanh cửa, các học sinh câu lạc bộ thể thao ngay lập tức mở đường.
Sau đó, giữa đám đông, tôi nhìn thấy cô gái duy nhất đang mặc đồng phục - Yakishio.
*
Aichidaigaku-Mae là ga gần nhất.
Tôi lên tàu trượt vào sân ga, và ngồi vào một ghế trống.
...Một buổi hẹn hò đêm Giáng sinh. Tôi không ngờ điều này lại thành công.
Thành thật mà nói, mục tiêu của tôi chỉ là đưa cô ấy ra ngoài. Vì vậy, trên thực tế, đây không phải là một buổi hẹn hò.
Tuy nhiên, Shikiya-san không biết về điều đó. Đó là lý do tại sao-
Một cô gái tóc ngắn nhảy lên tàu khi cửa sắp đóng. Đó là Yakishio.
Khi Shikiya-san vừa rời khỏi kho dụng cụ thể thao-
Yakishio và tôi nhìn nhau trong im lặng. Sau đó bạn bè cô ấy đã đưa cô ấy đi.
Mặc dù tôi không làm gì cả, nhưng cảm giác... rất khó xử.
Yakishio ngồi ngay cạnh tôi. Cậu ấy dường như biết trước rằng tôi đang ở trên chuyến tàu này.
Có một ghế trống giữa chúng tôi.
"Yakishio, cậu đã học xong lớp học bù chưa?"
"Ừ, tớ có thể tham gia lại các hoạt động câu lạc bộ bắt đầu từ ngày mai. Đó là lý do tại sao tớ vừa ghé qua Câu lạc bộ Điền kinh để chào."
Đó là lý do tại sao cậu lại mặc đồng phục.
Cuộc trò chuyện dừng lại một lúc. Yakishio đột nhiên tỏ ra một vẻ mặt tinh nghịch.
"Này, tớ thậm chí còn không biết chuyện này trước đây. Nukkun, thì ra là chuyện này đang diễn ra-"
"Ơ, cậu đang nói gì vậy?"
Yakishio vươn tay ra và vỗ vai tôi. Đau.
"Tớ đang nói về cậu và Shikiya-senpai. Chúng ta đâu phải người lạ, đúng không? Tớ đã giúp cậu nếu cậu nói với tớ sớm hơn."
À, cậu ấy đã hiểu lầm.
"Không, không phải như cậu nghĩ. Tớ đã mời senpai đi chơi, nhưng đó không phải là một buổi hẹn hò."
"Dành đêm Giáng sinh cùng nhau là một buổi hẹn hò! Mặc dù Shikiya-senpai hơi đáng sợ, nhưng cô ấy thực sự là một cô gái xinh đẹp. Hãy chắc chắn rằng cậu sẽ chinh phục được cô ấy vào ngày mai!"
"Xin lỗi, tớ chưa nói với Yakishio, đúng không? Tamaki-senpai và tớ đã có một cuộc thảo luận. Tớ có trách nhiệm gọi Shikiya-senpai ra ngoài."
"Cậu và cựu chủ tịch?"
Tôi kể cho cô ấy nghe mọi thứ về kế hoạch của chúng tôi. Yakishio gật đầu đầy ngưỡng mộ.
"...Tớ hiểu rồi. Mục tiêu là để người đó hàn gắn mối quan hệ với Tsukinoki-senpai, đúng không?"
"Tớ không biết liệu họ có thể làm được không. Tuy nhiên, hai người đó từng thân thiết. Đó là lý do tại sao tớ muốn họ có một cuộc trò chuyện đàng hoàng, ít nhất là vậy."
"Ha- Tớ hiểu rồi. Tớ hoàn toàn không biết gì cả."
Yakishio nhìn lên bầu trời. Cậu ấy có vẻ hơi cô đơn. Cậu ấy lặp lại.
"-Tớ hoàn toàn không biết gì cả."
Yakishio bị loại khỏi chuyện này. Mặc dù tôi không cố ý, nhưng tôi hơi lo lắng cho cậu ấy.
Yakishio là át chủ bài của Câu lạc bộ Điền kinh. Đồng thời, cậu ấy cũng là thành viên của Câu lạc bộ Văn học.
Tuy nhiên, đó chỉ là danh phận của Yakishio. Nó không thể hiện cảm xúc của riêng cô ấy.
Lẽ ra tôi phải nhận ra điều đó ngay từ đầu.
"...Xin lỗi."
"Tại sao cậu lại xin lỗi?"
Thay vào đó, cậu ấy nở một nụ cười buồn bã.
"Nghe này, vì tớ nghĩ cậu bận học bù. Câu lạc bộ Điền kinh cũng vất vả với cậu mà, đúng không?"
"Ừm, đúng vậy. Có rất nhiều thứ ở Câu lạc bộ Điền kinh."
Yakishio thở dài một cách chậm rãi. Một nụ cười khó tả hiện lên trên khuôn mặt cô ấy.
"...Có chuyện gì tồi tệ xảy ra à?"
"Không hẳn. Nhưng giáo viên cố vấn và đội trưởng có rất nhiều kỳ vọng vào tớ."
