Truyện ngắn mừng phát hành phiên bản Đài
Hôm ấy mới chỉ là ngày thứ 3 của kỳ nghỉ hè. Vào lúc đồng hồ vừa mới điểm 3 giờ chiều.
Yanami gọi tôi tới cửa hàng Apita Mukaiyama nằm ở trung tâm thành phố. Bọn tôi được giao công việc đi sắm sửa cho Câu lạc bộ Văn học.
「Lâu lắm rồi tớ mới tới đây đấy. …A, cà phê hạt xuống giá rồi này.」
Mặc dù chân đi sắm sửa đồ đoàn này là dạng công việc chuyên dành cho mấy nhóc năm nhất, song hôm nay chỉ có mình tôi và Yanami là rảnh rang.
Là một chuyên gia coi cọp, tôi lượn lờ xung quanh vài vòng rồi mới đi ra chỗ khu ăn uống. Đó cũng là nơi bọn tôi hẹn gặp nhau.
Khu ăn uống và Yanami.
Tổ hợp này khiến lòng tôi dấy lên một dự cảm chẳng lành đầy mơ hồ. Bởi chính nhỏ là người khăng khăng chọn nơi này làm điểm hẹn, cho nên tôi không nghĩ nhỏ có thể kiềm chế nổi bản thân.
Ngay lúc vừa mới đặt chân tới Khu ăn uống nằm ở tầng hai, tôi ngay lập tức tìm thấy Yanami.
Đã quá giờ ăn trưa, chỉ còn lác đác vài thực khách đang toạ vị rải rác quanh khu trung tâm của Khu ăn uống. Yanami đang đứng như trời trồng, bất di bất dịch ở một chỗ.
「Yanami-san. Xin lỗi đã để cậu phải đợi. Cậu đang làm gì ở đây vậy?」
「Tệ rồi, Nukumizu-kun ơi…」
Khi nhìn kỹ hơn thì, một bên tay Yanami đang nắm khư khư lấy một cây kem, bên còn lại thì đang phải đỡ lấy khay đồ với một chiếc bát tô ramen ở bên trên. Hai cánh tay nhỏ đang run lẩy bẩy.
「…Cậu đang làm cái quỷ gì vậy trời?」
「Là tại…cái cặp sau lưng tớ sắp tuột mất rồi. …Tớ mà mất thăng bằng một xíu xiu thôi là đại hoạ sẽ ập tới mất.」
Hiện giờ hai tay của Yanami không thể cử động. Trên lưng nhỏ là một chiếc cặp sách, có vẻ như đang sắp sửa tuột khỏi đôi vai thon thả của nhỏ.
Tôi tức tốc cố đón lấy khay ramen từ tay Yanami, nhưng nhỏ cứ đu đưa tay hết sang trái lại qua phải.
「Không được làm vậy! Nếu giờ sự thăng bằng thần kỳ này bị phá vỡ thì tớ sẽ đánh rơi que kem mất! Cậu phải đỡ Ramen và que kem cùng một lúc! Nhớ cẩn thận đấy!」