“Cô không sao thì tốt rồi. Nhận được cuộc gọi dang dở của cô, tôi biết ngay đã xảy ra chuyện nên lập tức báo cảnh sát định vị tín hiệu của cô.”
“Chồng à, rốt cuộc con đàn bà đó là ai vậy? Sao em thấy tình hình này có gì sai sai?”
Đổng Đình Đình hoảng loạn quay sang Hàn Hoa Dương hỏi.
Hàn Hoa Dương nuốt nước bọt, cả người đã đổ đầy mồ hôi lạnh.
“Cô ta… chắc là tình cờ gặp người ta thôi, không phải do cô ta gọi tới đâu…”
Hắn còn cố cứng miệng.
Tôi lạnh nhạt nhìn sang Charlie:
“Charlie, anh còn nhớ lần trước tôi nói tôi đang yêu không? Còn nhờ anh tìm một chỗ đặt văn phòng cho anh ta trên phố Wall.”
“Chính là người này. Hắn theo đuổi tôi hơn một năm, dụ dỗ tôi giúp hắn kết nối, tìm nguồn tài trợ.”
“Kết quả thì sao? Hắn có vợ con đàng hoàng, còn cùng vợ hắn tra tấn con trai tôi đến mức này!”
Tôi chỉ thẳng vào Hàn Hoa Dương.
Lúc này Charlie mới hoàn toàn hiểu chuyện.
Đội y tế đi cùng anh lập tức kiểm tra tình trạng của con tôi—may mắn thay, không có gì nghiêm trọng.
“Bắt hai ả kia lại cho tôi!”
Charlie hạ lệnh.
Đổng Đình Đình và Hàn Bối Bối bị cảnh sát túm gọn.
“Mấy người dựa vào đâu mà bắt tôi?! Tránh ra hết cho bà!”
Hàn Bối Bối còn định chơi ngông.
Kết quả—bụp! Một phát súng điện thẳng vào người, bà chị hung hăng lập tức “ngủ gục”.
Mặt sẹo và đám đàn em cũng bị khống chế. Ngay cả chủ sòng bạc cũng phải đích thân cúi đầu xin lỗi.
“Cảm ơn anh, Charlie. Bây giờ tôi cần một nơi để xử lý đám người này.”
Tôi chỉ vào nhóm phụ huynh còn lại, và cả Hàn Hoa Dương.
“Giao cho tôi.”
Charlie gật đầu, ra hiệu cho vệ sĩ dẫn toàn bộ đám người kia rời khỏi hiện trường.
Với thân phận của Charlie – ông trùm dầu mỏ tại bang này – phối hợp với cảnh sát chỉ là chuyện nhỏ như gió thoảng.
Sau khi đưa con trai vào bệnh viện ổn định, tôi lập tức đến nhà máy lọc dầu của Charlie – nơi đang tạm giam những người kia.
Tôi vừa bước vào, đã nghe thấy giọng Hàn Hoa Dương đang nài nỉ Charlie:
“Không cần biết Thẩm Tri Ý hứa gì với anh, tôi trả gấp đôi được không?”
Charlie có chút ngạc nhiên:
“Gấp đôi à? Nhưng hợp đồng dầu mỏ mà cô ấy ký với tôi vừa rồi trị giá ba trăm tỷ. Cậu có thể gấp đôi được không?”
Hàn Hoa Dương đơ tại chỗ.
Hắn ngây người như bị tát thẳng mặt.
Tất nhiên là hắn sẽ hoảng loạn rồi—
Bởi mấy cái công ty “được tôi đầu tư” trước đó, vốn chỉ là chi nhánh nhỏ của Tập đoàn Tần thị.
Món lớn thực sự, là dầu mỏ và vận tải năng lượng. Thứ mà hắn chưa bao giờ dám mơ đến!
Tôi bước vào.
Hàn Hoa Dương còn muốn giả vờ chính nghĩa:
“Thẩm Tri Ý, cô làm vậy là sao? Chúng ta đều là đồng bào mà! Cô lôi một đám ngoại quốc tới bắt người, có quá đáng không?!”
“Bốp!” — Tôi tát thẳng vào mặt hắn.
Hắn còn chưa kịp hoàn hồn, tôi đã “bốp” thêm phát nữa, khiến hắn câm họng.
Tôi đảo mắt nhìn toàn bộ đám người trước mặt, giọng băng lạnh:
“Tôi cho các người một cơ hội—
Ai đã từng bắt nạt con tôi, vu oan con tôi, ra tay với con tôi — đứng ra nhận tội!”
“Tự thú thì về nước tôi sẽ xử lý sau.
Còn nếu để tôi điều tra ra được—thì cứ ở lại đây cả đời đi.”
Giọng tôi không lớn, nhưng cả căn phòng lạnh run.
Ai cũng tưởng tôi là người dễ bắt nạt. Bây giờ mới biết—họ đã chọc sai người!
Không lâu sau, từng người một quỳ rạp xuống đất, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.
“Xin lỗi cô Thẩm! Hôm đó tôi giúp bà Đổng đưa con cô xuống tầng hầm… tôi bị lừa, tôi không biết mà!”
“Đúng đúng, tôi xin lỗi, tôi sai rồi, đừng để tôi ở lại đây!”
Nhìn những kẻ này khóc lóc van xin, tôi chẳng thấy chút thương hại nào cả.
“Tôi cho phép các người về nước—là để tiện cho tôi xử lý sau.
Đừng ảo tưởng rằng mình được tha.”
Tôi hừ lạnh.
Mặt đám người còn lại xanh lét như tàu lá chuối, đã hiểu rõ kết cục đang chờ đợi họ.
Tôi bảo họ lui ra.
Nhưng Lý Phú Quý — cái tên chó săn nịnh bợ từ đầu — còn tưởng mình có thể lén lút trốn.
Đương nhiên là tôi không đời nào bỏ qua cho hắn.
“Thầy Lý, có phải vì nhà tôi chỉ biếu thầy một tờ lịch Tết nên thầy mới nghĩ con tôi dễ bắt nạt vậy không?”
Tôi chậm rãi lên tiếng.
Đám đông lập tức dạt sang hai bên, Lý Phú Quý muốn trốn cũng chẳng còn đường.
Ông ta nhìn tôi chột dạ, chân mềm nhũn quỳ rạp xuống đất.
“Ôi mẹ Tần Thư Nghiễn ơi, tôi đâu có cố ý! Là Đổng Đình Đình xúi giục tôi đó!
Bà ta rủ tôi đi đánh bạc, còn nói nếu tôi kéo được các phụ huynh khác đi cùng thì sẽ chia phần lại cho tôi nữa mà!”
Lý Phú Quý lắp bắp thanh minh.
Nhưng tôi chẳng thèm nghe nửa chữ.
Tôi quay sang Charlie, lạnh lùng hỏi:
“Trước đó có hai mẹ con bị đưa về đồn cảnh sát, cộng thêm ông ta nữa, ba người họ nợ sòng bạc sáu triệu đô.
Anh có thể giao cả ba cho chủ sòng xử lý không?”
Charlie mỉm cười: