3.
Hôm sau, tôi về nhà mẹ đẻ.
Vừa thấy tôi, mẹ đã giật mình: “Có chuyện gì vậy con?”
Tôi kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối.
“Cái gì?” Mẹ tức đến mức run người, “Cưới xong ngày thứ hai mà đã lấy vòng của con? Đây mà là mẹ chồng à?”
“Con phải lấy lại.”
“Đương nhiên là phải lấy lại!” Ba tôi cũng giận dữ, “Đó là con mua trước hôn nhân, sao có thể để bà ta lấy được?”
Mẹ lấy từ trong tủ ra một bìa hồ sơ: “Đây là bản công chứng tài sản trước hôn nhân của con, lúc trước con gửi ở nhà.”
Tôi mở ra, nhìn rõ từng con số.
Tài sản trước hôn nhân:
Tiền tiết kiệm: 150.000 tệ
Vòng vàng: 80.000 tệ
Tổng cộng: 230.000 tệ
Ngày công chứng: 15 tháng 9 năm 2024.
“Có cái này, bà ta không còn lý do gì để chối nữa.” Ba tôi nói.
Tôi gật đầu.
Tôi ở lại nhà một đêm, hôm sau quay về.
Mẹ chồng không có ở nhà, Hà Kiến đi làm rồi.
Tôi chụp lại bản công chứng, gửi cho Hà Kiến.
“Đây là công chứng tài sản trước hôn nhân của em. Vòng tay ghi rất rõ ràng. Anh bảo mẹ trả lại cho em.”
Hà Kiến nhanh chóng trả lời: “Em thật sự đi làm công chứng à?”
“Đúng.”
“Sao khi đó em lại làm chuyện này?”
“Để bảo vệ bản thân.”
Anh ta không nói gì nữa.
Nửa tiếng sau, anh ta nhắn lại: “Mẹ nói, cái vòng đó bà muốn giữ lại, để sau này dùng làm quà cưới cho Tiểu Lỗi.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, tay run lên.
Tiểu Lỗi – em trai Hà Kiến, năm nay 25 tuổi.
Thì ra mẹ chồng lấy chiếc vòng của tôi, là để… cưới vợ cho em chồng?
“Vòng đó là tài sản trước hôn nhân của tôi, tại sao lại đưa cho em trai anh?”
Tôi lập tức nhắn lại.
“Lâm Vũ, em không thể rộng lượng chút sao?” Hà Kiến trả lời, “Tiểu Lỗi sắp cưới vợ, nhà đang cần tiền. Giờ em là người nhà họ Hà, giúp đỡ gia đình có gì sai?”
“Sai là ở chỗ – đó là tài sản trước hôn nhân của tôi.”
Anh ta không nhắn lại nữa.
Tôi ngồi thẫn thờ trên sofa, đầu óc rối bời.
Mẹ chồng muốn lấy vòng của tôi, để làm sính lễ cho em chồng cưới vợ.
Thì ra đó là kế hoạch của bà ta.
Tối, mẹ chồng về.
Tôi bước ra khỏi phòng: “Mẹ, Hà Kiến nói với con rồi. Mẹ định dùng vòng của con cho Tiểu Lỗi à?”
“Đúng.” Bà ta thản nhiên, “Tiểu Lỗi sắp cưới, cũng cần quà ra mắt nhà gái. Vòng của cô là vừa đẹp.”
“Nhưng đó là của con.”
“Giờ cô là người nhà họ Hà, của cô cũng là của nhà họ Hà.” Mẹ chồng phẩy tay, “Huống hồ gì Tiểu Lỗi là em trai Hà Kiến, cô giúp nó có gì sai?”
“Sai là ở chỗ, mẹ không hỏi ý kiến con.”
“Tôi còn phải hỏi cô à?” Mẹ chồng bật cười, “Tôi là bề trên, tôi nói sao thì làm vậy.”
Tôi hít sâu một hơi.
“Mẹ, con hỏi thật – mẹ mua nhà cho Tiểu Lỗi, hết bao nhiêu tiền?”
Bà ta khựng lại: “Sao cô biết?”
“Tiểu Lỗi nói với con.” Tôi nhìn thẳng vào bà, “50 vạn, đúng không?”
Mặt mẹ chồng tái đi.
“Mẹ đã bỏ 50 vạn mua nhà cho Tiểu Lỗi, giờ lại muốn lấy luôn vòng 8 vạn của con cho nó cưới vợ?” Tôi bật cười, “Mẹ không thấy quá đáng à?”
“Không giống nhau.”
“Khác chỗ nào?”
“Tiểu Lỗi là con trai tôi, tôi bỏ tiền cho nó là chuyện đương nhiên.” Bà ta ngang nhiên nói, “Còn cô là con dâu, đồ của cô cũng là của nhà họ Hà. Tôi muốn dùng sao thì dùng.”
Tôi nhìn bà.
Cuối cùng thì tôi cũng hiểu rõ.
Trong mắt bà ta, tôi chưa bao giờ là người nhà.
Tôi chỉ là công cụ.
“Mẹ, con nói lần cuối.” Tôi giữ bình tĩnh, “Cái vòng – nhất định phải trả lại cho con. Nếu mẹ không trả, con sẽ báo công an.”