09
Tôi tìm đến địa chỉ mà Hứa Hướng Nam gửi, vốn tưởng sẽ là một biệt thự hoành tráng chẳng kém gì nhà họ Tạ.
Nhưng không ngờ đó lại là một căn hộ ở trung tâm thành phố.
"Ở chung với gia đình không thoải mái lắm, nên tớ tự chuyển ra đây sống."
"Một mình ở đây thì rộng rãi rồi, gần công ty nữa."
Căn hộ rất mới, có hai phòng ngủ, một phòng khách, được trang trí theo phong cách tối giản đúng chuẩn của Hứa Hướng Nam. Ban công còn trồng rất nhiều cây xanh, tràn đầy sức sống.
"Cậu tự dưng tìm tới tớ làm gì thế?" Hứa Hướng Nam nhìn tôi tò mò hỏi.
"Hức hức hức..."
Hứa Hướng Nam vừa hỏi xong, cảm xúc của tôi lập tức vỡ òa.
Tôi ôm chặt lấy eo cô ấy, bật khóc nức nở như đứa trẻ:
"Đồ đàn ông tồi! Ra ngoài tìm phụ nữ khác, hức hức hức...
"Người ta còn xinh đẹp hơn, thông minh hơn tôi! Sao cứ phải nhớ mãi về người vợ cũ mà lại ở bên tôi làm gì?"
Tôi dốc hết nỗi lòng ra, khóc đến nghẹn ngào.
Cô ấy nghe càng lâu càng rối:
"Cậu đang nói cái gì vậy?"
"Ý mình là, Tần Từ vẫn còn vương vấn người vợ cũ của anh ta!"
Cô ấy nhìn tôi, hàng loạt dấu chấm hỏi hiện lên trong mắt.
"Nói thật, vì cậu mình chẳng ưa nổi anh ta. Nhưng mà..."
Hứa Hướng Nam dừng lại, nghiêm túc hồi tưởng về những lần cô ấy biết đến Tần Từ và vợ cũ là Trì Ý.
Dường như chưa bao giờ thấy anh ta thật lòng với cô ấy?
Thậm chí, từ lúc cô ấy quen biết Tần Từ đến giờ, anh ta giống như một gã đàn ông vô cảm không biết rung động.
Thế nên, nếu có người đặc biệt với anh ta, thì người đó chắc chắn là Chu Chu!
Hứa Hướng Nam nghĩ rằng tôi đang hiểu lầm.
Cô ấy định giải thích giúp Tần Từ, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng sụt sùi đáng thương của tôi đang nằm cuộn tròn trong lòng cô ấy, lại quyết định im lặng.
"Nhưng mà sao?"Tôi ngẩng đầu, ánh mắt long lanh nhìn Hứa Hướng Nam chờ câu trả lời.
"Không có gì, chẳng trách mình không ưa nổi anh ta, đúng là đáng bị ghét mà."
Hứa Hướng Nam nói với vẻ trêu đùa, sau đó ôm tôi vào lòng, ánh mắt lấp lánh sự tinh nghịch.
"Nhưng mà, có điều này cậu nói sai rồi."
Tôi ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn cô ấy:"Sai cái gì cơ?"
"Trong mắt mình, cậu mới là tuyệt nhất."
Nghe những lời này, trái tim đau khổ của tôi lại bị một câu nói nhẹ nhàng làm vỡ òa.
Tôi lập tức rúc vào lòng cô ấy, bật khóc một lần nữa, nước mắt tràn đầy không kiềm chế được.
Cô ấy vừa đưa khăn giấy cho tôi, vừa âm thầm mỉm cười thích thú.
"Đừng buồn nữa, hôm nay ở lại đây qua đêm đi. Yên tâm, mình đã chuẩn bị sẵn hai phòng."
Giọng nói dịu dàng của cô ấy khiến tôi cảm thấy được an ủi, dù trái tim vẫn còn chút nặng nề.
10
Tôi đang khóc nức nở thì điện thoại không ngừng rung lên.
Hàng loạt cuộc gọi nhỡ hiện lên, tất cả đều là của Tần Từ.
Cuối cùng, Hứa Hướng Nam là người nhấc máy.
Tôi không muốn trực tiếp nói chuyện với anh ta, nhưng vẫn lén lút ghé sát vào điện thoại, chỉ để nghe giọng của anh.
"A lô, Chu Chu, em đang ở đâu? Anh rất lo lắng cho em."
Nghe thấy giọng Tần Từ, tôi cảm nhận được sự gấp gáp hiếm hoi từ anh.
"Ồ, hiếm khi thấy sư huynh căng thẳng như vậy nha."Hứa Hướng Nam đáp lại với giọng điệu vừa trêu chọc vừa đầy hào hứng.
"Hứa Hướng Nam? Chu Chu đang ở chỗ cô à?"
"Đúng vậy, tôi vừa mới tận tình an ủi Chu Chu rất lâu đây."
Hứa Hướng Nam nhấn mạnh cụm từ"tận tình an ủi", cố tình kéo dài giọng.
Đầu dây bên kia, Tần Từ dù biết rõ chẳng có gì xảy ra, nhưng vẫn không khỏi hít một hơi sâu.
"Đợi đấy, tôi sẽ đến đón Chu Chu ngay bây giờ."
11
“Ơ nhưng mà Chu Chu hình như không muốn về đâu, cô ấy nói tối nay sẽ ngủ lại chỗ tôi.”
Dù trong lòng tôi rất buồn, nhưng thực ra vẫn mong được gặp Tần Từ. Nghe Hứa Hướng Nam nói vậy, tôi có chút nóng lòng muốn cầm lấy điện thoại.
Nhưng cô ấy nhanh chóng giữ tay tôi lại, rồi dứt khoát cúp máy.
“Chu Chu, cứ để anh ấy cuống lên chút đi.
“Nếu không, anh ấy bao giờ mới nhận ra phải tốt với cậu nhiều hơn?”
Tôi còn chưa hiểu rõ hàm ý trong lời cô ấy, thì cô đã nhẹ nhàng nhéo má tôi rồi đi rửa trái cây.
Từ nhà họ Tần đến căn hộ của Hứa Hướng Nam, lái xe mất gần một tiếng.
Thế mà chưa đầy nửa giờ sau khi cuộc gọi bị ngắt, chuông cửa căn hộ của cô ấy đã vang lên.
Hứa Hướng Nam đi ra mở cửa, còn tôi thì ngồi thu mình trên ghế sofa, nhấm nháp nho.
Vừa thấy người mở cửa là Hứa Hướng Nam, Tần Từ đã thò đầu vào muốn nhìn tôi trong phòng khách. Nhưng Hứa Hướng Nam đứng chắn ngay cửa, không nhúc nhích.
“Anh tránh ra.”
“Đây là nhà tôi, anh dựa vào đâu mà bảo tôi tránh.” Lại thêm một trận đấu khẩu nảy lửa quen thuộc.
Tôi càng rúc sâu vào sofa hơn.Không thấy tôi, không thấy tôi.
Tần Từ giả vờ xoay người muốn đi, chờ lúc Hứa Hướng Nam sơ hở, anh liền nhanh chóng bước một bước dài, đẩy cửa vào.
Hứa Hướng Nam tức đến mức hét lên mắng anh vô liêm sỉ.
Tần Từ chẳng buồn để ý, chỉ nhẹ nhàng kéo tôi đứng dậy rồi nắm lấy tay tôi, kéo thẳng ra ngoài.
“Nếu không vô liêm sỉ một chút, vợ cũng sắp bị người khác cướp mất rồi.”
Tôi thề, lúc ấy tôi thực sự định mạnh tay hất tay Tần Từ ra.
Nhưng... anh ấy gọi tôi làvợkìa.
Xuống đến dưới lầu, tôi liền nghiêm mặt, cố làm vẻ cứng rắn hơn.