16
Từ căn hộ đối diện vang lên tiếng cãi vã.
Không lâu sau…
Tiếng bước chân “thình thịch” vang lên trên hành lang.
Lý Tú Quyên vừa khóc vừa lao ra khỏi nhà.
Hôm sau, con trai út đến tìm tôi, mặt mày u ám như đang chịu tang...
“Mẹ ơi, Lý Tú Quyên đem hết tiền nhà mình cho bên ngoại rồi, con... con cũng hết cách.”
“Cô ấy còn dọa ly hôn nữa. Mẹ… mẹ có thể đừng báo công an không?”
Nó cúi đầu, giọng đầy thất vọng.
“Là con bất hiếu... nhưng dù sao, cô ấy cũng là mẹ của con trai con.”
“Nếu thật sự bị bắt đi, thằng bé sau này sao ngẩng đầu lên nổi với thiên hạ?”
Tôi kiên quyết đáp:
“Không báo công an cũng được — nhưng tiền đã lấy thì phải trả lại từng đồng một.”
“Còn tiền thuê nhà, mẹ chắc chắn không đưa.”
Tôi thở dài.
Kể từ đó, mặt nạ giữa tôi và vợ chồng nó đã rơi xuống hoàn toàn.
Con út – Trương Thiết Thành – dù sao cũng còn chút lương tâm, sau khi lấy tiền riêng ra trả lại cho tôi thì thỉnh thoảng còn ghé qua phòng tôi ngồi chơi.
Lý Tú Quyên thì bỏ nhà đi hai hôm, sau bị nó dỗ về.
Gặp tôi thì coi như không thấy, mặt nặng mày nhẹ, như kẻ thù.
Nếu không phải tôi mắc bệnh, chắc tôi cũng sẽ mơ hồ mà chịu đựng tiếp.
Sống trong một mái nhà, chẳng ai là không vướng bụi bặm cuộc sống.
Nhưng thời gian này khiến tôi bừng tỉnh.
Gia đình con út… đúng là nuôi không nổi, chỉ biết vong ân.
Và tôi, đã âm thầm đưa ra một quyết định.
17
Tôi còn chưa kịp thực hiện thì Lý Tú Quyên lại tìm tới.
“Mẹ, nếu mẹ đã tính toán với tôi như vậy, thì tôi cũng chẳng khách sáo nữa.”
“Mấy năm nay tiền điện nhà mẹ là tụi con trả. Vậy mẹ trả lại tiền điện đi.”
Tôi đáp không ngại ngần:
“Tính toán hả? Tiền điện bao nhiêu, đòi xong nhớ trả lại hết những gì từng nợ tôi.”
“Và từ giờ, tiền hỗ trợ hàng tháng 1 triệu mẹ vẫn đưa, cũng cắt luôn.”
“Nếu các người đã tính tiền thuê, tiền điện — thì được, mẹ sẵn sàng.”
“Nhưng căn nhà này trị giá hơn 5 tỷ, vậy giờ các người muốn giữ nhà hay trả mẹ 5 tỷ đây?”
“Đã muốn tính thì mình cùng nhau tính cho đủ!”
18
Mưa phùn rả rích cả ngày.
Trên ô cửa kính, nước chảy dài từng vệt.
Tôi nhìn qua cửa sổ, ngắm mưa, ký ức cũ lại hiện về.
Hôm ấy cũng là một ngày mưa như thế…
Ông Trương – chồng tôi – lúc đó đi làm về, tóc ướt sũng, áo khoác quấn một chiếc bọc nhỏ.
“Nhặt được ngoài cổng nhà máy, thấy tội quá… dù sao cũng là một sinh mạng.”
…
Con trai cả bước vào, gấu quần ướt hết.
Nó cất ô, thấy gói vải cũ kỹ tôi để trên ghế liền khựng lại.
Ánh mắt rưng rưng.
“Mẹ, con biết mẹ định làm gì rồi.”
Con tôi, vẫn là hiểu tôi nhất.
Nó siết lấy tay tôi, giọng trầm đục:
“Mẹ làm gì, con cũng ủng hộ mẹ.”
“Nhiều năm nay mẹ nuôi nó lớn, còn để con với em gái cùng chăm sóc nó, vậy là quá đủ rồi.”
Tôi mở gói đồ cũ, lấy ra một chiếc chăn nhỏ hoa nhạt, đã ngả màu vàng.
“Hồi cha con nhặt được nó, nó đang quấn chiếc chăn này, khóc đến khản giọng.”
“Bố con bế nó đến đồn công an, người ta bận, bảo vợ chồng mình tạm chăm vài hôm.”
Sau đó, vợ chồng tôi quyết định nhận nuôi.
19
Năm ấy, con trai cả tám tuổi, con gái mới bốn.
“Mẹ cắt sữa của con và em để dành hết cho nó uống.”
Con trai cả nói nghẹn ngào.
“Hôm bố đi công tác xa, mẹ bế nó, con dắt tay em, cùng mẹ tiễn bố lên đường.”
“Lúc bố muốn nói cho nó biết sự thật, là con ngăn lại. Con nói: ‘Nó là em con, con sẽ chăm sóc nó như ruột thịt.’”