12
Sau khi đưa Tuyết phụ rời cung an toàn, ta vừa quay đầu lại thì liền thấy Tiểu A Bảo đứng phía xa.
Tim ta bỗng nhói lên một cái.
Nhìn nhau với Lệ Chi một cái, ta bước nhanh đến, dịu giọng hỏi:
“Hôm nay tan học sớm thế à?”
Tiểu A Bảo mệt mỏi đáp:
“Tiểu tử từ Mạc Bắc kia được phụ hoàng sắp xếp học cùng bọn con.
Hắn cứ gây rối, lại nói toàn những lời khó hiểu.
Ồn ào cực kỳ.”
Ta xoa mặt hắn:”Vậy con thử dạy hắn nói tiếng Trung Nguyên xem sao?”
Hắn nghĩ ngợi một lúc, ánh mắt sáng bừng:
“Con có cách rồi! Mẫu phi thật lợi hại!”
Ta mỉm cười, nắm tay hắn cùng trở về cung.
Không ngờ được rằng —Tiêu Dục đang chờ sẵn trong điện.
Trà đã hãm hai bình, hắn đã đợi lâu rồi.
Ta liền bảo Lệ Chi đưa Tiểu A Bảo lui xuống.
Tiêu Dục sắc mặt trầm tĩnh như nước, hỏi thẳng không quanh co:
“Hôm nay… trẫm hình như thấy Tuyết tướng quân trong cung.”
Ta đáp rành mạch:
“Bệ hạ nhìn lầm rồi.”
Hắn trầm mặc.
Chúng ta im lặng đối mặt một lúc, bỗng cung nhân tới bẩm báo: Lệ quý tần trúng độc.
Tiêu Dục không hề để tâm.
Ta thuận miệng hỏi thêm một câu:
“Vì sao trúng độc?”
Người kia đáp:
“Lệ quý tần thường xuyên giành dùng thuốc thiện của Tuyết quý phi.
Hôm nay là do độc tích tụ lâu ngày mà phát tác…”
Lúc này, đến lượt ta trầm tĩnh nhìn về phía Tiêu Dục.
Trên mặt hắn vụt qua một tia hoảng loạn.
Ta điềm nhiên nói:
“Nàng ta mạnh mẽ chiếm lấy thứ không thuộc về mình, không chịu nổi âu cũng là đáng.
Chuyện ấy chẳng liên quan tới ai.”
Tiêu Dục phất tay lui cung nhân, rồi từ thượng vị bước xuống, thong thả tiến đến trước mặt ta:
“Ái phi quả thực thông minh hiểu lý hơn ta tưởng.”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, đáp từng chữ:
“Thần thiếp — Tuyết Minh Ý — thề bằng sinh mệnh:
Sẽ không bao giờ mơ tưởng đến thứ không thuộc về mình.”
Tiêu Dục trầm mặc thật lâu, sau đó mới nở nụ cười:
“Vậy… hôm nay trẫm cũng chưa từng thấy Tuyết tướng quân.”
13
Tiểu chất tử từ Mạc Bắc tên là Đa Luân.
Từ ngày tiến cung Đại Khải, ngoài hôm đầu gây náo loạn khiến Thái phó tức đến gần phát điên, những ngày sau hắn lại rất được nể trọng.
Khắp cung, hắn đều hào hứng nói câu:
“Sáng nghe đạo, chiều chết cũng cam.”
Vì Tiêu Kỳ (Tiểu A Bảo) từng giảng cho hắn rằng:
“Câu ấy nghĩa là: sáng biết đường đến nhà ngươi, tối ngươi chết chắc.”
Hắn bị tộc nhân bỏ rơi, vốn chẳng muốn sống, liền quyết tâm trước khi chết phải mắng cho đã miệng lũ người Trung Nguyên đáng ghét.
Không ngờ Thái phó lại cảm khái mà than:
“Đã có tâm học hỏi, đúng là đứa trẻ có thể dạy được!”
Đa Luân không hiểu vì sao mình hung dữ như vậy mà người ta vẫn kính trọng hắn.
Đó là lần đầu tiên hắn cảm nhận được sức cuốn hút của lễ nghĩa Nho giáo Trung Nguyên.
Từ đó, hắn thu lại hết gai nhọn trên người, gắng học lấy nhân – nghĩa – lễ – trí – tín, quyết tâm trở thành thiếu niên năm tốt bốn đẹp.
Mà người giúp đỡ hắn đầu tiên – lục hoàng tử Tiêu Kỳ – lại trở thành tấm gương suốt đời hắn noi theo.
Là ánh mặt trời, mà hắn mãi mãi đuổi theo.
Nhưng chẳng rõ vì sao, hôm được thả về Mạc Bắc, Tiêu Kỳ nắm tay hắn, mỉm cười nói lại câu:
“Sáng nghe đạo, chiều chết cũng cam.”
Toàn thân hắn lại đổ mồ hôi lạnh.
Tiếng vó ngựa dồn dập vang vọng, hắn lắc lư theo xe mà trở về Mạc Bắc xa xôi.
