13
Khi chúng tôi chuẩn bị rời đi, mẹ của Tạ Đình Hạc giữ tôi lại.
“Thanh Thanh, tại sao con lại gây chuyện đến mức này? Làm vậy chỉ khiến Đình Hạc gặp khó khăn thôi! Bác biết con giận, con buồn, nhưng chẳng lẽ không thể giải quyết riêng tư sao?”
Tôi trả lại chiếc vòng ngọc bà từng tặng, không hề bị suy suyển chút nào.
“Thật lòng xin lỗi vì đã làm hỏng lễ cưới mà mọi người mong chờ, nhưng cháu không hối hận.”
“Nếu cháu không làm thế này, chính họ sẽ phá hỏng lễ cưới của cháu, biến cháu thành một kẻ ngốc đáng cười nhất!”
Nói xong câu cuối, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu trào ra.
Đứng trước mặt người lớn, tôi vẫn không thể kiểm soát được mà bộc lộ nỗi ấm ức.
Mẹ của Tạ Đình Hạc hít sâu một hơi:
“Thanh Thanh, là bác không biết dạy con cái, tất cả là lỗi của bác…”
“Không cần xin lỗi, cháu không chấp nhận đâu.”
Tôi ngẩng cao đầu, rời đi.
Bà quay sang nhìn Tạ Thư Nghi, đang trong bộ dạng thê thảm, và vung tay tát mạnh.
“Lúc còn nhỏ, cháu dụ dỗ con trai bác, bác đã đưa một khoản tiền, chẳng lẽ vẫn không đủ sao? Giờ cháu còn quay lại phá hoại lễ cưới của nó, cháu muốn hủy hoại cuộc đời, mọi thứ của nó à?”
“Bác sẽ không bao giờ chấp nhận cháu, dù có chết đi, cháu cũng đừng mong đặt chân vào tầm mắt của bác thêm lần nào!”
Bà quay sang Tạ Đình Hạc:
“Mẹ đã nói với con từ lâu rồi, cô ta sẽ làm con tiêu đời.
“Con thấy chưa? Con đã làm tổn thương Thanh Thanh, thất hứa với cha mẹ cô ấy. Con còn phụ lòng sự nuôi dạy của mẹ và cha con, làm cả gia đình thất vọng. Đạo đức của con, lương tâm của con bị chó ăn hết rồi.”
“Mẹ sẽ không hỏi con chọn cô ta hay chọn gia đình nữa. Vì con đã tự chọn sai đường, mẹ chẳng việc gì phải chịu trách nhiệm cho đời con nữa.”
“Mẹ, con…”
“Đừng gọi mẹ, mẹ không có đứa con trai như con!
“Tạ Đình Hạc, con đã qua tuổi 30 rồi, đời người có bao nhiêu lần được phép chọn sai? Từ giờ về sau tự mà lo lấy!”
14
Tôi trở về nhà và ngủ một giấc dài.
Mỗi ngày, mẹ đều gọi tôi ăn đúng giờ, và không hề nhắc đến Tạ Đình Hạc.
Bố mẹ không chứng kiến cảnh tượng trên sân khấu hôm đó.
Tôi nhờ bạn thân lấy lý do thay đổi giờ nghi lễ để giữ họ lại trong phòng nghỉ.
Tôi không chịu nổi việc cha mẹ lao ra đối đầu vì sự tổn thương của tôi, nếu không tôi thật sự sẽ bật khóc.
“Cuối cùng hôm nay trời cũng nắng lên. Bố con đi dạo mua trà sữa về, mẹ nói không tốt cho sức khỏe mà ông ấy nhất quyết mua.”
Tôi cười, cắm ống hút, nhai nhai những viên trân châu.
Ngoài khóe mắt, tôi thoáng thấy một bóng người, động tác khựng lại.
Mẹ mắng: “Người này phiền quá đi!”
Rồi cầm chổi xông ra ngoài.
Tạ Đình Hạc ngày nào cũng đến, nhưng ngày nào cũng bị cha mẹ tôi đuổi đi.
Tôi không hiểu sao anh ta lại cứ đến.
