1
Tiểu trống lắc tròn xoe hai mắt:”Mẫu phi chịu ăn tối ư? Người không luyện múa nữa sao?”
Ta sai cung nhân truyền thiện, đồng thời xoa nhẹ mái tóc mềm mại của hắn:
“Đói chưa?”
Đôi mắt hắn bừng sáng:”Đói! Mẫu phi, cho nhi thần ăn bánh ngọt nhé?”
Ta mỉm cười:”Vậy là chưa đói thật rồi.”
Tiểu trống lắc cau mày, môi chúm lại vẻ uất ức:”Mẫu phi~~~”
Lúc chờ cơm dọn lên, ta tựa má bên bàn mà ngẩn người, nhân tiện tiếp nhận ký ức của thân thể này ——
Tên là Tuyết Minh Ý, tiểu nữ của Tuyết tướng quân, mười sáu năm được cha mẹ huynh trưởng nâng niu trong lòng bàn tay.
Mười sáu tuổi gả vào cung làm phi.
Vừa nhập cung đã phong quý phi.
Khi ấy hoàng đế hãy còn trẻ, mới đăng cơ. Ngoài có cường địch dòm ngó, trong có vương thúc mưu toan soán vị, toàn bộ đều trông cậy vào quân Tuyết gia chinh chiến bốn phương, dẹp loạn chư hầu.
Chưa đầy tám năm.
Khoa cử hưng thịnh, nhân tài khắp thiên hạ quy tụ về dưới cờ hoàng đế.
Võ bị hưng vượng, anh hùng tứ hải đều nguyện hộ quốc an dân.
Ngoại trị yên ổn, nội chính vững vàng, thiên hạ thái bình.
Mà chốn hậu cung, phi tần như hoa rộ sắc.
Tuyết Minh Ý vốn tính tình cao ngạo, không cho kẻ khác an ổn bên gối vua.
Tranh đấu mấy năm, từ quý phi rơi xuống hàng phi, từ sủng ái độc tôn đến bị lãnh đạm bỏ rơi.
Những vết chai trên tay luyện võ đã mòn, eo lưng từng cứng cáp vì võ nghệ, nay lại mềm mại vì luyện múa, thân thể cũng tiều tụy vì đói khát.
Ta than thầm trong lòng.
Thật khâm phục, kẻ có thể nhịn ăn mà vẫn kiên trì quả là người cứng cỏi.
May mà bản năng sinh tồn của nàng vẫn còn. Khi từng đĩa thức ăn bốc hơi nghi ngút được bày lên bàn, dạ dày đã cồn cào không yên.
Tiểu trống lắc đôi mắt sáng long lanh, bàn tay nhỏ cứ múa may mà chẳng biết đặt vào đâu.
Vì lo cho mẫu phi, hắn cũng đã lâu chưa được ăn một bữa no nê.
Ta nhẹ nhàng xoa đầu hắn.
Năm sinh hắn, Tuyết Minh Ý khó sinh, suýt nữa một xác hai mạng.
Khi ấy hoàng đế mới đăng cơ ba năm, đối với nàng tình thâm ý trọng, bèn đặt tên con là Tiêu Kỳ.
Tiểu danh là Lục Quý Phúc, do ngoại tổ phụ đặt, vì hắn là con thứ sáu trong các huynh đệ tỷ muội.
Ta cạn lời.
Tuyết Minh Ý và Tiêu Kỳ rất ăn ý, chưa từng gọi tiểu danh ấy.
Ta cũng chẳng muốn gọi.
Bèn nói:
“Tiểu A Bảo nhi, ăn cơm thôi.”
Hắn thoáng sững sờ, rồi nở nụ cười tươi rói, gật đầu lia lịa.
Ta nhìn bàn ăn phong phú trước mắt, không khỏi kinh ngạc:
“Phần cơm của phi tần lại hậu hĩnh thế này sao?”
Đại cung nữ Lệ Chi lắc đầu đáp:
“Nương nương, các nương nương trong cung nghe nói người chịu ăn lại, liền tranh nhau đưa phần cơm của mình sang.
Các nàng chỉ mong người béo lên, múa không nổi nữa mà thôi.”
Ta khẽ bật cười.
Sau đó, gắp cho mình một miếng thịt dê hầm đỏ au, lại hơi lấy làm tiếc —— chẳng có bánh nướng ăn kèm.
Lệ Chi mặt đầy khó xử, thưa rằng:
“Tiểu trù phòng đã bị nương nương giải tán, mà giờ này ngự thiện phòng cũng chưa nổi lửa… vậy phải làm sao đây…”
Chuyện này… dễ thôi.
Ta và nàng đưa mắt nhìn nhau một cái, nàng lập tức hiểu ý, vội vội vàng vàng lui ra truyền lời.
Chỉ chưa tới một khắc sau, các tiểu trù phòng trong cung lại nổi bếp, tranh nhau đưa tới các loại bánh nướng hương vị muôn vẻ, tỏ rõ thành ý.
Ta thong thả, thảnh thơi, ung dung dùng xong bữa tối — bên cạnh còn có một tiểu tử ngoan ngoãn đáng yêu ríu rít trò chuyện cùng.
Chỉ là, hắn có nỗi khổ tâm riêng của mình.
“Mẫu phi, vì sao nhị hoàng huynh lại có thể đọc qua là nhớ?”
“Vì sao tam hoàng huynh luôn làm xong bài trước khi Thái phó kịp dặn?”
“Mẫu phi, vì sao tam hoàng tỷ được ăn bánh điểm tâm và kẹo ngọt?”
“Vì sao phụ hoàng thích nghe Lệ quý tần hát hơn?”
Bởi vì hải mã thể của hắn hoạt động mạnh mẽ… À, hải mã không phải là con ngựa. Mẫu phi cũng chẳng sinh ra hải mã được…
Bởi vì huynh ấy bị cuốn theo vòng xoáy cạnh tranh. Con hỏi “vòng xoáy cạnh tranh” là gì ư? Ưm… mẫu phi ngày trước không ăn bữa tối, ấy chính là vậy… Tốt nhất, con cũng đừng học theo.
Bởi vì tỷ ấy không bị rụng răng cửa. Đừng khóc, răng của con sẽ mọc lại thôi.
Bởi vì kiếp trước tỷ ấy là chim bách linh… Ta ư? Ừm… kiếp trước ta là trâu là ngựa.
Gì cơ? Dù mẫu phi là trâu ngựa, con vẫn yêu ta? Cảm tạ con. Dù con là đứa rụng răng cửa, ta cũng yêu con… Đừng khóc, thật sự răng sẽ mọc lại.
2
Dùng bữa xong, ta luyện một bài yoga.
Chợt nhớ đời trước, ta từng nạp thẻ ở một phòng tập gần nhà, nhưng chỉ lui tới chừng dăm ba lượt.
Huấn luyện viên yoga là một cô gái trẻ trung, sau thường nhắn tin hỏi:
“Hôm nay có đến không đó?”
Ta luôn trả lời:
“Không đâu, bận làm thêm, chẳng còn thời gian.”
Giờ thì thời gian đã có rồi.
Tiêu Kỳ ngồi bên, ngẩng cằm chống tay, trông rất đăm chiêu.
Đợi ta tập xong, hắn nói:
“Mẫu phi, người múa bài này đẹp quá. Chậm rãi, lại không làm chóng mặt.”
Ta véo má hắn:
“Muốn học không?”
Hắn hơi đỏ mặt:
“Con múa rồi cho phụ hoàng xem sao?”
Ta khựng lại một chút, bật cười:
“Đương nhiên là không. Bài múa này chỉ để múa cho chính mình xem, dưỡng thân thể, dưỡng tâm hồn.”
Hắn lập tức nhảy cẫng lên:
“Wa! Con muốn học!”
Thế là hai thầy trò cùng dạy, cùng chơi, tiểu A Bảo cười vang không ngớt.
Đêm trôi qua nhanh chóng, chẳng mấy chốc đã đến giờ nghỉ ngơi.
Hắn níu tay áo ta, ngập ngừng: