1
Tôi đang đắp mặt nạ trong nhà vệ sinh, vừa dán xong thì đã nghe thấy tiếng cầu cứu của Lộ Minh.
Tôi vội vàng giật mặt nạ xuống, rửa qua loa rồi lao thẳng về phòng.
Chỉ thấy cô con gái mà tôi phải dỗ hơn một tiếng đồng hồ mới chịu ngủ, giờ đang gào khóc thảm thiết đến mức xé gan xé ruột.
Còn thủ phạm thì sao?
Nằm chình ình trên giường, vừa lướt điện thoại vừa qua loa dỗ con:
“Bảo bối ngoan nào, đừng khóc đừng khóc, mai ba mua kẹo cho nha.”
“Đúng là con gái của ba Lộ Minh, khóc to thật, mai mốt ba cho con đi thi Giọng Hát Trung Hoa.”
“Trái tim nhỏ của ba khóc cũng dễ thương quá, để ba thơm cái nữa mua~”
Tôi không nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu Lộ Minh làm con tỉnh giấc và khóc ầm lên ngay sau khi tôi vừa dỗ con ngủ yên.
Hành vi tồi tệ như vậy mà anh ta chưa bao giờ cảm thấy có lỗi, càng không biết xót khi thấy con khóc đến đỏ bừng cả mặt.
Nghe tiếng chân tôi bước đến, anh ta thậm chí còn không buồn ngẩng đầu, cợt nhả:
“Vợ ơi, con nhỏ này càng lúc càng giống em, chạm nhẹ cái là khóc, dữ dằn thật.”
Chỉ một câu đó thôi, khiến bao uất ức trong tôi bùng nổ như núi lửa.
Tôi chẳng buồn dỗ con, sải bước đến bên giường, túm lấy anh ta kéo xuống rồi tát mấy phát như trời giáng.
Lộ Minh bị đánh cho hoa cả mắt, hoàn hồn lại liền đẩy tôi ra theo bản năng:
“Lâm Vũ Vi! Em bị điên à? Sao lại đánh anh?”
“Đồ thần kinh, đau ch//ết tôi rồi!”
Tôi không nói một lời, lao đến đấ/m đ/á túi bụi.
“Đúng đấy, tôi bị anh ép đến phát điên rồi!”
“Đồ khốn! Anh dám làm con tỉnh giấc! Hôm nay mà tôi không đánh ch//ết anh thì tôi không mang họ Lâm nữa!”
Lộ Minh tức quá, giáng cho tôi một bạt tai.
Tay anh ta nhẹ, tôi chẳng thấy đau.
Nhưng cái tát đó như chiếc kéo cắt đứt sợi dây cuối cùng níu giữ tôi lại.
“Lộ Minh, mẹ kiếp anh! Tay ngứa thì ch//ặt tay, miệng ngứa thì c//ắt lưỡi đi! Con đang ngủ ngon lành anh phá nó dậy làm gì?”
“Có bản lĩnh làm con tỉnh dậy mà không có bản lĩnh dỗ ngủ lại à? Toàn phá đám là giỏi!”
“Còn dám mở miệng nói thương con? Thương cái quái gì mà đi hại con như thế?”
Lộ Minh chẳng những không áy náy, mà còn khó chịu ra mặt:
“Lâm Vũ Vi, em nói cho đàng hoàng! Em thấy chỗ nào là anh không thương con?”
“Không thương thì anh nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa à? Không thương thì anh cam tâm tình nguyện làm trâu làm ngựa cho nó à?”
“Còn em thì sao? Cả ngày ngoài trông con thì chẳng phải làm gì, con khóc còn kêu anh dỗ, em có biết làm mẹ toàn thời gian là thế nào không?”
Cả ngày chẳng phải làm gì?
Đấy, bi kịch của những người mẹ toàn thời gian là thế đấy.
Trông con, nấu cơm giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa, rõ ràng bận túi bụi đến mức đau cả lưng mỏi cả người, mà trong mắt người khác vẫn là “chẳng làm gì cả”.
