4
Trên đường tàu lăn bánh, chồng tôi liền lên nhóm gia đình chửi rủa, kể tội tôi tự ý về nhà mẹ.
Chị dâu lập tức lên tiếng châm chọc:
“Không ngờ đấy, Lý Mỹ Quyên! Miệng thì nói hiếu thuận với ba mẹ chồng, giờ họ mong được gặp cháu mà cô lại trốn về nhà mình, đúng là đồ vong ân!”
Ngay sau đó, bố mẹ chồng cũng gửi biểu cảm giận dữ.
Mẹ chồng: “Không về thì thôi, tôi đâu chỉ có mỗi một đứa cháu, một đứa con dâu!”
Cha chồng: “Đúng! Năm nay không về thì sau này cũng khỏi về luôn đi!”
Tôi khẽ ôm con gái đang ngủ say, cười lạnh, bắt đầu gõ phản hồi:
Tôi: “Phải, chị dâu à, chị hiếu thuận hơn tôi nhiều, cũng là con dâu đấy thôi. Nhà chị đâu xa xôi gì mà chưa mua vé về? Là do tiếc tiền tăng ca hay cũng là ‘đồ vong ân’ như tôi?”
Anh chồng lập tức xen vào:
“Nói cái gì vậy! Tiền bạc sao so được với bố mẹ! Không như cô, chỉ biết nghĩ cho bản thân. Vé tàu tụi tôi sẽ đặt ngay, nếu không có, chúng tôi đi xe khách cũng phải về!”
Chị dâu vốn say xe nặng, mấy năm nay cứ muốn né về bên chồng là viện cớ “không mua được vé tàu”.
Lần này anh chồng cao giọng trước mặt bố mẹ, chắc chị ta tức điên.
Tôi lại gõ tiếp:
“Nói thì ai chả nói được, có giỏi thì về đến nơi chụp ảnh gửi xem nào.”
Chị dâu: “Hừ, chụp thì chụp! Không có cô ở đó, chúng tôi càng vui vẻ ăn Tết!”
Mẹ chồng: “Đúng đấy! Tôi đã chuẩn bị sẵn thịt heo ba rọi dày cộp cho ngày Tết rồi, đợi các con về. Nhà con Mỹ Quyên nghèo rớt, chắc còn chẳng được ăn miếng thịt ngon thế đâu!”
Bà còn gửi kèm bức ảnh: miếng thịt mỡ trắng bóc, chỉ lác đác chút nạc, mỡ chiếm đến ba phần tư.
Món ấy là đặc sản quê chồng, năm nào Tết đến cũng phải có.
Nhưng giờ ai cũng khá giả, chẳng còn ai chịu nổi mấy món ngấy ngán như vậy nữa.
Chỉ có bố mẹ chồng tôi vẫn tưởng thanh niên thích ăn mỡ.
Nào ngờ, chồng tôi và anh chị đều chán ngấy món đó, toàn cố đùn cho tôi ăn.
Năm nay tôi không có mặt, xem bọn họ trốn kiểu gì.
Hơn nữa, mẹ chồng tôi ghét nhất là con gái da ngăm.
Đợi đến khi chị dâu bế cháu gái da sạm của mình vất vả về quê, tôi thật muốn xem thử, họ sẽ “ăn Tết vui vẻ” thế nào cho biết!
5
Tôi vừa về tới nhà mẹ, ba mẹ mừng rỡ, vội vàng cán bột, gói bánh chẻo chuẩn bị bữa đoàn viên.
Nhìn đứa cháu ngoại nhỏ xíu, làn da ngăm ngăm trong tã lót, ánh mắt họ chỉ toàn là yêu thương.
Khóe môi ba mẹ khẽ cong lên, vừa nựng cháu vừa bàn tán nhỏ nhẹ về tương lai của con bé.
Khoảnh khắc ấy — mới thật sự là không khí gia đình mà tôi mong muốn.
Người lớn không vì màu da của đứa trẻ mà cau có, chửi mắng hay soi mói từng chút.
Cũng chẳng vì mục đích riêng mà nhẫn tâm đến mức coi thường tính mạng con trẻ.
Về nhà mẹ đẻ, tôi sống những ngày yên bình và ngọt ngào.
Con gái ăn ngon, ngủ ngoan, ngày nào cũng cười khanh khách.
Thế nhưng, không phải ai cũng có cuộc sống dễ chịu như vậy.
Nghe hàng xóm kể, anh chị dâu tôi đi xe khách đường dài mang con về nhà chồng.
Chị dâu vẫn còn chóng mặt, vừa định nhờ mẹ chồng rót cho ly nước.
Nào ngờ, mẹ chồng vừa thấy cháu gái da ngăm liền sầm mặt lại.
“Thúy Thúy, lúc con mang thai mẹ đã dặn đừng ăn đồ đen, hoa quả đen rồi, con không nghe nên giờ Nữu Nữu mới đen, mới xấu thế này đấy!”
Nghe mẹ chồng mắng con mình “xấu”, chị dâu tức điên.
Sắc mặt chị trắng bệch, cứng rắn đáp trả:
“Màu da của Nữu Nữu là do gen nhà họ Từ các người! Liên quan gì đến chuyện tôi ăn uống? Cả năm vất vả đưa con về ăn Tết, mẹ không nói nổi một câu dễ nghe à?”
Tính mẹ chồng tôi là thế — ai mềm thì bà cứng, ai cứng thì bà giả vờ khóc.
Quả nhiên, vừa nghe chị dâu phản kháng, bà ta liền chùi nước mắt giả bộ đáng thương:
“Tôi nuôi bốn đứa con lớn khôn, kinh nghiệm chăm con chắc chắn hơn cô!
Hai đứa nhà tôi da đen không phải do di truyền, mà vì hồi mang thai tôi ăn nhiều mộc nhĩ.
Tôi sợ con cháu bị thế nên dặn cô đừng ăn đồ đen, cô không nghe, giờ con bé mới ra thế này.”