Cách một khoảng không, ánh mắt họ giao nhau.
Thẩm Liệt không vào ngay mà đứng ở ngay cửa ra. Anh cứ thế nhìn cô một lúc rồi hỏi: “Cứ giao cho dì giúp việc là được, sao em lại tự mình làm?”
“Tôi thấy nó hơi bẩn, dù sao hôm nay cũng không có việc gì nên muốn thử xem sao.” Một lọn tóc không nghe lời cứ rủ xuống che mất tầm nhìn, cô không rảnh tay nên đành dùng cánh tay để gạt đi, kết quả lại khiến tóc càng rơi xuống nhiều hơn.
Cô mím môi, đành phải cầu cứu anh: “Làm phiền anh một chút.”
Thẩm Liệt thay giày rồi bước tới. Trần Tĩnh An quay lưng về phía anh, dưới búi tóc đen nhánh là chiếc cổ trắng ngần. Ma xui quỷ khiến thế nào, anh lại rút cây trâm ra, mái tóc dài không còn gì níu giữ, tuột cả xuống, đuôi tóc lướt qua mu bàn tay anh.
“?”
Trong mắt Trần Tĩnh An hiện lên vẻ không thể tin nổi: “Sao anh lại tháo ra thế?”
Giọng điệu có chút dở khóc dở cười.
Thẩm Liệt vẫn nắm cây trâm, anh đương nhiên không biết búi tóc. Anh bế cô từ trên chiếc ghế đẩu xuống, nhận lấy trọng trách lau dọn bể cá, đồng thời nhận luôn cả đôi găng tay nhựa mà Trần Tĩnh An đang đeo.
Anh dùng chiếc bàn chải nhỏ cọ sạch thành bể, sau đó vớt những thứ bẩn trong nước ra, nước trông đã trong hơn rất nhiều.
Trần Tĩnh An đứng bên cạnh quan sát. Qua làn nước và đám rong rêu lờ mờ, khuôn mặt của Thẩm Liệt phản chiếu trên thành bể cá, đôi môi mím chặt, lúc nghiêm túc thì chân mày giãn ra, toát lên một vẻ cấm dục.
“Thẩm Liệt, có người đến tìm tôi, nói về chuyện của anh.”
“Ồ, nói gì thế?”
Thẩm Liệt dừng tay, cánh tay tì lên thành bể, hằn một vết sâu.
Ánh mắt một người cao một người thấp.
“Về chuyện nhà anh.” Trần Tĩnh An nghĩ một lát rồi thuật lại đơn giản những lời của Dư Thanh Thanh.
Thẩm Liệt chống tay lên bể cá, ánh mắt nhìn cô đầy chuyên chú.
“Hết rồi à?”
“Ừm.”
“Em không muốn hỏi tôi xem đó là thật hay giả à?” Thẩm Liệt hỏi.
Trần Tĩnh An đối diện với ánh mắt anh: “Tôi nên hỏi sao?”
Câu hỏi này có chút thú vị.
Khóe môi Thẩm Liệt nở một nụ cười: “Có thể hỏi.”
Trần Tĩnh An lắc đầu, lại không muốn hỏi: “Tôi muốn nói với anh là anh hãy đề phòng một chút. Người… em trai kia của anh, có lẽ không có thiện chí gì với anh đâu.”
Nói xong lại cảm thấy hơi thừa, chuyện dễ hiểu như vậy, anh chắc chắn biết rõ.
“Quan tâm tôi à?”
“Cũng có một chút.” Trần Tĩnh An nhíu mày, ra vẻ bối rối.
Thẩm Liệt bật cười khe khẽ hai tiếng rồi lại tiếp tục công việc. Nước gợn sóng lăn tăn, trong không khí thoang thoảng mùi tanh của rong rêu.
Câu chuyện được Thẩm Tân kể lại một cách hoàn chỉnh. Sau lần gặp trước, hai người đã trao đổi phương thức liên lạc. Cậu ta thỉnh thoảng sẽ nhờ cô tư vấn một vài vấn đề tình cảm, gửi đến những đoạn văn đã soạn sẵn, hỏi cô xem có ổn không, phải đắn đo sửa chữa nhiều lần mới dám yên tâm gửi đi. Lời yêu thương phải vừa ngọt ngào mà không ngấy, lại phải đủ tự nhiên, có thể thấy được sự dụng tâm.
Trần Tĩnh An hỏi cậu đối phương trả lời thế nào.
Thẩm Tân gửi lại một nhãn dán đang khóc thút thít, sau đó là một ảnh chụp màn hình, đối phương ngắn gọn hỏi: Tối nay đến nhà anh hay nhà em?
Thẩm Tân: Cô gái này coi mình là trai bao à?!
Trần Tĩnh An đành phải an ủi: “Nói theo một cách khác thì, cô ấy cần cậu.”
