“Em chưa biết.”
Hà Kiến im lặng.
“Lâm Vũ, chúng ta nói chuyện đàng hoàng đi.” Cuối cùng anh ta nói, “Em về đây, mình nói chuyện.”
Tôi cúp máy.
Ngày thứ tư, tôi quay về.
Hà Kiến ở nhà, mẹ chồng không có.
“Em về rồi.” Anh ta đứng dậy.
“Ừ.”
“Ngồi đi.” Hà Kiến chỉ vào sofa, “Mình nói chuyện.”
Tôi ngồi xuống.
“Lâm Vũ, anh biết mấy ngày nay em chịu ấm ức.” Hà Kiến nói, “Nhưng em cũng phải hiểu cho mẹ anh.”
Tôi nhìn anh ta.
“Hiểu cái gì?”
“Thế hệ của mẹ anh là như vậy.” Hà Kiến nói, “Bà ấy luôn nghĩ đồ của con dâu là đồ của nhà chồng. Không phải nhắm vào em, bà ấy vốn nghĩ vậy.”
“Vậy nên bà ấy có thể tùy tiện lấy đồ của em?”
“Không phải lấy bừa, bà ấy chỉ muốn giữ hộ thôi.”
“Giữ hộ?” Tôi bật cười, “Hà Kiến, anh nghe xem anh đang nói cái gì.”
“Lâm Vũ…”
“Hà Kiến, trước khi cưới anh nói sao?” Tôi cắt ngang, “Anh nói, mẹ anh là người như vậy, bảo em đừng để tâm, sau này anh sẽ bảo vệ em. Bây giờ thì sao? Anh bảo vệ em chưa?”
Hà Kiến im lặng.
“Chưa hề.” Tôi tiếp tục, “Từ đầu đến cuối, anh đều đứng về phía mẹ anh. Anh nói em nhỏ nhen, nói em tính toán, nói em không hiểu chuyện. Hà Kiến, anh thay đổi rồi.”
“Anh không thay đổi.”
“Anh thay đổi.” Tôi nói rất chắc chắn, “Anh trước khi cưới không phải như thế.”
Hà Kiến cúi đầu, rất lâu sau mới nói:
“Lâm Vũ, anh cũng khó xử lắm.”
“Khó xử cái gì?”
“Em là vợ anh, mẹ là mẹ anh.” Hà Kiến nói, “Anh kẹt ở giữa, anh biết làm sao?”
Tôi nhìn anh ta.
Bỗng nhiên thấy buồn cười.
“Hà Kiến, anh không hề kẹt ở giữa.” Tôi nói, “Anh đứng hẳn về phía mẹ anh. Từ đầu đến cuối, anh luôn đứng về phía bà ấy.”
“Anh…”
“Thôi.” Tôi đứng dậy, “Chúng ta ly hôn đi.”
Hà Kiến sững sờ.
“Em nói gì?”
“Tôi nói, chúng ta ly hôn.” Giọng tôi rất bình tĩnh, “Cuộc hôn nhân này, tôi không muốn tiếp tục nữa.”
“Lâm Vũ, em bình tĩnh lại đi.” Hà Kiến hoảng hốt, “Chẳng phải chỉ là một cái vòng tay sao? Có cần ly hôn không?”
“Không phải chuyện cái vòng.” Tôi nhìn anh ta, “Mà là tôi đã nhìn rõ anh là người thế nào.”
“Hà Kiến, anh đã lừa tôi ngay từ trước khi cưới.” Tôi ngắt lời anh ta, “Anh nói sẽ bảo vệ tôi, sẽ đứng về phía tôi. Kết quả thì sao? Vừa cưới xong anh đã lộ nguyên hình.”
Sắc mặt Hà Kiến thay đổi.
“Em có ý gì?”
Tôi lấy điện thoại ra, mở một ảnh chụp màn hình.
Đó là đoạn chat của Hà Kiến với bạn bè trước khi cưới.
Tôi vô tình nhìn thấy từ trước, lúc đó không để ý, giờ mới lôi ra xem lại.