Phần lớn thảo nguyên Mạc Bắc đã quy về Đại Khải, phần đất mỡ màu còn lại bị các bộ tộc tranh nhau chiếm giữ.
Hắn an phận nơi một góc, chẳng thấy thiệt thòi, chỉ muốn bình yên sống, tốt nhất có thể trồng nhiều lúa gạo.
Hắn đã hiểu nghĩa gốc của câu nói ấy.
Nhưng hắn cũng biết rõ, khi “mặt trời” của hắn tiễn biệt mà nói câu ấy, tuyệt đối không phải nghĩa gốc!
Một mặt trời gian tà!
Vài năm sau, lục hoàng tử Đại Khải thay mặt quân vương gửi quốc thư tới các bộ tộc Mạc Bắc vừa mới liên kết lại.
Trên đó chỉ viết vỏn vẹn một câu —— “Triêu văn đạo, tịch tử khả hĩ.”
Người hiểu văn hóa Hán dịch rằng:
“Buổi sáng hiểu được chân lý, buổi tối chết cũng cam.”
Các vương Mạc Bắc nghĩ nát óc cũng chẳng hiểu, sao không dịch còn hơn.
Chỉ có Đa Luân hiểu rõ.
Hắn dứt khoát khước từ mọi chén rượu các bộ mời mọc, cưỡi ngựa “đát đát” trở về bộ lạc của mình.
Hắn không muốn nghĩ gì khác.
Gần đây mưa thuận gió hòa, ruộng lúa của hắn đã sắp chín.
Về sau, Nam – Bắc hợp nhất, chư vương Mạc Bắc bị thanh toán, chỉ mình Đa Luân thoát được một kiếp, tiếp tục giữ đất đai mà sống.
Hắn hướng về Trung Nguyên khom mình kính cẩn:
“Hỡi ôi, mặt trời thánh khiết của ta.”
14
Ta cùng Tiêu Dục đạt thành một sự thỏa hiệp.
Tuyết gia giao nộp binh quyền, không can dự quốc sự triều chính;
ta ở hậu cung ôn hòa tứ phía, ràng buộc phi tần, giải bớt hậu hoạn cho Tiêu Dục.
Hoàng tử công chúa trong hoàng thất thương yêu nhau, bình an lớn lên.
Tiểu A Bảo dần trưởng thành, khí chất phi phàm, vừa thừa hưởng đầu óc trị quốc an dân của Tiêu Dục, vừa thừa hưởng thân thể cường tráng của Tuyết gia.
Tiêu Dục thả tay để hắn tham dự quân vụ.
Mười tám tuổi, Tiểu A Bảo đại phá Mạc Bắc, thảo nguyên Mạc Bắc trọn về Trung Nguyên, hắn còn lợi hại hơn cả ngoại tổ phụ.
Triều đình trên dưới ngầm mặc nhận hắn là Thái tử Đại Khải.
Tiêu Dục cũng có ý ấy, mấy năm gần đây đã dần giao một nửa chính sự cho Tiêu Kỳ xử lý.
Người nhàn rồi, lại càng rảnh rỗi đi dạo hậu cung, phần nhiều là tới cung của ta.
Ta vẫn thấy phiền; việc ăn cơm vốn là niềm vui, ta chẳng thích bị quấy nhiễu.
Cho nên thường tranh thủ ăn trước khi hắn tới.
Hôm nay ta sai Tiểu A Bảo mang về tiểu long bao nóng hổi và bánh gạo hoa quế mới ra lò.
Ta vội ăn sạch tiểu long bao trước.
Quả nhiên chưa kịp nghỉ hơi, Tiêu Dục đã tới.
Hắn ngồi trên tháp hắt xì một cái:
“Minh Ý, nàng lại đang chửi trẫm trong lòng à?”
Ta cúi đầu liếc hắn một cái:
“Thần thiếp đâu có.”
Tiêu Dục cười:
“Nàng thích lừa trẫm nhất. Vì sao lại không vui? Là vì trẫm chậm chưa phong Thái tử cho Tiêu Kỳ ư?”
Ta bật cười lắc đầu:
“Bệ hạ, bao năm rồi, người vẫn chưa hiểu thần thiếp sao?”
Hắn ngồi thẳng dậy, mặc kệ ta, tự mình nói:
“Tiêu Kỳ văn võ song toàn, tuyệt đối phục chúng, nhưng duy một điều trẫm không yên lòng.”
Ta vô thức hỏi:“Điều gì?”
Hắn nghiêng người, mắt đen nhìn thẳng ta, ngón tay cái lướt qua má khiến ta run rẩy.
Giọng hắn vừa thương tiếc vừa tàn nhẫn:
“Hắn quá lệ thuộc vào mẫu thân. Nếu là sinh mẫu thì còn đỡ, đằng này nàng vốn là kẻ chiếm ổ chim khách, trẫm làm sao an tâm?”
Ta toàn thân giá lạnh.
Tiêu Dục phất tay.
Lập tức, Tiêu Kỳ và tam hoàng tử Tiêu Thụy dẫn quốc sư bước vào.