4
Sắp nghỉ hè, anh trai dẫn chị dâu đến xin lỗi tôi và mẹ.
Nhìn bụng chị ta đã lộ rõ, chúng tôi cũng chẳng muốn chấp nhặt thêm.
Người ta nói “giơ tay đánh ai chứ không đánh người cười”, thôi coi như chuyện này bỏ qua.
Chúng tôi trò chuyện vài câu, nhân lúc mẹ ra ngoài lấy bưu kiện, anh trai tôi lên tiếng:
“Dung Dung à, có chuyện này anh muốn nhờ em.”
Nghe cái giọng điệu này, tôi đã biết chắc chẳng phải chuyện gì hay ho.
“Là thế này… vợ anh mang bầu được sáu tháng rồi, sắp nghỉ hè, Thông Thông cũng nghỉ học. Cô ấy một mình không chăm nổi, nên muốn… gửi thằng bé sang đây, để em với mẹ giúp trông vài hôm. Dù sao em là giáo viên, cũng có thể kèm học cho nó.”
Phản ứng đầu tiên của tôi là từ chối:
“Không được, Thông Thông lớn thế rồi, mẹ còn phải đi làm, một mình em không lo nổi.”
“Ôi giời, em còn không rõ nó sao, từ nhỏ đến giờ em chăm nó mà. Thằng bé ngoan lắm, em cứ làm việc của em, chỉ cần cho nó ăn uống là được. Buổi tối cũng không phiền em, anh tan làm sẽ đón về.” – chị dâu chen vào.
“Dễ thế thì sao hai người không tự chăm?” Tôi nhịn không nổi, hỏi thẳng.
Chị dâu nghẹn lời, mặt sắp sụp xuống, nhưng nghĩ còn phải nhờ vả, lại cố nặn ra nụ cười. Biểu cảm lúc đó đúng là đặc sắc.
Anh trai thở dài:
“Là thế này… mấy hôm trước đi khám thai, bác sĩ bảo cô ấy có dấu hiệu dọa sảy, phải kiêng khem. Anh thì đi làm cả ngày, chẳng có cách nào. Dung Dung, em giúp anh lần này, nếu không thì anh chỉ còn biết nhờ mẹ thôi.”
Cả hai chúng tôi đều hiểu, mẹ có sự nghiệp riêng, ở đơn vị là kỹ thuật viên được trọng vọng. Tôi không thể để mẹ bỏ việc để trông cháu.
Nghĩ đến những năm xưa anh trai cũng thương tôi, lại nhìn vẻ khó xử của anh, tôi mềm lòng, miễn cưỡng gật đầu:
“Được, nhưng nghỉ hè em còn phải trực ở trường, đến lúc đó thì anh chị phải tự xoay xở.”
5
Đến kỳ nghỉ hè, quả nhiên Thông Thông được đưa sang nhà tôi.
Mẹ thấy cháu thì vui, nhưng vẫn lo cho tôi, vì sắp tới bà còn phải đi công tác một tuần.
Để mẹ yên tâm, tôi cam đoan chắc chắn.
Nhưng Đại Lang thì không chịu, nó còn nhớ lần trước bị thằng nhóc hành hạ.
Tôi nắm tay Thông Thông, dẫn nó tới trước mặt mèo, nghiêm giọng:
“Con còn nhớ lần trước bắt nạt Đại Lang không, mau xin lỗi đi.”
Dưới “khí thế bề trên” của tôi, thằng bé nhỏ giọng:
“Đại Lang, xin lỗi, con sẽ không bắt nạt nữa.”
Tôi ôm lấy nó, dịu dàng dặn:
“Đại Lang không chỉ là bạn của cô, nó là người nhà. Con không được làm tổn thương nó nữa. Sau này với động vật nhỏ, tuyệt đối không được như lần trước. Chúng ta phải là những đứa trẻ yêu thương động vật, được không?”
Thông Thông chớp chớp mắt, gật đầu lia lịa.
Tôi đặt bàn chân của Đại Lang vào tay nó:
“Hòa rồi nhé, từ giờ là bạn tốt.”
Không ngờ chỉ ít ngày, Đại Lang và Thông Thông thân thiết hẳn. Mỗi lần ngủ trưa, thằng bé cứ phải ôm mèo mới chịu ngủ.
Tôi nhờ anh trai mang máy học đến, mỗi ngày giao bài tập cho con, tối đến anh trai lại đón về. Hóa ra cũng không quá vất vả như tôi tưởng.
