1.
Khi mẹ tôi được đẩy ra khỏi phòng cấp cứu để chuyển vào phòng bệnh, thì trong phòng đã chẳng còn chiếc giường nào trống.
Tôi hoảng hốt đảo mắt nhìn quanh. Bảy giường đều kín bệnh nhân với tình trạng nghiêm trọng.
Chỉ có một giường là ngồi một cô gái ăn mặc sành điệu. Trên mũi gắn ống thở oxy, nhưng gương mặt lại hồng hào, giữa đêm khuya 11 giờ vẫn ung dung lướt video trên điện thoại.
Bên cạnh giường, cô ta còn đặt hẳn một chiếc vali hồng in hình hoạt họa.
Tôi không chắc bệnh tình của cô ta là nặng hay nhẹ. Nếu bảo nhẹ, thì việc mang theo hành lý trông chẳng khác nào định ở lại lâu dài. Nếu bảo nặng, thì dáng vẻ nhàn nhã, sắc mặt hồng hào kia lại chẳng giống chút nào.
Y tá cũng chú ý, tiến đến xem bệnh án rồi mới mở miệng: “Cô Lâm Khả Nguyệt, các chỉ số cơ thể của cô hoàn toàn bình thường. Cô có thể nhường giường cho bệnh nhân khác được không?”
Y tá chỉ sang mẹ tôi đang nằm trên băng ca: “Bà ấy vừa được cấp cứu vì tim phát bệnh đột ngột, cần ngay lập tức kết nối máy móc để duy trì sự sống.”
Lâm Khả Nguyệt ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại, liếc y tá rồi liếc sang mẹ tôi trên băng ca.
Mẹ tôi hôn mê bất tỉnh, mặt mũi trắng bệch, môi tím ngắt. Dù không phải bác sĩ cũng nhìn ra tình hình cực kỳ nguy kịch, tính mạng có thể rời bỏ bất cứ lúc nào.
Cô ta cầm tờ giấy khám bệnh: “Tôi chỉ hơi ho, bác sĩ bảo tôi ở đây thở oxy nghỉ ngơi một đêm.”
Y tá vẫn kiên nhẫn giải thích: “Cô chỉ bị cảm nhẹ, hoàn toàn có thể ngồi ghế thở oxy. Bình thường sau hai tiếng là đã có thể về nhà, không cần nằm viện.”
Một bác sĩ nội trú trẻ cũng đi tới, xem qua bệnh án rồi nói thẳng: “Nhiệt độ cơ thể bình thường, thật ra không cần thở oxy cũng không sao.”
Anh bác sĩ đề nghị phương án dung hòa: “Bệnh nhân này đang nguy kịch, ICU lại đang thiếu giường. Cô có thể nhường giường để bà ấy nằm điều trị cơ bản, hai tiếng sau bà ấy sẽ được chuyển sang ICU, lúc đó cô quay lại dùng giường cũng không muộn.”
Lâm Khả Nguyệt nhìn mẹ tôi, giọng chua chát: “Nhỡ bà ta nằm bẩn giường của tôi thì sao?”
Đúng lúc tôi đang gọi điện cầu viện bệnh viện tư nhân phái bác sĩ tới, nghe thấy câu này thì lửa giận bốc thẳng lên đỉnh đầu!
Nhưng cô ta lại ôm ngực, làm bộ thở dốc: “Tôi thấy ngột ngạt, phải thở oxy cả đêm mới được!”
Cô ta còn chỉ tay về phía mẹ tôi: “Sao, mạng bà ta là mạng, mạng tôi không phải mạng chắc?”
2.
Bác sĩ và y tá đều rơi vào thế khó, trong khi bệnh tình của mẹ tôi lại nguy kịch. Tôi vội đưa chai dịch truyền trên tay cho y tá, bước lên khẩn thiết cầu xin: “Cô Lâm, mẹ tôi vừa được kéo lại từ ranh giới sống chết, phải ngay lập tức nối máy mới có thể duy trì mạng sống. Những thiết bị này chỉ có thể gắn ở giường bệnh. Tôi cầu xin cô, hãy nhường giường đi!”
“Dựa vào đâu mà tôi phải nhường?”
Lâm Khả Nguyệt đảo mắt, giọng đầy kiêu ngạo: “Nhập viện cũng phải tính ai tới trước chứ? Mẹ cô sắp chết thì cần giường, còn tôi thở không nổi cũng cần nghỉ ngơi! Tại sao tôi phải nhường cho cô?”
“Tôi đưa tiền! Tôi sẽ trả thêm, xin cô hãy nhường giường cho mẹ tôi, được không?”
Lâm Khả Nguyệt bĩu môi: “Hai nghìn tệ, tôi sẽ nhường.”
Hai nghìn vốn không phải con số quá lớn, nhưng tôi vừa về nước, toàn bộ tiền trong thẻ đã nộp hết cho phí cấp cứu, giờ thật sự không thể rút thêm được.
Tôi gấp gáp: “Tôi có đô la, trả bằng đô la được không?”
“Đô la?” Cô ta cười nhạo, nhìn tôi từ đầu tới chân: “Đừng có làm màu! Không có tiền thì thôi, giả vờ đại gia làm gì cho buồn cười!”
Đúng lúc ấy, mẹ tôi toàn thân co giật, sắc mặt tím ngắt.
“Không ổn rồi!”
Bác sĩ và y tá lập tức lao đến hỗ trợ cấp cứu.
“Phải nối máy ngay!”
Cả phòng bệnh nín thở, Lâm Khả Nguyệt nhìn thấy thân thể mẹ tôi run rẩy vì cơn nguy kịch cũng thoáng biến sắc.
“Tôi xin cô, nhường giường đi!”
Tôi gần như tuyệt vọng, quỳ sụp xuống cầu xin.
“Dựa... dựa vào cái gì!”
Cô ta ôm ngực, làm bộ khó thở: “Tôi cũng cảm thấy ngột ngạt, tôi phải nằm thở oxy! Mạng bà ta là mạng, mạng tôi cũng thế!”
Nói xong, cô ta kéo chăn trùm kín, chiếm lấy giường bệnh.
Bác sĩ chủ trị nghe tin vội chạy tới, còn chưa kịp buộc cô ta rời đi thì mẹ tôi đã phun ra một ngụm máu lớn, bắn đầy người bác sĩ và y tá.
Tôi lao đến, nhìn thấy đôi mắt mẹ trợn trừng. Dù bác sĩ liên tục ép tim, hô hấp nhân tạo, đồng tử bà vẫn dần dần tản mờ.
Rạng sáng một giờ, tôi cầm trên tay giấy báo tử từ bác sĩ ngoài phòng cấp cứu.
Cũng đúng lúc ấy, bác sĩ từ bệnh viện tư mà tôi gọi tới cuối cùng đã đến nơi, nhưng tất cả đã muộn.
Ngày đầu tiên tôi trở về đoàn tụ, lại trở thành ngày tôi phải lo tang sự cho mẹ.
Khi rời bệnh viện, bác sĩ chủ trị áy náy nói: “Nếu đêm qua có giường sớm, kịp thời nối máy, mẹ cô vẫn còn cơ hội sống. Nhưng cô gái kia...”
Ông chỉ biết lắc đầu bất lực.
“Tối qua… cô ta vẫn ở trong bệnh viện sao?” Tôi cứng ngắc hỏi.