Hôn lễ đã hoàn toàn bị phá hủy, cha mẹ anh cũng không còn quan tâm đến chuyện anh với Tạ Thư Nghi.
Giờ họ có thể công khai yêu đương, cả thế giới đều sẽ chúc mừng họ. Chẳng phải đó là kết cục viên mãn sao?
Sau một tháng nghỉ ngơi, tôi quay lại công ty làm việc.
Chuyện cặp đôi cấm kỵ trong lễ cưới hôm ấy bị người ta làm thành slide thuyết trình rồi lan truyền khắp nơi.
Ai cũng biết tên họ là Tạ Đình Hạc và Tạ Thư Nghi.
Trò hề lan rộng, ảnh hưởng nặng nề đến sự nghiệp và các mối quan hệ của hai người.
Còn với tôi, đồng nghiệp dường như rất tinh ý, chẳng ai nhắc đến anh ta.
Tất cả hợp tác với phía ấy đều do cấp dưới của tôi xử lý.
Dần dần, Tạ Đình Hạc cũng không xuất hiện nữa.
Tôi gần như quên hết những chuyện đã qua.
Đến ngày sinh nhật, bạn thân tôi tổ chức một buổi tụ tập từ sớm.
Cả nhóm bạn lâu ngày không gặp uống rượu, hát vang bài chúc mừng sinh nhật.
Khi thổi nến, nhân viên phục vụ đẩy vào một chiếc bánh kem tinh xảo.
“Cô Dư, có người nhờ tôi…”
Mặt bạn thân tôi lập tức biến sắc, đấm mạnh làm chiếc bánh nát bét.
“Đem trả lại! Bảo hắn cút đi!”
Nhân viên phục vụ run rẩy: “Vâng, vâng.”
Buổi tiệc kéo dài đến khuya mới kết thúc.
Tôi là người cuối cùng rời đi, khi đi qua phòng bên cạnh, bị một người bất ngờ kéo vào.
“Đừng hét, là tôi.”
15
Tạ Đình Hạc buông tôi ra, ngồi xuống đối diện.
Căn phòng tối mờ, vang lên ca khúc “Vượt Qua Những Ngọn Núi” của Lý Á.
Anh mở lời: “Tôi luôn muốn gặp em, muốn nói lời xin lỗi, nhưng mãi không có cơ hội.”
“Hôm nay là sinh nhật em, tôi đoán em sẽ đến đây.”
“Chúc mừng sinh nhật, Thanh Thanh.”
Có lẽ bài hát này quá buồn, dễ khiến người ta nhớ lại những chuyện xưa cũ.
Trái tim cứng rắn của tôi đột nhiên không biết nên nói lời lạnh lùng gì nữa.
“Cảm ơn, nhưng không cần đâu.”
Anh bỗng che mặt, nức nở không thành tiếng.
“Tôi thật sự hối hận rồi, hối hận vì đã quen biết em, vì đã tỏ tình với em.”
Ai mà không hối hận chứ.
Tôi nhớ lại ngày anh chính thức tỏ tình với tôi.
Cũng ở nơi này.
Năm đó, một người bạn thân bị ung thư, điều trị rất lâu nhưng cuối cùng vẫn ra đi.
Mỗi lần tụ họp bạn bè đều tràn ngập một bầu không khí buồn bã, tâm trạng thật tệ.
Hôm ấy, tôi cũng là người cuối cùng rời đi.
Tạ Đình Hạc mở cửa bước vào.
Câu đầu tiên anh nói là: “Đừng tìm người khác, được không?”
Phòng không cách âm, chắc anh nghe được lời đùa của bạn bè rằng tôi nên tìm một bạn trai, tận hưởng niềm vui sống.
Tôi đồng ý.
Câu thứ hai, anh cầm guitar, hỏi tôi muốn nghe gì.
Tôi buồn bã trả lời: “Vượt Qua Những Ngọn Núi.”
Người bạn thân của tôi rất thích bài hát ấy.
Tạ Đình Hạc hát rất hay, mang một nỗi niềm tiếc nuối khó tả.
Nghe đến giữa bài, tôi bật khóc.
Anh bảo tôi: “Đừng để lại tiếc nuối, hãy yêu kịp lúc.”