17.
Anh nói câu đó với giọng trầm khàn, như cố ý đè thấp.
Không gian kín mít trong xe trở nên ngột ngạt, thứ cảm xúc mơ hồ và ám muội như đang bùng lên dữ dội.
Tôi cảm thấy gò má mình nóng bừng, muốn rút tay về, nhưng anh lại siết chặt hơn, không để tôi thoát:
“Tối nay có cho anh ở lại không?”
Mặt tôi nóng ran, không dám nhìn anh ấy, chỉ biết quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Một chiếc Bentley màu đen phóng vút qua, chẳng hiểu sao lại có chút quen thuộc đến lạ.
Nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng qua trong đầu.
Chu Dung Thâm, một người kiêu ngạo và tự phụ như vậy, sao có thể xuất hiện ở Hải Thành được.
“Uyển Uyển?” Giọng của Trần Tiến Hiền có chút uất ức.
Tôi nhớ lại quãng thời gian gần đây anh ấy thực sự rất vất vả.
Công việc của anh vốn đã bận rộn không ngớt, nhưng bất kể có phải tiếp khách hay làm việc đến khuya, anh vẫn luôn tự mình đến đón tôi tan làm.
Vì lo lắng tôi mệt mỏi, sợ sáng sớm anh thức dậy sẽ làm tôi bị quấy rầy, nên mỗi lần đưa tôi về căn hộ, anh đều lái xe trở về nhà giữa đêm khuya.
Tôi cúi đầu, ánh mắt dừng lại trên bàn tay thon dài, những ngón tay rõ khớp của anh.
Không hiểu sao, hình ảnh bàn tay này từng lướt qua từng tấc da thịt tôi chợt ùa về, khiến mặt tôi nóng bừng không cách nào hạ nhiệt.
Tôi quay đi lần nữa, hạ kính xe xuống một chút.
Cơn gió lạnh lùa vào, mang theo vài bông tuyết rơi lên mặt tôi.
Tôi nghe thấy chính giọng nói của mình, nhỏ nhẹ nhưng mang theo chút dịu dàng khó tả:
“Tuyết rơi rồi… Vậy tối nay anh đừng về nữa, ở lại chỗ em qua đêm đi.”
Căn hộ tôi thuê rất nhỏ, Trần Tiến Hiền trước giờ vẫn không hài lòng.
Tôi biết anh ấy muốn tôi dọn đến sống cùng mình, nhưng tôi không rõ mình đang cố chấp vì điều gì, nhất quyết không đồng ý.
Anh luôn chiều tôi, chẳng bao giờ cãi lại, mọi thứ đều thuận theo ý tôi.
“Vậy thì… cảm ơn Tiết tiểu thư đã rộng lượng cho ở nhờ.”
Anh cười, tiếng cười trầm thấp, mang theo niềm vui rõ rệt.
Bàn tay đang nắm lấy tay tôi được anh nâng lên, rồi đặt lên môi, in một nụ hôn thật sâu.
18.
Chiếc xe của Chu Dung Thâm lao nhanh qua con phố phủ đầy tuyết, đèn xe rọi sáng làm tuyết mù bay tán loạn.
Con phố dài lấp lánh ánh đèn rực rỡ, dòng người xe tấp nập không ngừng. Đây là một sự phồn hoa khác biệt hoàn toàn với Bắc Kinh.
Hiện tại, Tiết Sùng đang được chăm sóc tại bệnh viện phục hồi chức năng tư nhân tốt nhất ở Hải Thành.
Nghe nói Tiết Uyển vừa mới mở một studio thiết kế của riêng mình.
Anh vẫn nhớ rất rõ, cô từng chơi violin rất xuất sắc, tài năng vẽ tranh thủy mặc của cô cũng luôn được mọi người khen ngợi.
Anh từng nghĩ, với cuộc sống không còn phải lo lắng về tiền bạc như bây giờ, cô sẽ quay lại làm một tiểu thư nhàn rỗi, thích thú với những thú vui phù phiếm.
Nhưng không ngờ, cô lại thuê một cửa hàng nhỏ chưa đầy 50 mét vuông, cần mẫn gây dựng một sự nghiệp nho nhỏ cho riêng mình.
Càng không ngờ rằng, căn hộ cô đang thuê để sống cũng chỉ có điều kiện rất bình thường.
Rõ ràng, người đàn ông đang giúp đỡ cô cũng không coi trọng cô đến mức đặt cô ở một vị trí xứng đáng.
Nghĩ đến đây, trái tim đang sôi sục như bị dầu nóng rót vào của Chu Dung Thâm mới dần dịu lại đôi chút.
Nhưng anh không hề biết rằng, sự yên bình ngắn ngủi này chỉ trong vòng 20 phút nữa sẽ tan vỡ, trở thành những mảnh vỡ đáng buồn cười.