"Đúng rồi, cậu đã giành được huy chương tại cuộc thi cấp tỉnh mà, đúng không?"
"Ừ, hạng 3 ở cự ly 100 mét. Tớ là người nhanh nhất trong Câu lạc bộ Điền kinh. Tớ đoán là cả mọi cự ly."
"Điều này đã là cực kỳ mạnh mẽ đối với một học sinh năm nhất, đúng không? Việc những người cậu quen biết có kỳ vọng vào cậu là chuyện bình thường."
"Nhưng tớ vẫn chưa đủ giỏi để tham gia các cuộc đua quốc gia. Tớ biết tớ vẫn cần phải làm việc chăm chỉ ngay cả khi tớ có thể đi."
Cơ thể cậu ấy nghiêng về phía tôi một chút khi cô ấy tiếp tục một cách lặng lẽ.
"Mặc dù tớ không thể đáp lại những kỳ vọng đó, nhưng tớ đang nhận được sự đối xử đặc biệt. Điều đó khiến tớ cảm thấy hơi bồn chồn."
Đôi khi, cô ấy thể hiện một biểu cảm hơi lạnh lùng nhưng trưởng thành.
Tôi nhìn ra khỏi cô ấy và hướng về phía cửa sổ.
"Tớ biết Yakishio đã làm việc rất chăm chỉ. Cậu có thể thư giãn trong Câu lạc bộ Văn học bất cứ lúc nào cậu muốn."
"Nhưng tớ không thể viết tiểu thuyết, đúng không? Ngay cả Yana-chan cũng có thể viết được."
"Ừ, cô ấy cũng đã hoàn thành tiểu thuyết của mình rồi."
Cuốn tiểu thuyết mà Yanami đã nộp lần này cũng là về cảm nhận đồ ăn ở cửa hàng tiện lợi. Dường như cũng có những tình tiết mới, nhưng chắc chắn nó liên quan đến đồ ăn.
"Trái ngược với cô ấy, tớ không thể xuất hiện mỗi ngày. Tớ luôn tự hỏi liệu tớ có đang làm tròn trách nhiệm của mình trong câu lạc bộ không."
Một thông báo về điểm đến vang lên. Chuyến tàu bắt đầu đi chậm lại.
Yakishio vươn vai và đứng dậy.
"Tớ sẽ phải quyết định khi tớ là học sinh năm hai."
...Quyết định?
"Yakishio, vẫn chưa đến ga của cậu mà."
"Tớ muốn chạy. Chà, Nukkun, cố lên."
"Cố gắng vì cái gì?"
Chuyến tàu dừng lại. Yakishio đi về phía cửa mở và ném thứ gì đó về phía tôi.
Chân tay tôi khua khoắng khi tôi cố gắng bắt lấy nó. Đó là một thanh protein.
Có dòng chữ "Happy Basude" được viết trên đó bằng bút dạ.
Cô ấy có lẽ không biết đánh vần từ birthday...
"Đâu phải ngày nào cũng là Giáng sinh, cậu biết không? Hãy chinh phục chị ấy đi."
Yakishio chỉ về phía tôi một cách kiên quyết. Cô ấy nhanh chóng xuống tàu.
Bọn tôi không làm bất cứ điều gì liên quan đến chuyện đó vào ngày mai. Cô gái này có hiểu không vậy...?
Tôi nhìn Yakishio biến mất sau sân ga, khi tôi nhớ lại Shikiya-san bên trong kho dụng cụ thể thao.
Tay cô ấy thật mềm mại khi chạm vào vai tôi. Hơi thở lạnh của cô ấy từ đôi môi làm nhột tai tôi-
Chuyến tàu lại di chuyển. Tôi ngồi xuống và nhắm chặt mắt.
Tôi cố gắng để đầu óc trống rỗng. Tuy nhiên, cảm giác chạm vào thanh protein trong tay đã kéo tôi trở lại thực tại.
Nhân tiện, Yakishio, ai đã nói với cậu về sinh nhật của tớ vậy?
Komari cũng biết nữa. Phải chăng Yanami đã nói về tớ trong phòng câu lạc bộ?
Tôi từ bỏ việc dọn dẹp những suy nghĩ hỗn loạn đó trong đầu và lại chìm sâu vào chiếc ghế.
*
Báo cáo của Câu lạc bộ Văn học - Ấn bản mùa đông
<Cuộc đấu tay đôi chỉ vừa mới bắt đầu?> của Anna Yanami
Tôi đã ở trong cửa hàng 7-Eleven trên đường đến trường từ sáng sớm.
Loa trong cửa hàng đang phát những bài hát Giáng sinh.
Những món đồ trang trí đã tỏa ra không khí Giáng sinh. Tuy nhiên, mọi người đều bận rộn vào buổi sáng nên không có thời gian quan tâm đến những thứ nhỏ nhặt như thế này.
Như thường lệ, tôi chiếm lấy khu ăn uống một mình. Tuy nhiên, lần này có người gọi tên tôi.
"Này, Ako-san. Hôm nay trông cậu thư giãn ghê, biết không?"
Cậu bạn đang cố bắt chuyện với tôi là XX-kun, học cùng lớp.
Bọn tôi không thân nhau lắm.