7
Vừa nghe thấy hai chữ "báo cảnh sát", tất cả mọi người đều hoảng loạn.
Ngô Đại Cường lập tức lao tới, ôm lấy chân mẹ chồng tôi:
“Dì ơi, con xin dì tha cho con!”
Bà hất mạnh một cái đầy ghét bỏ, hắn lại quay sang ôm chặt lấy chân tôi.
“Chị ơi… là lỗi của em, em không cố tình giả danh tổng tài họ Giang đâu mà!”
“Là tại người đàn bà này, em chỉ nói có chút quen biết với tổng tài Giang, cô ta liền tưởng em chính là ông ấy!”
“Phì!” – Tôi nhổ một tiếng, lạnh lùng nhìn hắn – “Ngô Đại Cường, giờ anh muốn đổ hết tội lên đầu cô ta à? Tên trong chứng minh thư của anh là tôi đổi cho chắc? Anh dùng danh nghĩa tổng tài họ Giang lừa bao nhiêu người, trong lòng anh rõ nhất.”
“Con đàn bà thối tha kia, câm miệng lại!” – Ngô Đại Cường tức đến điên người, bịt miệng mẹ của Lý Dịch Minh.
Lý Dịch Minh sợ đến bật khóc, lao tới cắn tay hắn, lại bị hắn hất mạnh ngã xuống đất.
“Con trai ơi!” – Mẹ Lý Dịch Minh ôm bụng hét toáng lên – “Ôi bụng tôi, bụng tôi đau quá…”
Ngô Đại Cường chỉ đứng đó, ánh mắt lạnh tanh nhìn màn diễn kịch của ả ta.
“Đừng có giả vờ nữa, tôi đã được chẩn đoán vô sinh rồi, cả đời này không thể có con. Nếu không, cô tưởng tôi dễ dàng chấp nhận thằng nhóc đó vậy à?”
Mặt mẹ Lý Dịch Minh cứng đờ, ánh mắt bắt đầu lộ rõ hoảng sợ.
“Nhưng… nhưng tôi thật sự mang thai mà, anh nghi ngờ tôi đấy à?”
Tôi chẳng quan tâm cái thai trong bụng cô ta là giả hay thật, tai tôi chỉ nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát vang lên từ phía xa.
Lúc này, đám phụ huynh mới nhận ra, chúng tôi không hề nói chơi.
“Chuyện con nít mà, đừng truy cứu nữa chị, chị rộng lượng tha cho tụi tôi đi mà!”
“Đúng rồi, ‘pháp không trách số đông’ mà, chúng tôi sai rồi, sau này nhất định sửa đổi!”
“Nếu chị cần gì, cứ nói một tiếng, tụi tôi nhất định giúp!”
Mẹ chồng tôi chẳng thèm đáp lời, tôi vào lớp giúp con gái thu dọn đồ đạc.
Nhưng vừa bước vào, tôi đã thấy chiếc cặp mới và đống dụng cụ học tập của con đều bị phá hỏng, bẩn thỉu như một đống rác.
Mắt con gái đỏ hoe:
“Mẹ ơi… đây đều là những thứ mẹ tặng con…”
“Không sao, mẹ sẽ mua cho con cái mới.” – Tôi ôm con vào lòng.
Ngoài cửa lớp, đám phụ huynh vẫn đang tự lừa mình lừa người:
“Không sao đâu, cùng lắm là bị xử lý vì đánh người thôi mà, đâu có gì to tát, dù cô ấy có là vợ của tổng tài họ Giang cũng chẳng làm gì nổi tụi mình!”
Tôi dựa vào khung cửa, nhẹ giọng nói với cảnh sát:
“Mấy đứa trẻ này bắt nạt con gái tôi, phá hỏng đồ của con bé. Riêng số đồ dùng học tập thôi cũng trị giá mấy chục món rồi…”
“Cái gì? Ai mà xài văn phòng phẩm đắt đến vậy? Cô đừng hù người ta!” – Một phụ huynh hét lên.
“Đây là trường quý tộc mà, chẳng lẽ có người không mua nổi ba bốn chục triệu tiền đồ dùng học tập à?” – Tôi cười.
Con gái tiếp lời:
“Mẹ ơi, bọn họ còn hay ăn cắp đồ của con nữa. Lần trước mẹ tặng con sợi dây chuyền, bị lấy mất rồi…”
“Con có nói với cô giáo, nhưng cô nói dây chuyền đó chỉ đáng năm trăm đồng, chắc con làm rơi thôi, làm sao mà có ai đi ăn cắp…”
Tôi chưa bao giờ nói cho con biết món đồ mẹ mua giá bao nhiêu, chỉ cần con vui là được.
Giờ nghĩ lại, con gái đã bị lấy mất không ít đồ.
“Quý tộc cái gì chứ, không ngờ cháu gái tôi lại chịu nhiều ấm ức như thế. Còn váy của con dâu tôi, là hàng cao cấp, bị các người xé rách, giờ thì…” – Mẹ chồng tôi lạnh lùng liếc qua từng người.
“…đừng mong ai trong số các người thoát khỏi đây.”
8
Mẹ chồng tôi đưa con gái đi gặp bác sĩ tâm lý.
Bác sĩ nói con bé có dấu hiệu lo âu nhẹ và hội chứng stress hậu sang chấn.
Trên người còn có vết thương.
Tôi kiểm tra lại camera an ninh, phát hiện cô giáo chủ nhiệm cầm thước đánh vào tay con gái tôi – mỗi lần trả lời sai câu hỏi, bà ta lại quất xuống một cái.
Tôi khóc đến tan nát cõi lòng.
“Vân Đóa, mẹ xin lỗi… Mẹ quá bận rộn nên đã không quan tâm đến con.”
Mẹ chồng tôi cũng khóc nức nở:
“Là lỗi của mẹ… Mẹ để con gánh vác cả nhà họ Giang, còn mình thì đi tìm sự yên ổn. Từ giờ mẹ sẽ ở bên cạnh con và Vân Đóa.”
Con bé vỗ lưng hai chúng tôi, nhỏ nhẹ nói:
“Mẹ, bà nội, đừng khóc nữa, con không đau đâu.”
Tại đồn cảnh sát, đám phụ huynh dắt theo con mình gần như chiếm cả đại sảnh.
Thấy tôi bước vào, ai nấy đều nở nụ cười cầu hòa, mặt mũi nịnh bợ.
“Phu nhân Giang… Hay là chúng ta hòa giải được không ạ?”
“Tôi không đồng ý.” – Tôi cười nhạt, quay sang cảnh sát –
“Tôi mang theo hồ sơ giám định thương tích của con gái rồi. Mấy đứa nhỏ không chịu trách nhiệm được, thì cha mẹ phải chịu. Ai bảo họ không biết dạy con?”
“Cô nói đúng. Với bạo lực học đường, chúng tôi không bao giờ nhân nhượng. Trường học này, chúng tôi cũng sẽ điều tra nghiêm túc!” – Một vị cảnh sát đáp lời.
Tôi gật đầu:
“Nếu cần sự giúp đỡ từ phía nhà họ Giang, cứ nói thẳng.”
Hiệu trưởng trường quý tộc tất tả chạy vào:
“Có chuyện gì vậy? Sao con lại bị bắt?”
“Bố nuôi!” – Cô giáo chủ nhiệm khóc lóc, lao vào lòng ông ta – “Bố nhất định phải cứu con!”