Chỉ có điều, kỳ nghỉ ít ỏi của tôi coi như tiêu tan, muốn hẹn hò với bạn trai Thẩm Phi cũng phải tranh thủ từng chút thời gian.
Nửa kỳ nghỉ trôi qua, một hôm anh trai đến đón con, giả vờ hỏi bâng quơ:
“À này, em năm nào cũng đưa Đại Lang đi khám sức khỏe chứ?”
Tôi ngạc nhiên:
“Tất nhiên rồi, chuyện này bắt buộc mà.”
“Con mèo… không có vấn đề gì chứ?”
Tôi thấy lạ:
“Anh nói vậy là có ý gì?”
“À… không, không có gì. Mẹ chưa về à?”
“Chưa, mẹ bảo hôm nay họp muộn.”
Anh đi rồi, tôi cứ nghĩ mãi, càng nghĩ càng khó chịu.
Tôi trông con cho anh, không lấy một xu, thậm chí còn thường xuyên mua thêm đồ ăn vặt cho nó.
Tôi chưa hề trách móc, vậy mà giờ anh lại bắt đầu chê mèo của tôi?
Đại Lang dường như cảm nhận được tâm trạng của tôi, uể oải lết đến, cái bụng béo chạm đất.
Tôi mở rộng vòng tay, nó lập tức nhảy vào lòng, dụi đầu “meo meo” vào tay tôi.
Tôi ôm chặt lấy nó, áp mặt vào bộ lông mềm mại, cảm thấy cả trái tim đều được xoa dịu.
Tôi thầm nhủ: “Thôi, còn mấy ngày nữa, vì mẹ, mình nhẫn nhịn thêm chút.”
6
Hôm sau, khi tôi đang cùng Thông Thông xem hoạt hình, chị dâu gọi điện tới.
“Dung Dung à, chuyện con mèo, hôm qua anh trai em chắc đã nói rồi chứ?” – chị ta mở miệng ngay.
Lúc này tôi mới hiểu, thì ra hôm qua anh trai chỉ thay chị ta truyền đạt. Có điều, một số lời anh không nỡ nói.
Tôi giả vờ ngơ ngác:
“Mèo của em? Có chuyện gì sao? Anh đâu có nói gì, em chẳng biết gì hết.”
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, rồi nói:
“Dung Dung à, chị mới tra trên mạng, mèo có cái gì mà… toxoplasma ấy, phụ nữ mang thai mà tiếp xúc thì hại cho thai nhi.”
Tôi ờ một tiếng:
“À, hình như em cũng nghe qua. Nhưng chị dâu, dạo này chị có đến đây đâu, chị sợ lây từ đâu chứ?”
“Nhưng trước đây chị có qua mà. Chị nghĩ lại mà thấy sợ, em chắc chắn mèo không mắc bệnh chứ?”
Tôi liếc mắt, cố ý nói:
“Ôi, chị vừa nhắc mới nhớ, hình như hai năm nay em quên chưa đưa Đại Lang đi tiêm phòng. Thế này thì đúng là khó nói.”
Chị ta hét lên:
“Em biết rõ mà còn… Thôi bỏ đi, giờ vẫn kịp. Mau đem mèo xử lý đi, vứt đi cũng được, cho người khác cũng được, nhưng tuyệt đối không được nuôi nữa!”
Trong đầu tôi chửi thầm cả ngàn câu: “Gì cơ, em có bầu đâu, sao lại không được nuôi?”
“Nhưng chị có bầu! Trong bụng chị là cháu trai của em đấy! Giờ Thông Thông ở chỗ em, ngày nào về cũng dính đầy lông mèo, chị lo lắm! Lỡ nó mang mầm bệnh về, chị cũng sẽ bị lây! Chỉ cần một phần trăm nguy cơ thôi, chị cũng không dám mạo hiểm!”
Nghe đến đây, tôi chợt sững người. Chị ta nói đúng một điều – tôi đang giúp chị ta trông con, mà chuyện này thực sự có rủi ro quá lớn.
Tuy rằng Đại Lang hoàn toàn khỏe mạnh, nhưng chỉ cần thai nhi của chị dâu xảy ra chuyện gì, mũi nhọn chắc chắn sẽ chỉa về phía tôi.
Nghĩ đến đây, tôi nghiêm túc nói vào điện thoại:
“Chị dâu, chị nói đúng, Thông Thông thật sự không thể tiếp tục đến nhà em nữa, rủi ro quá lớn.”
Chị dâu ngẩn ra: