Lúc ấy, Thẩm Kiều như bắt được cái cớ hoàn hảo để hùa theo. Cô ta hấp tấp bước tới, giọng điệu đầy mỉa mai:
“Anh Hướng Minh nói đúng đấy chị ạ. Phụ nữ tụi mình sống là phải biết giữ thể diện, biết làm đẹp. Để đàn ông còn có chuyện để nói ngoài xã hội nữa.”
“Chị không muốn ăn diện, cũng không thể trách anh ấy chán chị.”
“Anh Hướng Minh vừa trẻ vừa có sự nghiệp, người theo đuổi anh ấy xếp hàng không xuể. Chị không giữ được thì đừng đổ lỗi cho người khác.”
“Huống hồ gì, giữa em và anh ấy là tình cảm thật lòng. Tụi em chỉ muốn có một mái ấm của riêng mình. Tụi em… sai ở chỗ nào?”
Tôi nhìn thẳng vào hai người họ, ánh mắt lạnh lùng như băng giá:
“Hai người không sai?”
“Cô lấy tiền tích cóp bao năm của tôi. Anh ta âm thầm chuyển tên sổ đỏ sang tên cô. Hai người còn dựng chuyện, trước bao nhiêu người gọi tôi là kẻ điên.”
“Tất cả những việc đó, trong mắt hai người vẫn là ‘không sai’ à?”
Tôi bước lên một bước, giọng nói rõ ràng, đầy sức nặng:
“Cái nhà đó, là tôi trả tiền cọc. Khoản vay ngân hàng cũng đứng tên tôi. Cô nói xem, dựa vào đâu mà anh ta có quyền tự tiện chuyển nhượng cho cô?”
Tôi nhìn thẳng vào Thẩm Kiều, từng chữ như đánh thẳng vào mặt cô ta:
“Tôi không phải thứ bánh mềm để ai muốn bóp méo thế nào thì bóp. Đụng nhầm người rồi.”
Tôi chẳng còn buồn để tâm đến hai kẻ hề đang làm trò trước mặt nữa. Chỉ thấy ồn ào và phiền phức.
Tôi bình tĩnh rút điện thoại ra, gọi thẳng đến đồn cảnh sát:
“A lô, tôi muốn tố cáo chồng tôi – Kỷ Hướng Minh – đã tự ý chiếm đoạt tài sản cá nhân của tôi. Cụ thể là chuyển nhượng nhà đứng tên tôi sang cho người tình của anh ta – Thẩm Kiều – mà không có sự đồng ý hay ủy quyền nào từ phía tôi.”
Cảnh sát đến rất nhanh. Sau khi tìm hiểu toàn bộ sự việc và kiểm tra giấy tờ, một anh cảnh sát với gương mặt nghiêm nghị nhìn thẳng vào Kỷ Hướng Minh, giọng nặng nề:
“Anh Kỷ, số tiền liên quan trong vụ việc này rất lớn, lại còn cấu thành nhiều tội danh chồng chéo. Nếu anh không nhận được thư bãi nại từ vợ anh – cô Vương Mai – thì ít nhất sẽ phải đối mặt với mức án từ ba năm tù giam trở lên.”
“Còn cô Thẩm Kiều, với tư cách là đồng phạm, mức khởi điểm cũng là một năm.”
Chắc là anh ta không ngờ tôi thật sự dám báo công an, nên mặt lập tức tái mét. Trán anh ta rịn mồ hôi, bàn tay siết chặt rồi lại buông.
Kỷ Hướng Minh vội túm tay cảnh sát, ra sức cãi lý:
“Nhưng… nhà đó là của tôi mà! Sao cô ta – là vợ tôi – lại tranh giành với tôi được? Tôi là chồng cô ta, tôi muốn cho ai thì cho chứ, tôi sai chỗ nào?!”
