Tôi góa chồng sớm, nhiều năm nay chỉ dồn sức cho sự nghiệp, vốn không có ý định tái hôn.
Mãi đến năm ngoái, trong một buổi hội thảo công nghệ hàng đầu trong nước, tôi gặp Hàn Hoa Dương.
Từ đó ông ta theo đuổi tôi quyết liệt, chân thành đến mức khiến tôi dần dao động.
Tôi chấp nhận thử yêu, còn dùng danh nghĩa bạn gái giúp ông ta không ít việc.
Đặc biệt là dự án hợp tác xuyên quốc gia trị giá hàng trăm tỷ lần này — phần lớn nguồn vốn đều chảy vào công ty của ông ta!
Giờ nghĩ lại, tôi chỉ thấy ghê tởm.
Tôi cười lạnh, giận đến mức bật ra tiếng cười:
“Hay thật. Cắm sừng tôi xong còn mang tiền tôi kiếm đi nuôi vợ con?”
Tôi chỉ thẳng vào mặt Đổng Đình Đình:
“Gọi điện cho Hàn Hoa Dương ngay. Nếu ông ta có gan, bảo ông ta tới đây. Xem thử ông ta có dám đứng trước mặt tôi mà nói chuyện hay không!”
Tất cả mọi người thoáng sững lại nửa giây, sau đó đồng loạt phá lên cười đến run người.
“Trời ơi buồn cười quá! Không có ông chủ Đổng tài trợ nâng hạng, con trai cô đời này sao được ngồi hạng nhất?!”
“Ngồi máy bay đã là ơn trời! Còn mơ gặp chủ tịch tập đoàn? Dựa cái gì?!”
“Chồng người ta là nhân vật lớn, cô nghĩ cô là ai?”
Đám phụ huynh thi nhau cợt nhả, như thể nịnh bợ Đổng Đình Đình sẽ giúp họ kiếm thêm chút lợi ích.
Đổng Đình Đình nhếch môi:
“Trùng hợp ghê, lát nữa chồng tôi đến đón con gái. Cô muốn gặp thì tôi cho cô gặp. Mất miếng thịt nào của tôi chắc?”
Mụ ta bước lại gần, nhìn tôi như nhìn rác.
“Nhưng trước đó—cô phải đi làm để trả nợ cho con trai cô đã.”
“Cô tự cởi, hay để tôi kêu người cởi hộ?”
Đổng Đình Đình nhìn tôi đầy mỉa mai.
Đám phụ huynh phía sau còn phụ hoạ:
“Cởi đi! Cởi! Cởi!”
Tôi nhìn chằm chằm vào Đổng Đình Đình, không nói nhiều — vung tay tát thẳng vào mặt mụ ta.
Một cái tát vang trời.
Đổng Đình Đình bị đánh choáng váng, đứng khựng vài giây mới gào lên:
“Lột sạch đồ của con đàn bà này cho tao! Cởi được một món, tao thưởng một vạn đô!”
Nghe đến tiền, đám phụ huynh như bị kích điện, lập tức lao về phía tôi!
“Tôi xem đứa nào dám động vào tôi?!”
Tôi quát lớn, chỉ thẳng vào phụ huynh đứng hàng đầu.
“Từ Văn Kiều, công ty nhà chị hợp tác với Trung tâm Tài chính Khởi Hoa vẫn chưa ký nhỉ? Có cần tôi gọi cho Lưu Diệu Đông nói một tiếng không?”
“Còn chị kia—Trương Lam. Chồng chị đang làm tổng giám đốc công ty con thuộc Tập đoàn Tần thị đúng không? Chị có muốn hỏi xem chủ tịch tập đoàn đó là ai không?”
Từ lúc con trai tôi nhập học, tôi đã điều tra hết lai lịch những phụ huynh này.
Thậm chí có vài người từng nhờ tôi giúp, tôi cũng âm thầm hỗ trợ vì nể lời con trai—và chưa bao giờ kể công.
Nhưng giờ đây, đổi lại lại là sự phản bội và dã tâm muốn đẩy tôi vào đ/ịa ngục!
Cả nhóm phụ huynh đồng loạt khựng lại. Không ai dám bước thêm nửa bước.
“Các người ngu à? Học sinh thì buôn chuyện nhiều nhất! Nó chẳng qua chỉ nghe con trai nó nói bừa vài câu, vậy mà dọa cái là tin?”
Đổng Đình Đình giận dữ mắng.
“Một đám vô dụng! Tao dẫn tụi mày đi tiêu tiền mà chỉ biết ăn hại? Nếu hôm nay không xử đẹp con đàn bà kia, sáu triệu đô kia để tụi mày tự trả!”
Nghe đến sáu triệu đô, đám phụ huynh lại bắt đầu xôn xao.
Nhưng trong lòng họ vẫn thấp thỏm:
“Không đúng… Dù có nghe đồn, không có thực lực làm sao cô ta biết tên ông chủ hợp tác với tôi?”
“Còn nữa, tôi có nghe nói chủ tịch Tần thị từng là con dâu nhà họ Tần… chẳng lẽ thật sự là cô ta?”
Ngay khi bọn họ đang do dự, cánh cửa phía sau bật mở.
Tôi nhìn lên — là Hàn Hoa Dương.
“Anh yêu! Mau tới đây! Chúng ta bị bắt nạt rồi!!”