Ba ngày sau, ta đứng nhìn Dương Lăng nằm dài trên ghế dựa, chân bắt chéo, tay lướt điện thoại, ánh mắt đầy vẻ ai oán.
Từ lúc ta đến, hắn chưa động tay vào việc gì.
Rõ ràng mọi chuyện đều bị hắn đẩy qua cho ta, còn mình thì nhàn nhã như một vị đại gia. Đúng là coi ta như trâu ngựa thật rồi, không chút nể nang!
"Ngươi không phải đang lừa ta đấy chứ?"
Vừa lau sạch cái bàn cuối cùng, khóa cửa lại, ta bực bội vo cái giẻ lau rồi ném thẳng vào mặt hắn.
Dương Lăng chẳng những không giận, mà còn nhàn nhã gỡ cái giẻ ra, đặt sang một bên, vẻ mặt đầy từ bi, bắt đầu "giáo huấn" ta:
"Ngươi phải hiểu, có những chuyện cần thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Ngay cả Nữ Oa nặn người cũng phải tuần tự từng bước một. Chuyện gì cũng phải từ từ, chậm mà chắc. Giờ quan trọng nhất là một chữ: đợi!"
Ta nghi hoặc: "Đợi cái gì?"
Hắn nhếch mép cười đầy bí hiểm:
"Đương nhiên là đợi thời cơ rồi."
Ta: "..."
Không hiểu sao cứ có cảm giác mình bị đùa bỡn.
"Ngươi không được lừa ta."
Hắn bỗng nổi hứng trêu chọc:
"Lừa ngươi thì sao?"
Lừa ta? Nếu mà hắn dám lừa ta, thì...
"Ta cắn ngươi đó, ta hung dữ lắm!"
Hừ! Lần trước có một đạo sĩ bị ta cắn mất một miếng thịt, nếu hắn dám lừa ta, ta thề sẽ cắn cho hắn mất nửa cái mạng!
Dương Lăng nghe xong chỉ bật cười ha hả:
"Yên tâm đi, đã nói giúp ngươi thì nhất định sẽ giúp. Giờ thì cứ kiên nhẫn mà chờ."
Ta nhìn hắn bằng ánh mắt ngờ vực, vài lần định mở miệng nhưng cuối cùng lại im lặng. Dưới ánh mắt cười như không cười của hắn, ta lặng lẽ nhặt cái giẻ lau lên, mở vòi nước, tiếp tục giặt.
... Ta nhịn! Nhưng nếu lần này hắn lừa ta, thì đừng trách!
Không biết cô La lại lượm ở đâu ra được mười tờ minh tệ.
Lão Lương, dù đã cẩn thận dùng cả dây thắt lưng để "giữ người," vẫn chẳng thể ngăn được cái cảnh tượng hôm nay. Hai ngày nay, lão trông đầy tâm trạng, ngay cả chỉ tiêu "làm ăn" cũng tụt dốc không phanh.
Về đến nhà, ta chỉ thấy lão mặt mày đầy vẻ tổn thương, còn cô La thì thoải mái nằm gọn trong cái thân thể kia, thần thái thỏa mãn đến mức không cần giấu diếm.