Viên cảnh sát cau mày, cố nén sự bực bội, kiên nhẫn giải thích:
“Anh Kỷ, đây không phải là thời phong kiến. Không có cái gọi là ‘trọng nam khinh nữ’. Cô ấy tuy là vợ anh, nhưng nhà là do cô ấy đứng tên mua, giấy tờ ban đầu rõ ràng viết tên cô ấy.”
Nghe đến đây, mồ hôi của Kỷ Hướng Minh tuôn xuống như tắm. Mặt không còn giọt máu.
Anh ta bỗng như hóa điên, chỉ tay vào Thẩm Kiều, gào lên như kẻ chết đuối bám lấy cọng rơm:
“Cảnh sát! Các anh phải điều tra kỹ! Là cô ta – là con nhỏ này xúi tôi! Là cô ta bảo tôi đưa túi, đưa váy, đưa nhà thì cô ta mới chịu cưới tôi!”
“Cô ấy nói cô ấy yêu tôi, nói rất chân thành, tôi… tôi chỉ là nhất thời bị lời ngon tiếng ngọt làm mờ mắt nên mới phạm sai lầm. Tôi biết mình sai rồi, xin mấy anh đừng bắt tôi mà!”
Kỷ Hướng Minh khóc lóc van xin, đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu Thẩm Kiều, biến mình thành nạn nhân tội nghiệp.
Thẩm Kiều không thể ngờ rằng anh ta lại trở mặt phản bội ngay tại trận, cả người chết lặng như hóa đá.
Nửa phút sau, cô ta gào lên the thé, sắc mặt trắng bệch rồi đỏ bừng vì phẫn nộ:
“Kỷ Hướng Minh, đồ khốn nạn! Là anh nói sẽ cưới tôi! Là anh nói anh và Vương Mai đã hết tình cảm, là anh bảo sẽ cho tôi một danh phận! Bây giờ sao thành tôi quyến rũ anh?!”
“Tất cả những thứ anh đưa tôi — túi xách, váy áo, nhà cửa — đều là anh tự nguyện, tôi chưa từng đòi hỏi gì hết!”
“CÂM MIỆNG!” – Một cú bạt tai giáng xuống mặt Thẩm Kiều vang dội.
“Nếu không phải tại cô – thứ đàn bà đê tiện – quyến rũ tôi, thì tôi đâu có làm chuyện có lỗi với Vương Mai!”
“Anh là người có lỗi trước, giờ lại quay sang đổ cho tôi?!”
Thẩm Kiều đôi mắt đỏ ngầu, không màng đến bên má sưng đỏ, lập tức nhào vào giằng co với Kỷ Hướng Minh.
Bộ móng tay dài của cô ta cào xước cả mặt anh ta. Kỷ Hướng Minh cũng không nhường, đấm mạnh một phát vào ngực cô ta.
Vừa nãy còn "tình sâu nghĩa nặng", tay trong tay ngọt ngào đáng ghét, giờ đây đã thành oan gia tương tàn, vạch mặt lẫn nhau ngay trước bàn dân thiên hạ.
Cảnh tượng náo loạn như gánh xiếc vỡ trận.
Xung quanh, cư dân che miệng cười rũ, thì thầm:
“Tôi tưởng đang coi phim… Không ngờ tiểu tam với gã đàn ông cặn bã này lại tự vạch áo cho người xem lưng.”
“Diễn xong rồi lật mặt như lật bánh tráng, cũng đến hồi kết rồi!”
“Tự tay bóp nát nhau, đỡ tốn công chị chính thất ra tay!”
Tôi không muốn mẹ phải tiếp tục nghe những lời thị phi khó nghe, thế nên dứt khoát dẫn bà rời khỏi nơi đó.
Trước khi đi, tôi thẳng thừng nói với cảnh sát:
“Tôi không chấp nhận bất kỳ hình thức hòa giải nào. Tôi sẽ bắt anh ta phải trả lại từng thứ anh ta đã lấy của tôi.”