Được lắm.
Chẳng phải làm gì đúng không?
Vậy thì tôi sẽ cho anh thấy thế nào là… thật sự không làm gì hết.
2
Sáng hôm sau, Lộ Minh đứng giữa phòng khách gào ầm lên:
“Vợ ơi, sao áo sơ mi của anh chưa ủi? Vớ của anh đâu rồi?”
“Hôm nay sao chưa nấu bữa sáng? Sữa đậu nành với bánh kẹp trứng của anh đâu?”
“Lâm Vũ Vi, em bị điếc à? Mau ra đây giúp anh đi chứ!”
Tôi coi như không nghe thấy, khóa cửa lại, quay lưng tiếp tục ngủ.
Vài phút sau, anh ta chửi bới om sòm rồi bỏ đi.
Buổi tối, vừa về đến nhà, việc đầu tiên anh làm là tìm tôi tính sổ.
“Vợ à, hôm nay em bị gì thế hả? Suýt nữa làm anh đi làm trễ, ảnh hưởng công việc.”
“Thật là, em không đi làm thì cũng nên chăm lo việc nhà cho tốt, đừng suốt ngày gây phiền phức cho anh.”
Anh ta vừa sờ bụng vừa đi vào bếp tìm đồ ăn, phát hiện tôi chưa nấu cơm tối, sắc mặt lập tức sầm xuống.
“Buổi sáng không nấu, tối cũng chẳng chuẩn bị, Lâm Vũ Vi, em đang muốn giở trò gì đây?”
Tôi chỉ mải chơi với con gái, chẳng buồn ngẩng đầu:
“Em đâu có giở trò gì, em đang trông con mà.”
“Chẳng phải anh nói rồi sao, em chỉ cần trông con, ngoài ra chẳng có gì phải làm cả.”
Lộ Minh sững người, rồi tuôn một tràng dài dằng dặc, thấy tôi vẫn dửng dưng thì bực tức quăng lại một câu “Được lắm, giỏi lắm, xem em cứng được bao lâu!” rồi đập cửa bỏ ra ngoài.
Mười giờ đêm, anh ta vẫn chưa về.
Tôi dỗ con ngủ xong liền vào tắm.
Tắm được nửa chừng, bỗng nghe tiếng con gái khóc ré lên, tôi hoảng hốt mặc vội quần áo chạy ra.
Lộ Minh lại làm con tỉnh giấc.
Lần này là do anh ta cầm điện thoại chụp hình con, trượt tay để điện thoại rơi trúng mặt con bé.
Con đau quá nên gào khóc nức nở.
Anh ta vẫn không thấy lỗi của mình, ngược lại còn trách tôi mua ốp điện thoại kém chất lượng:
“Chỉ biết tiết kiệm mấy đồng bạc, nếu em mua cái ốp nhám thì anh đâu có trượt tay làm rơi lên mặt con!”
Nhìn cái bộ mặt vô lại của anh ta, tôi chỉ thấy tức đến đau cả ngực.
Tất cả những vụn vặt trong hôn nhân, lúc này như tung bay khắp nhà, nghẹt thở đến mức tôi chẳng thể nói nên lời.
Nhưng Lộ Minh vẫn chưa chịu dừng lại.
“Lâm Vũ Vi, dạo này em hằn học ghê nhỉ, chẳng lẽ là vì…”
Anh ta nhếch mép, cười đầy ẩn ý:
“Anh chỉ thương con thôi, em ghen à?”
“Cũng đúng, con đã được mấy tháng rồi, chúng ta cũng nên khôi phục ‘đời sống vợ chồng’ chứ.”
“Nghe nói phụ nữ mà thiếu thốn thì dễ cáu gắt lắm.”
Nói rồi, anh ta tiến lại, giằng con gái trong tay tôi đặt lên giường, hoàn toàn không màng con vẫn đang khóc nức nở.
“Lại đây, để anh ‘dỗ’ em vui vẻ một chút.”