1.
Mực loang ra trên giấy, nhòe thành một mảng đen.
Vừa cắn răng chịu đau gấp lại bức thư, cửa lớn đã bị đẩy mạnh mở ra.
Ta tranh thủ bóng tối, lặng lẽ giấu tờ giấy vào tay áo.
Mặc Thì Sơ chức vị không cao, trước đây thường tan sở lúc chạng vạng, vậy mà mấy hôm nay ngày càng về trễ.
Chưa kịp thấy người, ta đã ngửi thấy mùi son phấn nồng nặc theo gió lùa vào.
Trước kia mỗi lần trở về đều sẽ hỏi han vài câu, nay lại lặng thinh không một lời.
Hắn đứng thẳng trước mặt ta, nâng tay lên, ý bảo ta thay quan phục cho hắn.
Tay ta run lẩy bẩy đặt lên vạt áo hắn, đôi mày kiếm của hắn lập tức nhíu chặt.
“Run cái gì mà run? Chẳng phải đã cho nàng ăn tối rồi sao?”
Mặc Thì Sơ hất tay ta ra, tự mình tháo nút áo.
Chúng ta quen biết đã hơn mười năm, hắn lẽ ra phải nhớ rõ.
Ta sinh ra đã mắc bệnh ngoài da, không chịu nổi ánh nắng chói chang.
Thế mà hôm nay, giữa sân viện ai cũng phải đi qua, ta ngất xỉu ngay tại chỗ, lại không một ai đến đỡ.
Vừa mới đây thôi, ta mới lê từng bước yếu ớt về phòng.
Hắn có vẻ nhận ra ta hôm nay ít nói khác thường, giọng cũng dịu lại.
“Khinh Vân, ba chúng ta lớn lên cùng nhau, nàng biết rõ A Kiều không chịu được nước nóng.”
“Phụ thân A Kiều từng có đại ân với ta, giờ ta chăm sóc con gái ông ấy cũng là chuyện nên làm.”
Hắn kéo tay ta, ánh mắt có chút áy náy.
“Lúc trưa là ta nhất thời nóng vội, trong cơn bối rối mới phạt nàng.”
“Nhưng… giữa bao người, nha hoàn bà tử đều nhìn thấy, nếu ta thu hồi mệnh lệnh thì mặt mũi biết giấu vào đâu?”
“Hơn nữa, ta biết nàng là người dịu dàng rộng lượng, chắc chắn sẽ không vì một câu lỡ lời của ta mà trách móc.”
Ánh nến vốn nên mang theo hơi ấm, nhưng từng lời hắn nói ra lại khiến tim ta lạnh dần từng tấc một.
Hắn nhớ rõ A Kiều không chịu nổi nước nóng, nhưng lại quên mất ta có bệnh ngoài da từ trong bụng mẹ.
Ta nghiêng đầu tránh đi, giọng khản đặc:“Biết rồi.”
Hắn kéo ta vào lòng, dịu dàng vuốt ve mái tóc.
“Ngày mai là tiết Hoa Triêu, ta đưa nàng ra chùa ngoài thành ngắm đào.”
“Nhớ năm đó, lần đầu ta gặp nàng cũng chính là dưới trời hoa rơi đầy trời ấy.”
Tim ta chộn rộn, chua xót lẫn lộn—ta không ngờ hắn vẫn còn nhớ.
Khi còn nhỏ, do mắc bệnh ngoài da nên ta không thể ra ánh sáng, ngày nào cũng quấn trong chiếc áo choàng đen kín mít, nặng nề.
Một đám công tử bột từng chặn ta trong góc chùa, cười nhạo, mắng mỏ ta là thứ “không thể thấy ánh mặt trời”.
Chính Mặc Thì Sơ đã xuất hiện, đuổi bọn họ đi, kéo ta từ bùn đất đứng dậy. Với ta lúc đó, hắn là cứu tinh duy nhất.
Đang miên man nghĩ, hắn bỗng nổi hứng vén tay áo ta lên.
Nhìn thấy những vết cháy nắng dữ tợn trên da, hắn khựng lại, gãi gãi mũi lúng túng, rồi giúp ta kéo tay áo xuống.
“Khinh Vân, bệnh này của nàng phải chịu khó điều trị mới được. Hôm nay ta có mua mấy hũ thuốc mờ sẹo, nhớ thoa đều.”
“Ngày mai đồng liêu ta cũng sẽ đến, đừng để mất mặt.”
Ngày thành thân, hắn từng nói không ngại bệnh tình của ta, dù thế nào cũng sẽ yêu ta mãi.
Vậy mà giờ đây, vì cái gọi là thể diện, ta mới được ban cho mấy hũ thuốc che giấu thương tích.
Ba năm thành thân, vì làn da bệnh tật này, hắn chưa một lần chung phòng cùng ta.
“Ngủ đi, Khinh Vân. Mai nàng sẽ được ngắm những cánh đào nở rộ khắp sườn núi.”
Hắn thổi tắt nến, cả căn phòng chìm vào bóng tối.
Ta trằn trọc mãi giữa đêm đen, lòng thầm nghĩ—mai thôi, vẫn như cũ, đem bức thư kia gửi đi.
2.
Hôm sau, một cỗ xe ngựa xa hoa dừng lại trước cửa phủ.
Khi ta đến nơi, Mặc Thì Sơ và Từ Kiều đang đứng đối diện, nhỏ giọng chuyện trò.
Ta nhìn hai người họ đều mặc áo gấm màu lam nhạt cùng tông, chỉ cảm thấy bản thân lạc lõng đến buốt lòng.
Mặc Thì Sơ vòng qua người nàng, kéo tay ta dẫn lên xe.
Đây là cỗ xe ngựa hắn đặt làm riêng, tích góp suốt nhiều năm mới đủ bạc. Từ trước đến nay, ta chưa từng có tư cách bước lên.
Bởi vì, người từng ngồi ở đây… là nàng ta.
Ta khẽ vén rèm sa, quả nhiên nghe được tiếng Từ Kiều oán trách:
“Thì Sơ ca ca, vì sao hôm nay muội không được cùng huynh ngồi chung xe?”
Mặc Thì Sơ xoa đầu nàng một cách tự nhiên, nhẹ giọng dỗ dành:
“A Kiều ngoan, hôm nay nhiều đồng liêu đi theo, Khinh Vân là chính thất của ta. Nếu để muội đồng hành cùng một xe, e là tổn hại danh tiếng.”