4
Mẹ tôi rõ ràng là đang “đánh tiếng trước” với họ hàng, chuẩn bị cắt đứt quan hệ với tôi.
Họ hàng không biết đã xảy ra chuyện gì, lần lượt hỏi han tình hình.
Mẹ tôi liền lên nhóm, nói những lời nửa mỉa nửa mai:
【Hạ Nhiên giỏi giang rồi, tự ý nghỉ việc đi khởi nghiệp, kết quả là lỗ sạch tiền, giờ còn nợ nần chồng chất.】
【Tôi đã nói từ lâu nó là đứa nhiều tâm cơ mà mấy người không tin, làm chuyện gì cũng không bàn với gia đình, đến lúc lỗ vốn mới quay về báo, chẳng phải muốn cả nhà đứng ra gánh thay sao?】
【Mấy suy tính đó tôi nhìn thấu cả rồi, dù sao tôi cũng không cho nó tiền. Sau này nó có vay tiền của ai mà không trả được thì cũng không liên quan đến tôi, tôi đã nhắc trước rồi.】
Tôi không nói gì trong nhóm, trực tiếp thoát ra.
Cùng lúc đó, dì út chuyển cho tôi mười nghìn.
【Nhiên Nhiên, con cứ cầm trước đi, không đủ thì dì sẽ nghĩ cách thêm.】
【Đừng nói cho mẹ con biết.】
Nhìn tin nhắn ấy, sống mũi tôi cay xè.
Quan hệ giữa mẹ tôi và dì út vốn không tốt, dì sợ nếu mẹ tôi biết được thì lại làm ầm lên một trận.
Hồi nhỏ, chỉ vì dì mua cho tôi một xiên kẹo hồ lô, tôi vui vẻ về nhà khoe với mẹ.
Bà lập tức giật lấy xiên kẹo trong tay tôi, không nói không rằng nhốt tôi ở ngoài cửa.
“Nếu con thích nó đến vậy thì để nó nuôi con đi!”
“Đúng là đồ vong ân bội nghĩa, mới cho một xiên kẹo mà đã quay lưng lại với mẹ ruột!”
Nhưng đó là lần đầu tiên trong đời tôi được ăn kẹo hồ lô.
Trước đó, mẹ chỉ mua cho chị tôi.
Tôi chỉ dám ăn một viên, còn lại mang về định chia cho mọi người.
Giữa mùa đông, tôi chỉ mặc một lớp áo mỏng bị nhốt ngoài cửa, rét đến hoa cả mắt, trong đầu vẫn còn tiếc xiên kẹo rơi xuống đất dính đầy bụi.
Thật đáng tiếc… tôi mới chỉ ăn có một viên.
Sau khi biết chuyện, dì út áy náy xin lỗi tôi.
Từ đó về sau, dì chỉ dám âm thầm quan tâm tôi sau lưng, sợ để mẹ tôi phát hiện thì tôi lại bị hành hạ.
Khi biết tôi “nợ tiền”, phản ứng đầu tiên của mẹ là vội vàng phủi sạch quan hệ.
Còn dì út thì không nói gì cả, trực tiếp chuyển tiền cho tôi.
Điều kiện kinh tế của dì vốn chẳng dư dả, mười nghìn đó có lẽ đã là toàn bộ số tiền dì có thể lấy ra lúc này.
Tôi chuyển trả lại, nói với dì rằng tôi vẫn ổn, không cần lo cho tôi.
Sau khi nghĩ rằng tôi đang nợ nần, mẹ tôi đã xóa toàn bộ thông tin liên lạc của tôi.
Tôi tưởng bà sẽ không tìm đến nữa.
Không ngờ chỉ mấy ngày sau, bà đột ngột xuất hiện ngay tại công ty tôi.
Vừa nhìn thấy tôi, bà bước nhanh tới, giơ tay tát thẳng một cái.
“Con ranh chết tiệt, giỏi thật, dám lừa cả mẹ!”
“May mà tao biết mày nhiều tâm cơ, đến công ty mày hỏi thử một câu, không thì đúng là bị mày lừa thật rồi!”
“Chỉ vì không muốn đưa tiền sinh hoạt cho tao mà bày trò nghỉ việc khởi nghiệp à!”
Mọi người xung quanh tò mò kéo lại xem chuyện.
Ánh mắt mẹ tôi lướt một vòng, trong đáy mắt còn lộ ra chút đắc ý.
Bà thích nhất là cố tình làm nhục tôi trước mặt đông người.
Bà hạ giọng uy hiếp:
“Đem thẳng số tiền mày nói sẽ đóng bảo hiểm cho tao đưa đây, nếu không tao sẽ làm cho mày không còn mặt mũi làm việc ở công ty này.”
Tôi biết bà thật sự có thể làm ra chuyện đó.
Trước đây bà cũng từng nhiều lần dùng cách này để ép tôi.
Nhưng lần này, tôi chỉ bình thản nhìn bà, chất vấn:
“Mẹ thật sự muốn đẩy mọi chuyện đến mức này sao?”
“Nếu mẹ làm đến mức con mất việc, thì con cũng sẽ đến tiệm của chị, làm ầm lên cho chị ấy không thể mở tiệm nổi.”
Sắc mặt mẹ tôi lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Tôi lạnh lùng nhìn bà:
“Con mất việc còn có thể tìm lại. Nhưng nếu tiệm của chị mà sập, số tiền mẹ đang cầm có đủ cho chị ấy khởi nghiệp lại không?”
“Nếu mẹ nhất định ép con đến đường cùng, vậy hôm nay con cũng liều luôn.”
“Cái gọi là thể diện của gia đình này, ai cũng đừng mong giữ.