1
Chưa đầy nửa năm sau ly hôn, ba tôi đã tái hôn.
Người phụ nữ ấy từng ly dị, nhỏ hơn ông ba tuổi.
Ngày cưới, tôi bị nhốt trong phòng chứa đồ.
Ba tôi lạnh mặt cảnh cáo:
“Nếu mày dám gây chuyện, tao đán/h chế/t!”
Tối đến, khách khứa tản hết, không gian ngoài sân cũng dần trở nên yên tĩnh, tôi mới lén mò vào bếp.
Lúc đang nấu mì, bình trà chẳng may đổ trúng người, nước sôi tạt cả lên da thịt khiến tôi hét lên vì đau rát.
Cánh cửa đối diện bật mở, một người phụ nữ nghe tiếng liền vội vã chạy tới:
“Sao thế? Bị bỏng ở đâu rồi?”
Cô ấy bế tôi lên, trên người phảng phất mùi hương dịu nhẹ, dễ chịu vô cùng.
“Con là Tiểu Dư phải không?”
Tôi gật đầu, ánh mắt lén nhìn đám hạt dẻ, hạt hướng dương bày trên giường, nuốt nước bọt.
Cô ấy đưa tôi rất nhiều đồ ăn ngon.
Tôi ngập ngừng vài giây, không dám nhận:
“Cô đừng nói với ba con nhé?”
“Sao lại không?”
“Bình trà bị vỡ rồi, con sẽ bị đánh mất…”
Cô khẽ “ừm” một tiếng, dịu dàng bảo:
“Cô không nói đâu.”
Tôi vẫn chưa yên tâm:
“Mình móc nghéo đi.”
“Ừ, móc nghéo.”
Tôi ăn như chưa từng được ăn, chẳng khác gì đầu lĩnh thổ phỉ.
Cô nhìn một lúc rồi bật cười:
“Con biết cô là ai không?”
Tôi không trả lời.
“Từ hôm nay, cô là mẹ của con.”
Tôi sững người, trong đầu bắt đầu tua lại mấy câu chuyện cổ tích:
Bạch Tuyết và mụ hoàng hậu độc ác, Lọ Lem và mẹ kế nham hiểm…
Xong rồi! Mình tiêu rồi!
Tôi đờ đẫn nhìn mẹ kế mới, cô ấy khẽ nhíu mày, hỏi:
“Quần con sao bẩn thế kia?”
Tim tôi như thắt lại, vội nhảy xuống giường.
Tấm drap trắng tinh đã loang lổ một vệt lớn.
Tôi cúi đầu, hoảng loạn lao về phía nhà vệ sinh.
Mẹ kế kéo tôi lại:
“Con có kinh sao không dùng băng vệ sinh?”
Cả mặt tôi đỏ bừng, như bị ai tát:
“Đừng nói cái từ đó!”
Cô ấy ngơ ngác:
“Từ nào cơ?”
“Chính là… cái đó đó!”
“Cái gì mà đó với nọ, kinh nguyệt thôi mà? Không ai dạy con à?”
Tôi im lặng.
Ánh mắt mẹ kế dần trở nên khó hiểu.
Lần đầu tôi có kinh, quần bị dính bẩn, mẹ của một bạn cùng lớp bảo đó là chuyện tốt, chứng tỏ tôi đã lớn, còn dặn tôi về nói cho ba mẹ để được nấu món ngon ăn mừng.
Tôi háo hức chạy về nhà, chưa kịp mở miệng thì ăn ngay một cái tát như trời giáng.
Mẹ tôi chống nạnh, đá tôi ngã nhào xuống đất, gào lên:
“Không biết xấu hổ à! Lắc mông ngoài đường cả ngày, sợ người ta không biết mày là con đĩ chắc?”
“Mày ham hố thế, còn học hành cái nỗi gì? Ngày mai tao báo cô giáo, cho mày đi đứng quán bar đi! Xem thằng nào mù mới rước mày!”
Tôi ôm lấy quần, lồm cồm bò dậy, vừa định giải thích thì mẹ đã cắt ngang:
“Quần bẩn thì ai giặt cho mày? Ai? Tao là ô sin chắc? Cả nhà này chỉ phục vụ mỗi mày à?”
Lúc đó tôi mới mười tuổi.
Vì dám có kinh, tôi bị bắt quỳ suốt một ngày trên nền gạch lạnh.
“Mẹ ơi, quần con bẩn, con còn đang chảy má/u…”
“Má/u thì má/u, mày nói tao nghe làm gì? Cút về phòng mày, thứ làm nhục mặt!”
Tôi chưa từng dùng băng vệ sinh.
Mỗi tháng đến ngày ấy là một lần bị tra tấn tinh thần.
Má/u thì dùng giấy lót tạm, mà dùng nhiều quá thì bị chửi là ích kỷ.