20.
Tô Diểu Diểu có xu hướng bạo hành.
Con bé sẽ thừa lúc không ai chú ý mà siết chặt cổ em trai, nhìn gương mặt thằng bé từ trắng chuyển sang đỏ, rồi dần tím ngắt.
Nó sẽ dùng móng tay, khắc chữ lên làn da non nớt đến mức chạm nhẹ cũng có thể rướm máu.
Nó sẽ dùng kim, chọc vào thóp chưa khép hẳn.
Tôi biết từ lâu, vì tôi cũng từng là nạn nhân.
Cuối cùng, những vết thương trên người đứa nhỏ cũng bị mẹ kế phát hiện.
Vài ngày nay, bà ta lén lút tìm hiểu về cái gọi là “trại huấn luyện con cả chống em út”.
Những thứ bà ta thấy – tôi cố tình để bà ta thấy: giấy tờ, tài liệu điện tử, các bài viết chia sẻ.
Một số phụ huynh kể rằng, từ khi đưa đứa con cả “không chịu chấp nhận em út” đến đó “cải tạo”, nhà họ yên bình hơn hẳn.
Không đến vài tháng hoặc vài năm, những đứa trẻ ấy quay về, ngoan như biến thành người khác.
Chúng sẽ chủ động giặt quần áo cho em, nấu ăn cho em, làm “ngựa cưỡi” cho em, không tranh không giành, tự nguyện làm gương.
Mẹ kế từng chút từng chút cắn câu.
Tôi biết bà ta – đã động lòng rồi.
Bà ta đâu biết rằng, đám người kia chính là bọn từng thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật – cùng một loại với Dương Vĩnh Tín.
Chúng dùng điện giật, đòn roi, tra tấn, khiến những đứa trẻ chủ động quỳ xuống trước “em út”.
Một đứa như Tô Diểu Diểu, bị đưa vào đó – chẳng oan chút nào.
Hai ngày sau, bố tôi đi công tác xa.
Đêm đó, trời đổ cơn mưa lớn.
Từ cửa sổ phòng mình, tôi thấy Tô Diểu Diểu bị vài gã đàn ông mặc đồ đen lôi xềnh xệch lên xe.
Tiếng hét của nó xuyên qua khung kính, xé gió mưa lao thẳng vào tai tôi.
“Tôi thủ đoạn bẩn thỉu…Có bằng chị và con mụ họ Vương kia không?!”
21.
Họ Vương?
Thực ra, sau kỳ thi đại học, tôi vẫn luôn âm thầm điều tra.
Tô Lê rốt cuộc là con của ai?
Mẹ kế từ khi bước chân vào nhà tôi, có thể nói giữ đạo “làm vợ” rất nghiêm, hầu như không bao giờ đi ra ngoài riêng với đàn ông khác.
Ngược lại, bố tôi lại thường xuyên cho tài xế đón bà đi gặp mặt.
Cho đến một ngày.
Tôi xuống lầu uống nước, bắt gặp bố đang tìm thuốc giải rượu.
“Bố, hôm nay lại đi ăn tối dưới ánh nến sao?”
“Ăn tối gì mà nến với chả đèn?”
Ông nuốt viên thuốc.
“Từ khi dì con có thai, bố với dì chưa từng ra ngoài riêng lần nào.”
Trong khoảnh khắc lóe sáng như tia chớp trong đầu, tôi chợt hiểu ra!
22.
Trong ký ức của tôi, xe của bố đỗ dưới lầu ít nhất 5 lần mỗi tháng.Mỗi lần mẹ kế ra ngoài đều kéo dài khoảng 2 tiếng.
Thì ra… mẹ kế đã dan díu với chú Vương – tài xế của bố.
Sắp xếp xong mọi thứ trong đầu, tôi không nhịn được cảm thán:
“Chú Vương gan thật đấy!Lái xe của bố tôi, tiêu tiền của bố tôi, ngủ với đàn bà của bố tôi, đẻ ra con của bố tôi!Đúng là ‘đen ngay dưới chân đèn’ như người xưa nói.”
Đã có mục tiêu, lấy chứng cứ chỉ còn là vấn đề thời gian.
Tôi dễ dàng lấy được một sợi tóc của chú Vương, còn gắn thành công camera trong xe.
Nếu công bố ra…tâm trạng bố tôi chắc chắn sẽ tụt thê thảm.
Vậy nên, tôi phải đẩy nhanh việc mua nhà ở Bắc Kinh!
Trong bữa tối, tôi lấy ra giấy báo trúng tuyển Thanh Hoa.
Chưa kịp mở miệng, bố tôi đã chủ động nhắc đến chuyện nhà cửa.
“Ngôi nhà con chọn, bố xem rồi. Cách Thanh Hoa không xa, lại còn nhà hoàn thiện đầy đủ, chỉ cần xách vali là dọn vào được.”
Ông đặt một tấm thẻ ngân hàng lên bàn, đẩy về phía tôi.
“Ký hợp đồng sớm đi.Mua rồi thì đừng bỏ phí, học đại học rảnh cũng về đó ở nhiều hơn.”
Mẹ kế tức đến mức bóp mạnh đứa bé đang ôm trong tay.
“Oa——”
“Khóc, khóc, khóc, suốt ngày chỉ biết khóc! Trong cái nhà này, chẳng có thứ gì là của mày hết!”
Bố tôi cũng nổi giận, giật phắt đứa bé khỏi tay mẹ kế.
“Thẩm Yên, sao bây giờ em giống hệt một mụ chanh chua thế này!”