1.
Giang Vũ gặp tai nạn.
Tôi nhận được cuộc gọi từ thư ký khi đang cùng bạn thân Mộc Kỳ dạo phố. Đến bệnh viện, cảnh tượng đập vào mắt tôi là cái đầu quấn băng trắng toát của Giang Vũ… cùng gương mặt đẫm lệ của “chị kế” Trương An An đang nắm chặt tay anh ta.
Tôi lạnh lùng nhìn hai bàn tay đang đan lấy nhau, vừa định mở miệng nhắc nhở Trương An An rằng người nằm trên giường là chồng hợp pháp của tôi, thì Giang Vũ đã từ từ tỉnh lại.
Ánh mắt anh ta đảo một vòng quanh phòng, rồi dừng lại rất lâu… trên người Trương An An.
Không khí trong phòng bệnh bỗng trở nên mơ hồ mờ ám.
Anh ta nhẹ nhàng đưa tay kia lên, lau giọt nước mắt còn vương nơi khóe mắt Trương An An, như thể… tôi – người vợ năm năm danh chính ngôn thuận – chưa từng tồn tại ở đây.
Tôi đứng sững, tim như bị ai bóp nghẹn. Tình cảm vợ chồng sau từng ấy năm có thể không còn rạo rực như thuở ban đầu, nhưng cũng đã học cách bao dung và gìn giữ nhau.
Giang Vũ chưa bao giờ, chưa từng một lần, làm tôi tổn thương ngay trước mặt người khác. Nhưng giờ đây, anh ta lại phớt lờ sự hiện diện của tôi, như thể tôi là người ngoài.
Tôi hít sâu, cố nuốt ngược nỗi chua xót vào lòng, dịu giọng hỏi:
“Giang Vũ, anh cảm thấy trong người có gì khó chịu không?”
Nghe thấy tiếng tôi, Giang Vũ mới quay đầu lại, gương mặt ngơ ngác hỏi một câu khiến tôi suýt ngã quỵ:
“Cô là ai?”
Tôi không tin vào tai mình, đứng chôn chân tại chỗ nhìn anh ta.
Mất trí nhớ?
Nhưng nhìn cái cách anh ta đối xử với Trương An An… chẳng giống chút nào là mất trí cả.
Tôi bước đến gần giường bệnh, dè dặt thử thăm dò:
“Em là vợ của anh… Giang Vũ, anh không nhớ sao?”
Câu trả lời như một cú tát thẳng mặt tôi:
“Sao có thể được? Người tôi yêu chỉ có An An, sao tôi có thể lấy một người phụ nữ khác?”
Lời tôi nói dường như đã khiến Giang Vũ nổi giận. Anh ta lập tức lớn tiếng phủ nhận mối quan hệ giữa chúng tôi mà không chút do dự.
Có lẽ vì xúc động quá mức, vừa dứt lời, anh ta lập tức đưa tay ôm đầu, biểu cảm đau đớn hiện rõ trên mặt.
Tôi hoảng, sợ anh có chuyện gì nên vội vã chạy đi gọi bác sĩ, không còn tâm trí truy hỏi quan hệ giữa anh và Trương An An nữa.
Sau vài phút kiểm tra, bác sĩ mời tôi vào phòng riêng để trao đổi.
“Cô Giang,” bác sĩ nhìn tôi, ánh mắt mang theo chút áy náy xen lẫn thương cảm, “chúng tôi xác nhận anh Giang bị mất trí nhớ, nhưng… chỉ mất ký ức liên quan đến cô.”
Tôi đứng sững.
Chỉ quên mình tôi?
Chưa kịp tiêu hóa hết cú sốc đó, bác sĩ lại lấy ra một tờ kết quả xét nghiệm, chỉ vào vài thông số và nói bằng giọng trầm thấp:
“Còn một điều nữa, chúng tôi kiểm tra được… anh Giang đang ở giai đoạn cuối của ung thư gan. Tình trạng không khả quan. Theo đánh giá hiện tại, anh ấy chỉ còn khoảng nửa năm.”
Trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt.
Tôi và Giang Vũ bên nhau hơn mười năm, từ hai bàn tay trắng vượt qua biết bao sóng gió. Chúng tôi đã cùng nhau đi qua cả thanh xuân, cả những ngày tháng khó khăn lẫn những lúc ngọt ngào.
Bây giờ, anh không còn nhớ tôi, lại tin rằng người anh luôn yêu là Trương An An.
Nhưng điều đó cũng không thể xóa đi một sự thật – anh là chồng tôi. Là người thân cận nhất của tôi trên thế giới này.
Tôi bước ra khỏi phòng bác sĩ, đứng dựa vào bức tường hành lang lạnh toát, ôm mặt bật khóc.
Tiếng nức nở vang vọng giữa dãy hành lang vắng, đau đến tận tim gan.
2.
Tôi và Giang Vũ quen nhau từ thời đại học.
Khi đó, anh là cán bộ Hội sinh viên của khoa, còn tôi chỉ là một sinh viên năm nhất chân ướt chân ráo bước vào cổng trường.
Ba mẹ tôi lúc ấy đang trong giai đoạn ly hôn căng thẳng, chẳng ai có thời gian để đưa tôi nhập học. Một mình xách vali tới trường, giữa sân ký túc xá đông nghẹt người, tôi gần như lọt thỏm vào sự lạ lẫm và xa lạ.
Chính Giang Vũ là người đầu tiên bước đến, chủ động bắt chuyện và giúp tôi hoàn tất các thủ tục. Anh tỏ ra vô cùng tận tình, như thể vẫn còn vương chút nhiệt huyết “cán bộ sinh viên mẫu mực”.
Cũng từ đó, chúng tôi kết bạn và giữ liên lạc.