8
Anh thở dài, rồi nói tiếp:
“Dạo gần đây, bố cô ấy bị bệnh nặng, phải vào ICU, chi phí phẫu thuật rất cao.
Mà cô ấy mới đi làm chưa lâu, trong tay không có nhiều tiền, anh… không còn cách nào khác nên đành phải vay.”
Anh ngập ngừng một lát, rồi bổ sung:
“Lúc đầu anh cũng định vay bố mẹ, nhưng lại sợ họ vì chuyện này mà có thành kiến với cô ấy, nên cuối cùng đành thôi.”
Tôi bán tín bán nghi:
“Không thể nào? Lần trước chị ấy về nhà mình còn đeo túi hiệu nữa kìa.”
Lần Tôn Trinh đến nhà tôi, không chỉ có túi xách là đồ hiệu, mà cả quần áo và phụ kiện cũng đều là hàng đắt tiền...
Bộ quần áo và phụ kiện mà chị dâu hôm đó mặc, tổng cộng cũng phải gần hai trăm ngàn tệ.
Chỉ là anh tôi là đàn ông, chắc chẳng rành mấy cái thương hiệu thời trang nữ.
Anh tôi cười gượng:
“Cái túi đó là dì cô ấy tặng. Chứ cô ấy làm gì mua nổi hàng đắt như vậy.”
Thấy anh nói thế, tôi gần như chắc chắn — anh đang nói dối.
Tôi trầm mặc vài giây rồi quyết định vạch trần:
“Anh có biết hôm đó nguyên bộ đồ chị ấy mặc cộng lại cũng gần hai trăm ngàn không?” Tôi lạnh lùng nhìn anh.
Nếu anh vay qua ngân hàng, tôi cũng lười xen vào.
Nhưng đây là vay online, mà còn không biết đã vay bao nhiêu nền tảng rồi.
Thời buổi này bọn đòi nợ online ngày càng manh động, nếu lỡ chuyện vỡ lở đến gia đình thì sao?
Tôi không muốn mang hy vọng may mắn hão huyền.
Sắc mặt anh tôi thay đổi ngay tức khắc, vẫn cố chối:
“Đó toàn đồ fake. Nếu cô ấy thật sự có tiền mua quần áo đắt như thế, thì anh đã không phải vay nặng lãi để chữa bệnh cho bố cô ấy rồi.”
Tôi thất vọng lắc đầu:
“Vậy thì em không còn gì để nói nữa. Để bố mẹ hỏi anh thì hơn.”
Nói xong, tôi mở cửa định xuống xe.
“Khoan đã.” Anh tôi hoảng hốt gọi tôi lại.
“Tống Ninh, được rồi được rồi, anh nói… anh sẽ kể hết cho em nghe.”
9
Sau đó trong xe im lặng suốt vài phút.
Anh tôi giằng co rất lâu, cuối cùng mới chịu nói ra sự thật:
“Số tiền đó… là anh nướng hết vào cờ bạc.”
Tôi trừng mắt, một lúc lâu không phản ứng nổi:
“Cờ… cờ bạc?” Tôi không thể tin được. “Từ bao giờ vậy?”
Anh tôi uể oải dựa vào ghế:
“Hơn một năm rồi…
“Hồi đó áp lực quá lớn, không tìm được cách giải tỏa, rồi dính vào cái thói xấu này.”
“Lúc đầu thắng thua xen kẽ, sau đó toàn thua… nhưng lúc đó anh đã nghiện rồi, không chơi là bứt rứt chịu không nổi.”
Anh úp mặt vào hai tay, giọng đầy khổ sở:
“Sau khi thua sạch tiền tiết kiệm, anh đành phải vay tiền online…”
Tôi ngồi chết lặng.
Một người từng là học sinh xuất sắc, lại sa ngã vào cờ bạc.
Lại còn vay online để tiếp tục chơi!
Anh tôi luôn là kiểu “con nhà người ta” trong mắt bố mẹ – cao ráo, bảnh bao, công việc đàng hoàng…
Vậy mà sau lưng lại làm ra chuyện như thế.
Tiền lãi cắt cổ, cộng thêm tiền phạt vì trễ hạn… đến giờ không biết đã lãi mẹ đẻ lãi con đến mức nào.
Tôi nghiêng đầu nhìn anh.
Nhìn bề ngoài, anh đúng chuẩn “trai tài”.
Nhưng giờ thì sao? Vay nặng lãi chỉ để… đánh bạc.
Đến lúc chuẩn bị lên nhà, anh tôi đột nhiên nắm lấy tay tôi.
Anh nói đầy tha thiết:
“Ninh Ninh, em hiện tại cũng chưa cần dùng đến tiền… hay là cho anh vay tạm, anh trả mấy cái khoản nợ trước đã?”
10
Tôi tất nhiên là không đồng ý.
Lời của một kẻ nghiện cờ bạc, trong mắt tôi chẳng đáng tin.
Nếu anh đủ tự chủ, đã không nợ đầm đìa như vậy.
Sau bữa tối, tôi kể chuyện anh tôi vay nặng lãi cho bố mẹ nghe.
Cả hai người sững sờ ngồi trên ghế sofa, không nói được lời nào.
Bố tôi run rẩy rút điếu thuốc, rít mấy hơi thật sâu, rồi nghiêm giọng nói:
“Tống Trình, ra đây.”
“Bố, bố gọi con ạ?” Tống Trình từ phòng bước ra.
Bố ngẩng đầu nhìn anh:
“Con nợ bao nhiêu, tự liệt kê ra một danh sách.”
Anh tôi sững người, lập tức quay đầu nhìn tôi:
“Tống Ninh! Em hứa là không nói với bố mẹ cơ mà!”
“Câm miệng!” Bố tôi quát.
“Người ta gọi điện đòi nợ đến cả bố mẹ rồi, con tưởng giấu là giấu được à?”
Mặt anh tôi lúc trắng lúc xanh.
Chưa kịp mở miệng, bố tôi đã giục tiếp:
“Về phòng, liệt kê ngay, xem nợ tổng cộng bao nhiêu.”