Bạn anh ta hỏi:
“Lâm Vũ đòi làm công chứng tài sản trước hôn nhân, mày cũng đồng ý à?”
Hà Kiến trả lời:
“Thì cứ đồng ý thôi, cưới cô ta về trước đã, sau này mẹ nói gì cô ta cũng phải nghe.”
Bạn:
“Ha ha, chiêu này cao tay đấy.”
Hà Kiến:
“Đương nhiên.”
Tôi đưa điện thoại lên trước mặt anh ta.
“Hà Kiến, anh nhìn đi. Đây là chính miệng anh nói.”
Mặt Hà Kiến tái mét.
“Em…”
“Anh đã tính toán tôi từ trước khi cưới rồi.” Tôi cười nhạt, “Anh đồng ý làm công chứng không phải vì tôn trọng tôi, mà là vì muốn cưới tôi về trước, rồi để tôi ngoan ngoãn nghe lời mẹ anh.”
Hà Kiến câm lặng.
“Hà Kiến, tôi đúng là đã nhìn nhầm anh.” Tôi nói, “Tôi tưởng anh thật lòng yêu tôi, hóa ra anh chỉ muốn tìm một con dâu biết nghe lời.”
“Lâm Vũ, không phải như vậy…”
“Đủ rồi.” Tôi cắt ngang, “Chúng ta ly hôn đi.”
“Không được!” Hà Kiến đột nhiên túm lấy tay tôi, “Lâm Vũ, anh không đồng ý ly hôn!”
Tôi giật tay ra: “Anh có đồng ý hay không, thì cũng phải ly hôn.”
“Lâm Vũ!”
Tôi quay vào phòng, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Hà Kiến đuổi theo: “Em đừng như vậy, chúng ta nói chuyện cho đàng hoàng.”
“Không còn gì để nói nữa.” Tôi nhét quần áo vào vali, “Tôi đã quyết định rồi.”
“Lâm Vũ, em cho anh thêm một cơ hội nữa đi.” Hà Kiến van xin, “Sau này anh nhất định sẽ thay đổi, nhất định sẽ bảo vệ em.”
“Muộn rồi.”
Tôi kéo vali đi ra ngoài.
Hà Kiến chặn trước cửa: “Em không được đi!”
“Tránh ra.”
“Không tránh!”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta: “Hà Kiến, nếu anh còn không tránh ra, tôi sẽ báo công an.”
Hà Kiến sững người, cuối cùng cũng tránh sang một bên.
Tôi bước ra khỏi cửa, không ngoảnh đầu lại.
6.
Chúng tôi làm thủ tục ly hôn một tháng sau đó.
Ban đầu Hà Kiến không đồng ý, nhưng sau khi tôi nhờ luật sư Trần gửi thư luật sư, anh ta mới xuống nước.
“Nếu anh không đồng ý ly hôn, tôi sẽ khởi kiện.”
Cuối cùng, Hà Kiến cũng ký.
Trong thỏa thuận ly hôn, tôi lấy lại toàn bộ tài sản trước hôn nhân của mình:
150.000 tiền tiết kiệm, vòng tay trị giá 80.000 — tổng cộng 230.000.
Về khoản sính lễ 180.000, Hà Kiến bảo sẽ trả lại một nửa.
Tôi không lấy.
“Tiền sính lễ các người giữ lấy, tôi không cần.”
Hà Kiến sững người: “Vì sao?”
“Vì tôi thấy bẩn.”
Tôi ký tên, cầm giấy chứng nhận ly hôn, quay người rời đi.
Lúc ra về, mẹ chồng nói một câu:
“Lâm Vũ, cô sẽ hối hận.”
Tôi mỉm cười.
“Không bao giờ.”
Bước ra khỏi cổng Cục Dân chính, ánh nắng chói chang đến mức tôi phải nheo mắt.
Tôi đứng ở bậc thềm, hít sâu một hơi.
Cảm giác được tự do — thật tuyệt.
Tiểu Mỹ đến đón tôi: “Ly dị xong rồi à?”