1
Ta nhìn bánh nếp nhỏ—không, là đôi chân ngắn củn của nữ phụ ác độc, bất giác trầm tư.
【Ngươi chắc chắn kẻ này là nữ phụ ác độc?】
Hệ thống hừ lạnh một tiếng:
【Không sai. Chính đôi chân ngắn ấy, mai sau sẽ tung một cước đá bay đầu ngươi, đem chôn dưới gốc lê bên viện của nữ chính, tỏa ra mùi “tình mẫu tử” ngào ngạt.】
Tiểu đoàn tử vùi đầu vào bát mì húp một hơi, rồi quay đầu lại, nhíu mày lườm ta lạnh tanh, khóe miệng vẫn còn vương chút nước dùng.
Nó hung hăng mở miệng:
“Trong mì mà có độc, quan phủ nhất định sẽ không tha cho ngươi. Đừng tưởng làm mẫu thân ta là có thể miễn ngồi tù.”
Hệ thống cười nhạt không thương tiếc:
【Tuổi còn nhỏ mà mầm mống nghịch tử sát mẫu đã lộ rõ.】
Ta nghẹn lời.
Cái miệng này, quả thực độc quá thể.
Lúc ta xuyên tới, mụ tú bà trong Phong Nguyệt Lâu đang tham lam đánh giá ta và bánh nếp nhỏ.
“Mẹ con các ngươi tốt nhất cứ an phận ở đây, còn mơ trèo cao thành Quốc công phu nhân? Soi gương xem lại bản thân đi đã!”
Hệ thống lập tức giảng giải rõ tình hình:
Ta xuyên thành mẫu thân của nữ chính trong một quyển tiểu thuyết " thiên kim thật giả "—một bên là thiên kim thật, một bên là thiên kim giả.
Nhưng trong tay ta lại không phải là nữ chính, mà là nữ phụ ác độc.
Năm đó, nguyên chủ và Quốc công phu nhân cùng sinh nữ nhi ở chùa.
Nguyên chủ âm thầm tráo đổi hai đứa bé—nữ nhi nàng trở thành thiên kim giả nữ chính, còn tiểu đoàn tử Tạ Dĩ Tang bị bế đi, nhận làm nữ nhi.
Hệ thống hết lời khuyên can, nói rằng kẻ này tuyệt đối không thể giữ.
Nếu nữ phụ ác độc phát hiện ra màn tráo đổi này, kết cục của ta chắc chắn sẽ vô cùng thê thảm.
Nhiệm vụ của ta vốn dĩ chỉ là giúp nữ chính thuận lợi đến hồi kết viên mãn, đến khi ấy sẽ được quay về cơ thể trong hiện thực.
Một nữ phụ thì có can hệ gì?
Nhưng lúc này, ta nhìn đứa nhỏ gầy gò tiều tụy dưới đất, trong lòng lại xấu hổ mà mềm nhũn.
Trước khi xuyên đến đây, ta cũng coi như biết chút tay nghề nấu nướng, nuôi một đứa nhỏ chắc không đến nỗi.
Tú bà ngờ vực nhìn ta một hồi lâu, nhưng sau khi nếm miếng thịt ba chỉ quay giòn, giọng điệu châm chọc liền tan biến:
“Miếng thịt này giòn vàng, thơm nức, béo mà không ngấy. Không cần tiếp khách nữa, hậu trù đang thiếu người, vào làm ngay đi!”
Ta xách tiểu đoàn tử đầy cảnh giác kia, miệng liên tục “a a”, vội vã chạy vào bếp.
Lúc ấy hệ thống chỉ biết thở dài thườn thượt trong đầu ta:
【Ngươi không biết mình đang mang cái giống gì trong tay đâu! Nó là nữ phụ điển hình của kiểu điên khùng bệnh kiều đó, mấy tháng nữa về Quốc công phủ, ngươi sẽ chế/t không có chỗ chôn!】
【Nghe ta, thừa dịp bây giờ dứt khoát xử lý đi, một lần dứt khoát, khỏi họa về sau.】
Còn chưa kịp trả lời, ta đã thấy tiểu đoàn tử gục trên bếp mà ngủ gà ngủ gật.
Ta đứng lặng tại chỗ, hồi lâu không nói nên lời.
Cuối cùng, mặc kệ hệ thống giận dữ mắng chửi, ta vẫn ôm lấy đoàn tử quay về phòng.
Nửa mê nửa tỉnh, nó còn quay sang cắn một cái lên tay ta.
Ta hít vào một hơi khí lạnh.
Trải chiếu nệm đơn sơ trên chiếc giường gỗ, đặt thêm cái túi sưởi mà các cô nương không cần nữa.
Tiểu đoàn tử ngủ rất say, chỉ là mày vẫn nhíu lại.
Giữa hàng mi, đã thấp thoáng thấy được nhan sắc tuyệt lệ ngày sau.
Chỉ tiếc nàng sinh ra sáng sủa rạng rỡ, mà ta thì dung mạo thanh tú, hiển nhiên không phải ruột thịt.
Nguyên thân độc ác tàn nhẫn, đánh mắng hành hạ nàng.
Nhưng kiếp trước ta cũng là đứa trẻ lớn lên trong viện phúc lợi.
Đứa nhỏ tự đưa tới cửa, nào có lý gì không nuôi?
2
Nuôi dưỡng một nữ phụ ác độc, thực chẳng phải chuyện dễ!
Tâm can mỏi mệt đến rã rời.
Trẻ con trong viện phúc lợi ngày trước đều tự chơi với nhau, ta chỉ cần nấu nướng cho no bụng, trông chừng đừng để té ngã là được.
Nhưng Tang Tang lại hoàn toàn khác biệt.
Mỗi ngày nàng có thể trừng mắt nhìn ta hàng chục lần, dùng ánh mắt mà lóc da róc thịt ta đến ngàn vạn lượt.
Theo lời hệ thống, ấy chính là bản năng khống chế của nữ phụ ác độc, giế/t người không cần phân biệt, san bằng tất thảy cho công bằng.