13
Phụ thân ta mặt mày hớn hở, thưởng cho thái giám một gói kim diệp tử.
Trương Mậu thấy đại thế đã mất, sắc mặt xám như tro, lảo đảo bước đến trước mặt ta, “phịch” một tiếng quỳ xuống.
Hắn há miệng mấy lần, trong cổ họng chỉ phát ra vài tiếng rên khàn khàn, chẳng nói nổi thành câu, hai tay múa loạn lên, trông vừa chật vật vừa nực cười.
Phụ thân ta ngay cả nhìn hắn một cái cũng chẳng buồn, xoay người nói với ta:
“Con gái à, hạng người như vậy giữ lại cũng chỉ là tai họa, chi bằng đuổi đi cho khuất mắt, khỏi bẩn đất nhà họ Bùi chúng ta! Nay con là nữ nhi của hoàng thương, thân phận tôn quý, hà tất phải tiếp tục dây dưa với thứ phế vật như thế?”
“Phụ thân sẽ thay con tìm một mối nhân duyên xứng đôi vừa lứa, để con tái giá một cách phong quang rực rỡ!”
Ta liếc thật nhanh về phía Nghiêm tướng quân, lại bị hắn bắt gặp đúng lúc.
Ta hơi lúng túng, hắng giọng một tiếng, phân phó gia nhân:
“Đưa hắn nhốt vào hậu viện. Không có lệnh của ta, không ai được phép để hắn bước ra một bước.”
Chưa đầy mấy ngày sau, vết thương của Trương Mậu bị nhiễm trùng, không ai điều trị chân gãy cho hắn, đám gia nhân thấy hắn sốt cao mới vội vã đến bẩm báo với ta.
Khi ta đến xem, hắn đang rên rỉ trong cơn mê.
Ta cầm lấy chiếc bình rượu hôm trước, dưới ánh mắt hoảng loạn của hắn, ta khẽ mỉm cười:
“Trương Mậu, thứ này là do ngươi chuẩn bị cho ta đúng không? Hôm đó, ngươi định thay ta bằng Lư Thi Tình, rồi lại định ép ta uống một bình thuốc câm.”
“Đáng tiếc, hại người bất thành, lại bị báo ứng ngược. Phần thuốc tẩy gỉ còn lại này, để ta giúp ngươi… giảm đau một chút.”
Vừa nói xong, ta liền từ từ đổ thuốc lên vết thương của hắn.
Gương mặt Trương Mậu lập tức méo mó vặn vẹo, gân xanh nổi lên, mồ hôi to như hạt đậu không ngừng nhỏ xuống từ trán, cổ họng hắn phát ra tiếng gào xé rách, chẳng còn giống tiếng người, tựa như tấm vải bị xé toạc, lại như tiếng kêu gào hấp hối của dã thú.
Ta đặt một chiếc kéo xuống bên cạnh hắn, mỉm cười nói:
“Ngươi nếu còn nhớ đến bà mẹ già ở quê, thì tự xử đi. Nếu không… ta giết bà ta cũng chẳng khó gì.”
Ta bước ra khỏi hậu viện, vừa vào tiền sảnh thì thấy phụ thân đang ngồi trên ghế thái sư, mày khẽ nhíu, như đang suy nghĩ điều gì.
Thấy ta bước vào, ông ngẩng đầu hỏi:
“Trương Mậu còn sống không?”
Ta đem chuyện vừa rồi kể lại cho phụ thân.
Ông gật đầu, rồi đổi giọng nói sang một chuyện khác:
“Mạn Vân, Nghiêm tướng quân đã phái người đến cầu thân, nói là muốn cưới con làm chính thê. Con thấy thế nào?”
Trong lòng ta hơi động, nhưng nghĩ đến đủ chuyện rắc rối sau khi thành hôn, lại nảy ra một chủ ý khác:
“Cho dù Trương Mậu có chết, con cũng cần thủ tiết. Chuyện này… để con đích thân nói với Nghiêm tướng quân thì hơn.”
14
Ở nơi hạ đẳng nhất của Giáo Phường Ty, ta cúi người nhìn Lư Thi Tình bị khóa bằng xích sắt.
Toàn thân nàng ta chi chít vết roi, mắt phải bị khách quen dùng chân đèn thiêu cháy.
Nàng ta căm hận nhìn ta: