08
Đang định nói thêm với mẹ vài câu nữa, thì Hứa Hướng Nam xuất hiện
Cô ấy mặc một bộ vest trắng tối giản, trên tay áo trái thêu một bông hồng bằng chỉ bạc tinh tế.
Phần eo thắt nơ nhẹ nhàng, tôn lên vóc dáng eo thon, chân dài.
Không hổ danh là nhân vật bước ra từ tiểu thuyết.
Lời khen còn chưa kịp thoát khỏi miệng, ánh mắt Hứa Hướng Nam khi nhìn thấy tôi đã sáng rực lên.
"Này, bà xã."
"Bà xã?"
"Đúng vậy, tôi đây mà." Hứa Hướng Nam mỉm cười, đôi mắt đầy nét trêu chọc.
Tôi ngỡ ngàng, "Sao có người có thể tự nhiên đưa những câu đùa trên mạng vào thực tế như vậy chứ!"
Cô ấy tiến lại gần, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên tay tôi.
"Cô xinh đẹp quá, tôi không nhịn được nên muốn chọc ghẹo chút thôi."
"Sếp à, mức lương sáu nghìn tệ của tôi không bao gồm phí để sếp trêu chọc tôi đâu nhé!"
Lời thì nói thế, nhưng khóe miệng tôi lại không kìm được nụ cười.
Ai lại không thích được khen ngợi, đặc biệt là được một chị gái xinh đẹp khen chứ?
Mẹ thấy Hứa Hướng Nam đến tìm tôi, liền vẫy tay bảo tôi đi chơi với bạn bè, rồi tự mình đi tám chuyện với hội bạn thân.
"Lâu rồi không thấy cô tham gia những buổi tiệc kiểu này."
"Không có cách nào khác, vì thù lao xuất hiện thôi mà." Tôi lẩm bẩm trong miệng.
"Thù lao xuất hiện? Là sao?"
"Cô nghe nhầm rồi, ý tôi là tối nay xuất hiện long trọng để gặp người sếp xinh đẹp, tuyệt trần – Hứa Hướng Nam tiểu thư."
Tôi bắt đầu giả vờ tâng bốc, buông những lời nịnh nọt một cách đầy trơ trẽn.
Hứa Hướng Nam bị tôi chọc cười đến mức không ngậm miệng được, nhưng đột nhiên như phát hiện ra điều gì đó, cô cúi xuống thì thầm bên tai trái tôi:
"Chu Chu, sao khuyên tai của cô chỉ còn một bên thế?"
Tôi sờ vào dái tai trống không.
"Đúng thật, có lẽ vừa nãy đi đâu đó đã làm rơi mất."
Tôi thản nhiên tháo chiếc khuyên tai còn lại xuống.
"Nhưng phải đeo đủ đôi khuyên tai mới làm nổi bật khí chất của Chu Chu chúng ta chứ."
"Vốn định tìm cơ hội tặng cô món này, giờ thì vừa hay có dịp dùng đến."
Hứa Hướng Nam mở túi xách, lấy ra một chiếc hộp lụa nhung.
Là một đôi khuyên tai ngọc trai tròn trịa, óng ánh.
Dưới ánh sáng lấp lánh của sảnh tiệc, chúng như phát ra ánh hào quang rực rỡ.
"Cô đã chăm sóc tôi đủ nhiều rồi."
Từ khi vào làm việc, Hứa Hướng Nam đối với tôi rất tốt.
Nếu không phải vì biết cô ấy thích Tần Tư, có lẽ tôi đã nghi ngờ liệu cô ấy có đang thích tôi hay không.
"Để tôi đeo giúp cô nhé."
Cô ngồi xuống bên cạnh tôi, nhẹ nhàng vén tóc tôi ra sau.
Tôi cảm nhận được đôi tay cô khẽ nắm lấy dái tai tôi, từ từ luồn khuyên tai vào.
Thần thái cô cực kỳ chăm chú, còn nghiêm túc hơn cả khi giải quyết các vụ kiện khó nhằn tại văn phòng luật.
Khoảng cách giữa chúng tôi quá gần, đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi hương nhẹ nhàng trên người cô.
Tôi cố gắng điều chỉnh hơi thở của mình nhẹ nhàng hơn, sợ làm phiền đến cô ấy.
"Xong rồi."
"Cảm ơn cô."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có thể thở bình thường trở lại.
Cô ấy lại như bị hành động của tôi chọc cười, và tôi cũng cười theo.
Có lẽ tôi cười hơi ngốc, vì tôi nghe thấy cô ấy nói:
"Chu Chu ngốc quá."
Tôi đột nhiên cảm thấy giọng nói của cô ấy giống như lời thì thầm của người yêu.
Thật mờ ám.
Tôi chắc chắn là do mình say rồi, mới có thể suy nghĩ lung tung như vậy.
Tôi vội vàng lắc đầu, cố xua tan ý nghĩ này ra khỏi đầu.
09
Hứa Hướng Nam chủ động dẫn tôi đi giao lưu với những người đồng trang lứa trong giới.
Dù sao sau này cũng phải tiếp xúc, chi bằng nhân cơ hội này làm quen trước.
Có Hứa Hướng Nam dẫn dắt, tôi cảm thấy thoải mái hơn nhiều so với khi đi cùng Tần Tư.
Dù sao nguyên chủ cũng không quen Hứa Hướng Nam, tôi không cần lo sợ bị lộ tẩy.
"Chị Chu, sao anh Tần Tư không đi cùng chị vậy?"
Cô gái vừa nói là một người trang điểm nhẹ theo phong cách “giả mộc mạc,” trông rất thanh thuần.
Nhưng giọng điệu của cô ấy nồng đậm mùi trà xanh.
Tôi mặc chiếc váy đuôi cá đen bó sát, đối lập hoàn toàn với dáng vẻ nhẹ nhàng của "tiểu bạch hoa" kia, tạo nên một sự tương phản đầy kịch tính.
"Cô gái này là tiểu bạch hoa nổi tiếng trong giới, từ hồi đại học đã quấn lấy Tần Tư rồi."
Hiểu rồi, đây là kiểu nhân vật nữ phụ chuyên làm nền để tôn lên sức hút của nam chính.
"Tôi là vợ anh ấy."
"Tôi và anh Tần Tư là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau."
Tiểu bạch hoa kiêu ngạo ngẩng cao đầu: "Cô có hiểu được giá trị của thanh mai trúc mã không?"
"Thanh mai không đấu nổi thiên giáng, mà tôi chính là vợ anh ấy."