16
Sáng hôm sau mở mắt, nghĩ đến việc lại phải đi làm, tôi thực sự hy vọng có ai đó giống Saitama đến đấm tôi ngất một phát cho xong.
Rõ ràng tôi có thể dựa vào chồng, nhưng lại cứ muốn tự mình cố gắng kiếm tiền.
Tôi đúng là một siêu nữ hiện đại độc lập đáng ngưỡng mộ.
"Chào buổi sáng."
Vẫn như mọi ngày, Hứa Hướng Nam vừa chào vừa đưa bữa sáng cho tôi.
"Hứa luật sư, chị không cần phải lúc nào cũng mang bữa sáng cho tôi đâu, tôi có thể tự mua mà."
"Cứ thoải mái đi, đây là phúc lợi của cả nhóm mà." Hứa Hướng Nam mỉm cười với tôi, dịu dàng đến mức khiến người khác khó từ chối.
Phương Ân Ân nghe thấy lời của Hứa Hướng Nam, lập tức bắt đầu giọng điệu châm chọc:
"Phúc-lợi-đội-nhóm? Tại sao tôi với Tả Địch không có nhỉ?
"Huhu, Hứa luật sư chỉ biết thiên vị những cô em gái xinh đẹp thôi."
Hứa Hướng Nam lườm cậu ta một cái, nhanh chóng giải thích với tôi:
"Đây là phúc lợi cho thực tập sinh, không dành cho hai ông già dầu mỡ này đâu."
"Vậy thì cảm ơn Hứa luật sư nhé."
Tôi ngại ngùng nhận lấy bữa sáng của chị ấy, trong lòng nghĩ sẽ tìm cơ hội đáp lại ân tình này.
"Sau này cứ gọi tôi là Hướng Nam thôi, không cần khách sáo quá."
"Chú ý này, cô ấy có thể gọi tên chị, nhưng không được phép gọi tôi bằng tên đâu đấy. Một đại soái ca như tôi mà bị gọi là Ân Ân thì chịu không nổi đâu!"
Lời của Phương Ân Ân khiến tôi bật cười.
Tôi lại nhớ đến lần đầu gặp cậu ta, còn nghĩ đây là một "anh chàng lạnh lùng, cool ngầu".
Nhưng thực tế, cậu ta giống như một "chú công rực rỡ sắc màu", giỏi ăn nói và cực kỳ để ý đến hình tượng.
Một bên, Tả Địch nghe thấy lời của Phương Ân Ân liền không nhịn được mà bật cười.
"Tả Địch, em cười cái gì? Không biết lớn nhỏ hả?"
Phương Ân Ân trừng mắt lườm cô gái trẻ.
Tả Địch ngay lập tức nghiêm mặt lại, ra vẻ nghiêm túc, nhìn thẳng vào Phương Ân Ân với ánh mắt đầy chăm chú.
Dưới ánh nhìn của Tả Địch, trên mặt Phương Ân Ân xuất hiện một chút đỏ ửng khó phát hiện.
"Vì em vừa nghe thấy một tiếng xì khá lớn, nhưng vẫn không lớn bằng tiếng anh thổi phồng bản thân đâu."
Phương Ân Ân ngừng lại trong giây lát, không nói lời nào.
Nhưng sau khi nhận ra ý tứ trong lời nói của Tả Địch, cậu ta nghiến răng nghiến lợi:
"Tôi biết ngay mà!"
Hứa Hướng Nam ngồi cùng tôi, vừa ăn sáng vừa nhìn Phương Ân Ân và Tả Địch đấu khẩu.
Tả Địch bình thường là một cô gái cực kỳ ngọt ngào, đối xử với mọi người rất dịu dàng, nhưng lại thích "đấu khẩu" với Phương Ân Ân.
Còn Phương Ân Ân, một "chú công" nhanh mồm nhanh miệng, thế mà mỗi lần đều bị Tả Địch làm cho tức đến phát điên.
Bầu không khí ở văn phòng vì hai người này mà lúc nào cũng náo nhiệt, đầy sức sống.
Tôi thì tập trung tận hưởng bữa sáng, món mì Ý này quả thật rất ngon.
Hứa Hướng Nam ngồi cạnh, ánh mắt thoáng hiện lên ý cười, dịu dàng nhìn tôi.
Tôi nhận ra ánh mắt của cô ấy, liền ngẩng đầu hỏi:"Trên mặt tôi có gì bẩn sao?"
Hứa Hướng Nam thuận tay dùng ngón tay nhẹ nhàng lau khóe miệng tôi.
"Bây giờ thì sạch rồi, ăn tiếp đi."
Khóe miệng bị cô ấy chạm qua đột nhiên nóng rực.
Cảm giác này thật sự rất kỳ lạ.
Như thể mình đã ngoan ngoãn ăn cơm tối ở nhà, nhưng nửa đêm lại lén đặt đồ nướng, còn dặn shipper đừng bấm chuông.
Một cảm giác vừa ngọt ngào vừa có chút "tội lỗi".
Tôi cúi đầu, giả vờ chăm chú ăn sáng để che đi sự bối rối.
Hứa Hướng Nam nhìn tôi ăn mà cứ lúng túng, khó khăn.
Nụ cười trên môi cô ấy càng lúc càng dịu dàng, thoải mái hơn.