1.
“Phụ nữ mà không có cốt khí thì khác gì bùn nhão!”
“Cậu muốn chia tay với Giang Thư Duẫn thì điều đầu tiên phải làm là phá cái thai này đi!”
Vừa dứt lời, giọng nói trong bụng tôi lại vang lên:
“Phải phải phải, nói thì hay lắm, thực ra ghen sắp chết rồi. Mẹ mà nghe lời cô ta, sống không nổi quá ba ngày đâu.”
Cả người tôi cứng đờ, chết đứng tại chỗ.
Kiếp trước, tôi đã trả lời thế nào nhỉ?
Nghĩ ra rồi.
Hồi đó máu nóng dồn lên não, tôi lập tức nghe lời Dư Vi Vi, đến phòng khám chui, ngẩng cao đầu tuyên bố mình không thèm tiền tài vật chất, chỉ cần tình yêu chân thành.
“Tôi ở bên Giang Thư Duẫn là vì yêu, không phải vì tiền.”
“Không có tình yêu, đứa trẻ này có sinh ra cũng không hạnh phúc!”
Ngốc đến độ nổi bong bóng, đến cơ hội gặp Giang Thư Duẫn lần cuối tôi cũng không có, chết thẳng cẳng trên bàn mổ.
Tờ séc mười triệu và hai căn biệt thự Giang Thư Duẫn đưa tôi lúc cãi nhau, tôi không lấy một xu.
Ngốc.
Ngốc không ai bằng.
Nghĩ tới những chuyện xảy ra sau đó, tôi lập tức bừng tỉnh.
“Tôi mệt rồi.”
Gương mặt Dư Vi Vi cứng đờ, như nứt ra một đường.
Cô ta túm chặt lấy tôi, sắc mặt bắt đầu không giữ nổi nữa.
“Mệt gì chứ, bây giờ quan trọng nhất là phá thai!”
“Nhà họ Giang giàu như vậy, đợi Giang Thư Duẫn tìm được cậu, nhất định sẽ dùng tiền làm nhục cậu. Cậu không thể là loại phụ nữ không có khí phách!”
Thấy cô ta sắp lao tới, tôi vội lùi lại một bước.
“Mai đi.”
“Mấy hôm nay không ngủ được, tôi mệt lắm rồi.”
Mắt cô ta đảo vòng vòng, tỏ ra không cam lòng, nhưng cuối cùng vẫn cúi đầu nói một tiếng “được”.
Gia cảnh của Dư Vi Vi tốt hơn tôi, nhà cô ta dù chỉ là trung lưu, gấp tôi mấy chục lần, nhưng so với nhà họ Giang thì vẫn là một trời một vực.
Từ khi tôi quen với Giang Thư Duẫn, cô ta luôn xúi giục tôi chia tay.
“Phụ nữ phải tỉnh táo, không được làm kẻ mê tiền.”
“Tiền bạc không mua được tình yêu, nhà giàu lắm chiêu, cậu chỉ là món đồ chơi.”
“Người ta cho tiền thì theo, cậu khác gì tiểu tam?”
Lần này, tôi từ chối việc lập tức đi phá thai, nằm im trên giường nghỉ ngơi cho tử tế.
Hai nhóc trong bụng lập tức sững người.
“Ủa, sao mẹ tôi không ngu nữa rồi?”
“Nhưng không ngu cũng vô dụng, cái bà xấu xa kia giấu mẹ mình đi rồi, ba mình không tìm ra được đâu.”
Nghe đến đó, động tác cởi đồ của tôi hơi khựng lại.
Trong túi không có nổi một đồng, Dư Vi Vi còn đang chờ tôi đi phá thai, đến phòng khám chui rồi thì đừng mong quay lại. Bố mẹ tôi nghèo kiết xác, cả nhà chỉ có mỗi mình tôi là con gái…
Trước giờ cái vẻ thanh cao được Dư Vi Vi đẩy lên, suýt chút nữa khiến tôi quên mất rằng, quay về với thực tế, thứ tôi thiếu nhất vẫn là… tiền.
Con người không thể vì giận dỗi mà ngay cả tiền cũng không cần được, đúng không?
Huống hồ, tôi thực sự không có tiền…
Nghĩ tới kiếp trước sau khi tôi chết, Dư Vi Vi và Giang Thư Duẫn tổ chức hôn lễ thế kỷ, trên người cậu ta toàn là trang sức lấp lánh, nhà đất đếm không xuể, ra đường là có xe sang đưa đón, tôi chỉ biết cười ra nước mắt vì tức.
Không do dự nữa, tôi bấm số gọi cho người đàn ông đó.
Vẫn chưa bị chặn.
Hai nhóc trong bụng lập tức im lặng, ngay khoảnh khắc đầu dây bên kia bắt máy, tôi nuốt khan một ngụm nước bọt.
“Giang Thư Duẫn, em mang thai rồi.”
Lòng bàn tay túa mồ hôi, chẳng hiểu sao tôi lại thấy hồi hộp đến lạ. Bên kia im phăng phắc, tôi sợ anh ta không tin, liền nói thêm một câu:
“Con của anh. Mà là… hai đứa.”
“Rầm!”
Bên kia điện thoại có tiếng lộn xộn, hai nhóc trong bụng cũng gào lên không kiểm soát nổi:
“A a a a! Mẹ nói rồi!”
“Mẹ nói rồi!!!”
Giọng Giang Thư Duẫn khản đặc, dường như ngay cả điện thoại cũng cầm không chắc.
“Tống Thính Lam, em đang ở đâu?”
“Anh sẽ đến tìm em ngay!”
Cúp máy xong, tôi vuốt bụng, tim đập dồn dập.
Lần này, tôi nhất định sẽ sinh hai đứa con này ra.
Nhân tiện cũng muốn biết thử xem — tiền có thể nuôi người đến mức nào.
2.
Đêm đó đặc biệt khó ngủ.
Nửa đêm tôi ra khỏi phòng uống nước, đi ngang phòng Dư Vi Vi thì thấy đèn vẫn còn sáng.
Cô ta vừa khóc vừa cười trước gương, giọng nói xuyên qua khe cửa truyền ra ngoài.
“Đáng tiếc thật, Thính Lam sống chết cũng đòi phá thai, không ngờ cô ấy lại hận anh đến vậy.”
“Cô ấy luôn coi thường anh, em khuyên cô ấy bao nhiêu lần rồi.”
“Cô ấy không nghe, còn…”
Mắt tôi hơi mở to, lời Dư Vi Vi từng câu từng chữ lọt hết vào tai.
Vừa khóc vừa soi gương, Dư Vi Vi vén tóc, ngắm nhìn đôi mắt hơi đỏ hoe của mình:
“Tôi khóc góc này là đẹp nhất.”
“Đợi Tống Thính Lam chết rồi, tôi sẽ có cơ hội tiếp cận Giang Thư Duẫn. Đến lúc đó tôi sẽ thay thế Tống Thính Lam, ‘an ủi’ anh ấy thật tốt.”
Mắt tôi trợn lớn, bụng dưới lập tức vang lên giọng nói của hai nhóc con, đầy kích động.
“Tập dượt trước luôn rồi kìa!”
“Ăn mừng quá sớm! Mẹ quay về nhà họ Giang mới là bước đầu, bà này còn giữ một chiêu sau nữa cơ!”
Chiêu sau?
Tôi lập tức ngẩng đầu, không chút do dự giơ điện thoại lên quay lại hết những gì bên trong phòng.
Quay xong, tôi lặng lẽ trở về phòng khách nghỉ.
Phải tới tận rạng sáng tôi mới ngủ được. Phụ nữ có thai ngủ nhiều, lúc Dư Vi Vi gọi tôi dậy giục đi bệnh viện, tôi vẫn còn ngái ngủ mở màn hình điện thoại.
Trong khung trò chuyện với Giang Thư Duẫn chỉ có một tin nhắn ngắn gọn: