9
Sau khi tốt nghiệp, tôi tìm được một công việc lương cao. Về sau, tôi cùng các anh chị khoá trên khởi nghiệp, dần dần xây dựng nên công ty của riêng mình.
Tôi mua cho mẹ kế một chiếc xe sang, rồi đón bà ra khỏi căn nhà chật hẹp ngày trước, chuyển vào biệt thự lớn.
Mẹ kế không nén nổi vui mừng, đăng lên một bài khoe nhẹ trong vòng bạn bè — chỉ sau một đêm, cả họ hàng như ong vỡ tổ, ào ào bu lấy.
Ba tôi lập tức gọi tôi về ăn cơm, bữa tiệc đông nghẹt họ hàng, ai cũng nhìn tôi bằng ánh mắt hau háu.
Giọng gọi còn ngọt hơn cả đường:
“Ôi trời, có phải là Đại Nha đấy không? Hồi nhỏ bác từng bế con đấy nhé, còn cho con năm mươi nghìn nữa cơ, nhớ không?”
“Đúng đúng! Giờ Đại Nha công thành danh toại, tụi bác đây cũng được thơm lây. Đại Nha à, sắp xếp cho em họ con làm quản lý nhé, người nhà cả mà!”
“Phải đấy, nghe nói Đại Nha đối xử tốt với mẹ kế lắm, còn đưa về biệt thự cơ mà! Cô nói câu công bằng nhé — dù gì người ta cũng chỉ là mẹ kế, còn không thân bằng họ hàng như tụi mình đâu. Con đừng quên gốc gác của mình đấy!”
Cả đám ríu rít không ngừng, ai cũng nhắc tôi phải hiếu thuận với ba, còn ba tôi thì say bí tỉ, nhìn tôi bằng ánh mắt lấp lánh tham lam.
Tôi cười, nói:
“Được chứ, con nhất định sẽ hiếu thảo với ba.”
Ba tôi chưa kịp hết cười, tôi đã cầm chai rượu đập thẳng lên đầu ông ta, máu phun ra như suối.
Mọi người hoảng loạn kêu thất thanh, tôi túm cổ ông ta, vừa tát vừa đếm:
“Một, hai, ba…”
“Đồ điên! Dù sao ông ấy cũng là ba mày mà!”
Tôi ung dung rút khăn giấy lau tay:
“Con biết chứ. Con chỉ đang hiếu thảo lại đúng kiểu mà ba đã từng đối xử với con thôi.”
Năm tôi năm tuổi, ba đầu tư chứng khoán, thua sạch.
Say xỉn trở về, ông đạp tung cửa, kéo tôi từ trên giường ngủ lôi xềnh xệch xuống đất.
“Ngủ cái con khỉ gì mà ngủ! Tao thua đến thế rồi mày còn dám ngủ? Dậy ngay cho tao!”
“Con đàn bà không có cái ấy, đồ xui xẻo! Tại mày, tất cả là tại mày, mày hại tao mất tiền, mày chết đi cho rảnh nợ!”
Tôi co rúm trong góc, khóc lóc van xin ông đừng đánh nữa, cố dùng nước mắt lay động chút tình phụ tử mong manh còn sót lại.
Tôi biết nấu ăn, tự đi học không cần ai đưa đón, học giỏi nhất lớp, gom tiền mua quà tặng ba mẹ…
Tôi đã cố gắng hết sức để chứng minh mình không phải gánh nặng.
Nhưng đổi lại là những cú đấm ngày càng nặng tay, đến mức tôi suýt ngất.
Mẹ tôi ló đầu ra, giận dữ quát lên:
“Ồn ào chết đi được! Đánh thì ra ngoài mà đánh! Tiểu Bảo mới ngủ!”
Cách một bức tường, em gái tôi nằm trên giường công chúa, nghe truyện cổ tích say giấc nồng, còn tôi thì như con chó con bị ném ra ngoài, run rẩy trong hành lang lạnh -6, -7 độ.
Sau khi tôi đập đầu ba xong, cả đám họ hàng sững người vài giây rồi bắt đầu khuyên nhủ:
“Dù sao ông ấy cũng là ba mày mà… Với lại trước giờ bọn bác đâu có tệ với mày…”
Tôi cười lạnh, xé nốt cái mặt nạ giả nhân giả nghĩa còn sót lại:
“Trước đây, anh họ tôi ăn cắp hai triệu, đổ tội cho tôi. Dì hai đánh tôi thủng màng nhĩ.
Em họ nhờ tôi làm bài hộ, tôi không làm thì nó đạp tôi suýt gãy chân.
Còn chú ba… ha, đúng là các người ‘đối xử không tệ’ với tôi thật.”
Mặt ai nấy đỏ bừng, lắp bắp không nói nên lời.
Tôi bước tới, lại giáng thêm một cái tát vào mặt ba, nhìn thẳng vào mắt ông, từng chữ gằn rõ:
“Ba, sau này con nhất định sẽ hiếu thảo với ba.”
Hiếu — Thảo — Đến — Cùng.
Nửa tháng trước, ba tôi bỗng đổi tính.
Không chỉ chủ động kết bạn WeChat, còn “hào phóng” chuyển cho tôi hẳn… 6 nghìn 6 trăm đồng.
Rồi nhắn tin liên tục:
“Trời lạnh nhớ mặc ấm nhé con.”
“Thiếu tiền cứ nói với ba.”
“Ba mãi yêu con.”
Tôi bảo:
“Thế ba chuyển cho con 1 triệu, con đang cần gấp.”
Ngay lập tức, ông biến mất.
Hôm sau quay lại tiếp tục nhắn mấy câu vô nghĩa.
Đấy, đó chính là ba tôi.
Ông ta thừa biết bản thân đã tệ đến mức nào.
Giờ thấy tôi tự lập, có chỗ đứng, ông bắt đầu sợ — sợ tôi không nuôi ông nữa.
Thế là vội vã rút ra cái gọi là “tình yêu của cha”, rẻ mạt mà giả tạo.
Nếu năm xưa, ông chịu đứng ra một lần, nói đỡ cho tôi một câu, thì tôi đã không thảm hại đến thế.
Chỉ cần ông đừng ly hôn, chỉ cần về nhà có cơm nóng, chăn ấm.
Chỉ cần ông đừng vì lợi ích bản thân mà nhắm mắt làm ngơ…
Thì dù ông có đánh tôi chết đi chăng nữa — tôi vẫn sẽ cam chịu.
Tôi, vĩnh viễn là con tốt thí mạng trong trò chơi của họ.
Con người ta khi ăn thì khen ngon, đến lúc rửa bát thì chửi bát bẩn.
Ba tôi chính là kiểu người ấy — ăn xong, gác đũa là chửi.
Đó là ba tôi — vô dụng, nhưng vẫn sống yên ổn, tự tin mà trơ tráo.
10
Sau khi tôi đi làm, mẹ ruột từng đến tìm tôi vài lần.
Tống Nguyên Ý thi đại học, nói rằng mình đã đỗ vào một trường trọng điểm nào đó, còn mang về giấy báo trúng tuyển.
Mẹ tôi mở tiệc linh đình ăn mừng, thưởng cho nó năm mươi triệu để đi du lịch.
Đến ngày nhập học, Tống Nguyên Ý sống chết không chịu đến trường.
Mẹ tôi lôi nó tới tận nơi, nhân viên kiểm tra xong nói:
“Xin lỗi, danh sách trúng tuyển không hề có người tên Tống Nguyên Ý.”
Mẹ tôi chết lặng.
Bà đạp, bà đánh, chất vấn nó rốt cuộc là chuyện gì.