Qua lại nhiều lần, quan hệ hai người trở nên thân thiết hơn.
Sau khi Thẩm Tân biết chuyện của Dư Thanh Thanh, anh đã chủ động kể cho Trần Tĩnh An nghe phiên bản đầy đủ của câu chuyện.
Trước khi kết hôn, Thẩm Kính Sâm có một người bạn gái. Sau đó, gia đình sắp đặt một cuộc hôn nhân thương mại, nhưng sau khi cưới họ vẫn không chia tay. Cuộc hôn nhân này là vì lợi ích đôi bên, bà Thẩm cũng không hỏi đến cuộc sống riêng của ông Thẩm, hai người vẫn duy trì một sự hòa hợp kỳ lạ. Điều thực sự phá vỡ sự cân bằng chính là việc bà Thẩm mang thai và sinh con.
Bà Thẩm là người phóng khoáng và rạng rỡ, rất khó để không động lòng. Thời gian ông Thẩm ở lại nhà họ Thẩm ngày một nhiều hơn, người bạn gái cảm nhận được sự thay đổi, hai người cãi nhau một trận nhưng cũng chẳng có tác dụng gì, cứ thế hồ đồ sống qua ngày.
Sau đó nữa, người bạn gái kia đã gặp được Thẩm Liệt lúc bảy tuổi.
Cuộc gặp mặt đó đã nói những gì không còn ai biết rõ, chỉ biết sau lần đó, cô ta đã nhảy từ tầng cao nhất xuống, trở thành vết thương không bao giờ lành trong cuộc đời Thẩm Kính Sâm.
Khoảng thời gian đó, trạng thái của Thẩm Kính Sâm rất tệ, bà Thẩm đã đưa Thẩm Liệt ra nước ngoài định cư.
Thẩm Tân cảm thấy thật xui xẻo: “Nói cho cùng đều là chuyện nhức nhối do bác cả của tôi gây ra. Chị dâu à, chị đừng tin những lời người ta nói bậy bạ. Miệng thì nói là đòi lại công bằng cho mẹ, thực tế lại gọi ba một tiếng hiếu thuận hơn bất cứ ai. Tranh giành gia sản thì cứ nói thẳng, lại còn phải bọc lót bằng một câu chuyện bi tráng như vậy, thật khiến người ta khinh bỉ.”
Trần Tĩnh An trả lời rằng mình đã hiểu. Sau lần gặp trước, cô đã xóa phương thức liên lạc của Dư Thanh Thanh, sau đó cô ta cũng không tìm đến cô nữa.
Học kỳ cuối cùng, cô bắt đầu chuẩn bị cho luận văn tốt nghiệp, thời gian ở ký túc xá ngày càng ít đi, phần lớn thời gian đều ở Thiển Loan. Có những lúc bận đến nửa đêm, hai người đói bụng lại ra ngoài kiếm gì đó ăn, lúc về thì trời đã đầy sao giăng nguyệt tỏ. Cô mở cửa sổ xe để gió lùa vào, có một niềm vui mơ hồ xen lẫn nỗi lo âu về tương lai chưa biết.
Mẹ Trần gửi cho cô tin tuyển dụng của một ban nhạc ở Giang Thành. Số lượng thành viên của ban nhạc về cơ bản là cố định, chỉ khi có người rời đi mới có suất mới để bổ sung.
Năm nay xem như may mắn, có đến hai suất.
Trần Tĩnh An không quyết định ngay mà vẫn đang cân nhắc.
Nguyễn Linh đã nhận được thư mời làm việc của một công ty âm nhạc, mới khai giảng hơn một tháng đã đi làm. Bây giờ vừa làm vừa viết luận văn, ngày nào cũng mệt như chó, ngay cả thời gian than thở với cô cũng phải tranh thủ. Hai người ngày càng khó gặp mặt, trước đây lúc nào cũng dính lấy nhau, cùng ăn cùng ở, thoáng cái đã sắp mỗi người một ngả.
Trần Tĩnh An có chút thất thần.
Cô chần chừ mãi không quyết định, có lẽ vì biết rằng, có một số chuyện vẫn chưa nghĩ thông suốt.
Thẩm Liệt về muộn. Khi anh trở về, đèn trong phòng vẫn sáng, người thì đang ở trong phòng tắm. Laptop trên bàn trà không tắt, màn hình dừng lại ở giao diện một trang web, vài dòng chữ lướt qua mắt anh.
Anh không có phản ứng gì, cầm quần áo đi sang phòng tắm khác.
—
Vài ngày sau.
Lúc Trần Tĩnh An từ chỗ thầy Chu Chính Khanh ra về, cô nhận được điện thoại của Chung Hân, có chút bất ngờ vì hai người đã lâu không liên lạc.
“Em đang ở đâu thế? Có tiện gặp mặt một lát không?”
“Bây giờ ạ?”