01
Sau ba tiếng bay, tôi trở về nhà, trong nhà chỉ còn lại mẹ tôi một mình.
Vừa thấy tôi, bà liền sa sầm mặt, mở miệng đã mắng:
“Còn biết đường về đấy à?”
Tôi liếc bà một cái, không đáp, chỉ quay sang nói với dì Phương đang bước ra đón:
“Gọi người mang hành lý vào phòng tôi. Bảo cậu chủ lát nữa có mặt thì đợi, tôi ngủ dậy rồi gặp.”
Dì Phương kính cẩn đáp: “Vâng, tiểu thư.”
“Triệu Khâm Duệ! Mẹ đang nói chuyện với con, con bị điếc à?”
Không cam lòng bị tôi phớt lờ, mẹ tôi bước tới chặn đường, gào lên:
“Được lắm! Giờ cả nhà các người ai cũng coi mẹ không ra gì!”
“Cái ông chồng chế/t tiệt của mẹ, rồi cả con! Cả đám đều muốn tạo phản!”
Tôi buộc phải dừng bước, nhìn mẹ — người đang rơi vào trạng thái gần như phát cuồng — rồi thản nhiên đáp:
“Để về xử lý cái mớ bòng bong này, tối qua tôi đã phải thức trắng làm việc cả đêm. Nếu mẹ không có chuyện gì thật sự quan trọng, đừng phí thời gian ngủ quý giá của con.”
“Con có thái độ gì đấy hả?” – mẹ tôi hét lên, “Mẹ là mẹ con! Không phải nhân viên của con! Giờ con còn dám ra lệnh cho mẹ à?”
Bà ồn ào quá.
Tôi nhíu mày, cố kìm cơn giận đang dâng lên trong lòng, bình tĩnh nói:
“Được rồi, mẹ yêu quý, giờ con cho mẹ hai lựa chọn:
Một, tiếp tục đứng đây tranh luận với con về cái gọi là thái độ, con lập tức quay đầu về làm việc, mặc kệ mọi chuyện trong nhà.
Hai, giữ yên lặng, có gì đợi con ngủ dậy rồi nói.
Hiểu chưa?
Hiểu rồi thì tránh ra.”
“Mày… mày!”
Bà chỉ vào tôi, nghẹn cả cổ họng. Chữ “mày” lặp đi lặp lại nơi đầu lưỡi, cuối cùng không bật ra nổi, chỉ còn tiếng khóc nức nở:
“Huhu… tôi tạo nghiệt gì mà sinh ra thứ con gái vô ơn bạc nghĩa thế này…”
Mắng thì mắng, bà vẫn chưa dám quên tính tôi nói được là làm được.
Sợ tôi thực sự phủi tay bỏ mặc, bà đành ngồi ngoan ngoãn trở lại ghế sofa, không dám chặn tôi nữa.
Tôi bước lên phòng.
Tôi cần tắm, rồi ngủ một giấc thật ngon.
Cả đêm qua không chợp mắt nổi.
Mệt chế/t đi được!
02
Hai tiếng sau, chuông báo thức đánh thức tôi dậy.
Dì Phương thông báo: “Cậu chủ đã chờ nửa tiếng rồi ạ.”
Tôi chỉnh trang sơ qua rồi xuống nhà gặp em trai.
“Chị về rồi à?” — nó vừa chơi game, vừa nhai hoa quả, ngồi bệt trên ghế sofa.
Trước mặt là bàn trà đầy ắp trái cây được gọt sẵn và đồ ăn vặt còn nguyên bao bì.
Mẹ tôi thì đang ân cần bóc quýt, từng múi một đút vào miệng nó.
“Tại sao muốn huỷ hôn?” — Tôi thẳng vào vấn đề, ngồi xuống hỏi.
“Còn tại sao nữa?” — Nó vẫn không rời mắt khỏi điện thoại, vừa gặm quýt vừa bấm nút lia lịa:
“Em với Phương Tình không hợp nhau, chẳng nói chuyện được.”
“Triệu Nguyên Phi.”
Tôi gọi rõ tên nó, giọng điềm tĩnh nhưng đầy áp lực:
“Cho em hai giây thu điện thoại lại, nói chuyện tử tế với chị.”
Nó lén liếc nhìn tôi.
Tôi ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như băng.
Nó rùng mình, vội tắt máy nhét vào túi, lầu bầu:
“Không chơi thì không chơi.”
“Nhưng chị à, em nói nghiêm túc đấy. Nhân dịp chị về, mau giúp em huỷ hôn đi, đỡ để bạn gái em ghen tuông.”
“Bạn gái?” – Tôi ném sang một cái móc câu.
Quả nhiên, nó sáng rỡ cả mặt:
“Đúng! Bạn gái mới tên là Giang Linh, dịu dàng chu đáo, cái gì cũng chiều em.”
“Phương Tình tuy có gia thế hơn Linh Linh, nhưng suốt ngày mặt lạnh như tiền, còn bắt em phải dỗ dành.
Cứ như mình là công chúa không bằng, em đâu phải osin của cô ta!”
“Em nói trước luôn nhé, em yêu người khác rồi. Nếu chị còn ép em lấy Phương Tình, em bỏ nhà đi đấy!”
“Đừng nói vớ vẩn!”
Mẹ tôi vội xoa dịu nó, quay sang tôi vờ nhún nhường:
“Con gái à, con cũng đâu định ép em trai đúng không, Khâm Khâm?”
Cái biệt danh khó nghe bà cố tình lôi ra khiến tôi ngứa ngáy khó chịu.
Tôi nén cơn phản cảm, nói:
“Mai dẫn bạn gái em về nhà, để chị gặp mặt.”
Nó ngẩn ra, tưởng nghe nhầm, phản ứng rồi thì mừng rỡ đến suýt nhảy dựng lên:
“Chị! Ngày mai em đưa Linh Linh đến! Em đảm bảo chị sẽ thích cô ấy!”
Nói rồi nó hí hửng đi gọi điện cho bạn gái.
Dì Phương hỏi tôi có muốn dùng bữa luôn không?
Tôi gật đầu: “Được.”
Vừa ngồi vào bàn, mẹ tôi theo vào, bắt đầu chuyển giọng thì thầm:
“Cô Giang Linh đó giấu em con, chạy đến gặp Phương Tình, vừa khiêu khích vừa xúi em con chia tay.”
“Nó đơn giản nên mới không nhìn ra chiêu trò. Cô gái này không phải dạng vừa đâu.”
Nhắc đến Giang Linh, mặt mẹ tôi biến sắc, mồm năm miệng mười nói xấu.
Tôi bật cười, hỏi:
“Vậy lúc nãy sao mẹ không nói trước mặt em con?”