7.Ta và các vị nương nương ở đây cũng hòa thuận, nhất là Lan Thái phi.“Nếu A Đoàn của ta còn sống, con của nó chắc cũng lớn cỡ ngươi rồi.”
Lan Thái phi vừa nói vừa đẩy đĩa sữa đông đến trước mặt ta.Các vị nương nương đều thích cho ta ăn, chẳng khác nào nuôi thú cưng.
“Ăn nhiều vào, sau này muốn ăn gì cứ đến chỗ ta.”Ta gật đầu:“Tạ Lan Thái phi nương nương.”
“Không cần cảm ơn.” Bà bóp nhẹ má ta, tiếc nuối:“Đúng là đứa trẻ đáng thương.”
Thật ra, trừ nhiệm vụ của Thái thượng hoàng ra, cuộc sống hiện tại của ta khá yên ổn, hòa khí một mảnh.
Ăn xong một đĩa nhỏ long tu sô, bên Thái thượng hoàng đã sai người gọi ta.Ta đành lau miệng, cáo từ Lan Thái phi.
Lì xì cho tiểu thái giám truyền lời, mới biết Thái thượng hoàng đang xem bắn cung.Ta thầm kêu không ổn — cụ nội ta văn võ song toàn, bắn cung trăm phát trăm trúng, trăm bước xuyên dương.
Lẽ nào Thái thượng hoàng lại nhớ người xưa, định cho ta luyện thành tay bắn như thế?Trời biết ta leo cây còn chưa ra hồn.
Nghĩ vậy, bước chân ta tự chậm lại, đầu óc quay mòng mòng, ngoài kéo dài thời gian thì chẳng tìm ra lý do thoái thác nào.
Thái thượng hoàng thấy ta đến chậm, chưa kịp hành lễ đã nói:“Tiểu nha đầu sao đi chậm vậy? Từ mai chạy thêm vài vòng quanh vườn, rèn luyện đi.”
Ta loạng choạng quỳ xuống trước mặt ông:“Bệ hạ, xin nghĩ lại!”
8.Thái thượng hoàng có nghĩ lại, nhưng không hẳn nghĩ kỹ — nên ngoài leo cây, ta mỗi ngày còn phải chạy thêm một vòng.Chưa ra quân đã chết tại chỗ, ta hận!
Thái thượng hoàng gọi ta ngồi xuống, bảo cùng xem bắn cung.Cung mở như trăng tròn, tên đi như sao băng.
Nhìn mãi, ta thấy bắn cung oai phong quá, so với leo cây và chạy vòng, ta tình nguyện học cái này hơn.“Đẹp chứ?”
Ta gật mạnh:“Còn đẹp hơn thần thiếp tưởng tượng.”
Thái thượng hoàng cười sang sảng, rồi lại nói đến cụ nội ta:“So với Cảnh Minh, bọn họ chỉ là trò trẻ con, chẳng đáng nhắc. Năm xưa, trẫm và Cảnh Minh hợp sức còn săn được cả hổ.”
Nói đến hứng, ông chẳng buồn xem bắn cung nữa, tâm trí hoàn toàn đắm trong hồi ức.
Kỹ năng nịnh bợ của ta nay đã thuần thục, lời khen tuôn ra không cần qua não.Nghe xong, Thái thượng hoàng thở dài tiếc nuối:“Chỉ tiếc trẫm giờ kéo không nổi cung.”
Ông vịn tay thái giám đứng dậy chậm rãi, ta vội đến đỡ.Ông vỗ vai ta, ánh mắt kỳ vọng:“Nhưng tiểu nha đầu này có thể học.”
“Bệ hạ, thần thiếp e là không được.”“Đừng lo, trẫm sẽ cho người kèm ngươi.”
Ta hít sâu, giữ nguyên nụ cười, cúi mình tạ ơn.Sớm biết vào vườn hầu Thái thượng hoàng thành ra thế này, thì đã để ca ca ta đến, thậm chí phụ thân ta cũng được!
Giờ hay rồi, biến ta thành lớp bồi dưỡng võ nghệ.Học thì học, mười tám môn binh khí học hết, miễn sao ta không vượt mặt cụ nội, kẻo cụ lại giao thêm nhiệm vụ mới.
9.Giờ Dần ở Xuân Hòa Viên, mặt trời còn chưa dậy.Mà ta, Diêu Thiều — tân phi của Thái thượng hoàng, người kế thừa của cụ nội — lại phải dậy giờ này để chạy bộ.
Mà nói thật nhé, lúc này Xuân Hòa Viên còn náo nhiệt hơn ban ngày, toàn là người!Đầu tiên là gặp Du Quý Thái phi đang tản bộ, rồi Lương Thái tần cùng mấy vị khác.Lan Thái phi còn dúi cho ta một viên kẹo hoa quế.
Cuối cùng, thở hồng hộc thì gặp Thái thượng hoàng. Ông nhìn ta đầy vẻ hài lòng:“Chạy xong một vòng rồi à? Không cần dậy sớm thế.”
“Thần thiếp mới chạy nửa vòng.”
Ánh nhìn hài lòng của Thái thượng hoàng lập tức biến mất, ông nhìn ta thất vọng, chỉ thiếu điều vỗ đùi mắng to.“Thôi, ngươi về đi.”
Ta không dám than vãn, vội hành lễ cáo lui, cảm giác đôi chân vừa mềm nhũn giờ đã khỏe hẳn, sợ đi chậm một bước sẽ để ông đổi ý.
“Tính ham ăn lười làm này phải sửa.”
Bất ngờ nghe phía sau ông buông câu ấy, ta suýt quỳ xuống.Phán Nhi kịp thời đỡ:“Tiểu chủ cẩn thận.”
10.Tết Trung Thu, Thái thượng hoàng khởi giá hồi cung, tiện thể đưa cả chúng phi tần cùng về.Ta ngồi chung xe ngựa với Du Quý Thái phi và Lan Thái phi, ngoan ngoãn bóc hạt tùng, nghe hai người họ oán trách Thái thượng hoàng.
Du Quý Thái phi nói:“Thái thượng hoàng muốn gặp Hoàng thượng thì tự về xem, kéo theo chúng ta mấy bộ xương già này làm gì?”
“Chung quy là tuổi cao, đầu óc đôi khi cũng không còn minh mẫn.”
Trong lòng ta liên tục gật gù đồng ý — theo ta thì ông đúng là thích làm khổ người khác.Nhưng nghĩ lại, ít nhất mấy hôm này ta không phải chạy bộ leo cây, cũng coi như chuyện tốt.
Tiếp đó, ta nghe họ chẳng hề kiêng dè bàn tán chuyện nhà của Hoàng đế và mấy vị vương gia, công chúa.Chuyện nào chuyện nấy đều khiến ta giật mình, thật không ngờ họ không ở trong cung mà vẫn nắm rõ đến thế.