4
Tôi sững sờ nhìn khuôn mặt mẹ trong video, cảm giác tủi nhục và uất ức trào dâng.
Mẹ liếc nhìn màn hình, khóe môi khẽ nhếch:
“Sao? Không dám à? Quả nhiên là nói dối.”
Nước mắt tôi rơi lã chã:
“Con không nói dối!”
“Thế thì cởi ra cho mẹ xem đi, vậy là rõ thôi. Đừng sợ, mẹ quay camera vào mặt mình rồi, không ai thấy đâu. Nhanh lên, đừng làm mẹ lỡ ván bài.”
Tôi cắn chặt môi, toàn thân run rẩy, hai nắm tay siết chặt rồi lại buông ra.
Cuối cùng, tôi run run đặt tay lên nút quần bò.
Ngay khi sắp cởi, cửa phòng ký túc xá bật mở.
Lâm Phi Phi nhìn thấy màn hình video có hình mẹ tôi, lại thấy tôi nước mắt đầm đìa, liền nhanh trí bước đến:
“Cháu chào cô ạ! Cô lại kiểm tra con gái đấy à? Thầy chủ nhiệm có việc tìm bọn cháu, cô cứ yên tâm chơi bài nhé, thắng lớn nha!”
Nói dứt lời, cô ấy tắt luôn video, quay sang nhìn tôi, vội hỏi có chuyện gì.
Tôi vừa khóc vừa kể hết: chuyện mẹ chiếm học bổng, cắt tiền sinh hoạt xuống 300 tệ, rồi còn bắt tôi cởi quần chứng minh là đến kỳ.
Tôi ôm chặt Lâm Phi Phi, khóc không dừng được.
Cô ấy tức giận nói:
“Mẹ cậu đâu phải dạy tiết kiệm gì! Rõ ràng là đang huấn luyện cậu như huấn luyện chó, để cậu phục tùng tuyệt đối!”
Cô ấy pha cho tôi ly nước đường đỏ:
“Uống đi, lần nào đến kỳ cậu cũng đau bụng dữ lắm. Để tớ đi lấy băng vệ sinh cho.”
Khi các bạn cùng phòng khác về, họ nhỏ giọng bàn cách giúp tôi đòi lại học bổng.
Tôi nằm co ro trên giường, bụng dán túi nước nóng mà bạn cùng phòng chuẩn bị, nước mắt ướt đẫm gối.
Ngày hôm sau, tôi nhận được chuyển khoản 300 tệ.
Kèm theo dòng nhắn: “Tiêu cho tiết kiệm, đừng bắt chước đứa nào đua đòi ham hư vinh.”
Tôi biết, mẹ đang nói Lâm Phi Phi.
Nhưng người ta có lỗi gì chứ?
Cô ấy có gia đình yêu thương, được sống sung túc, thích ăn ngon mặc đẹp — có gì sai?
Chỉ vì Lâm Phi Phi nhiều lần giúp tôi thoát khỏi sự kiểm soát của mẹ, nên mẹ luôn tìm cách nói xấu cô ấy.
Lần này, tôi quyết định đứng lên một lần.
Tôi viết một “bức thư ngỏ”, đăng thẳng vào nhóm gia đình.
5
Tôi kể về cảnh túng thiếu đến mức ngay cả cơm cũng không đủ ăn, rồi giải thích rõ sự quan trọng của khoản học bổng 5.000 tệ đối với mình.
“Con xin các cô chú anh chị trong nhà khuyên mẹ hãy trả lại học bổng cho con.
Nếu con thắng cuộc thi, đó là vinh dự không chỉ cho quốc gia mà còn cho cả gia tộc chúng ta.”
Ngay giây sau đó, người cha bấy lâu tắt máy đột nhiên gửi tin nhắn:
“Con nói linh tinh gì trong nhóm thế? Mẹ con mà thấy chắc nổi trận lôi đình!
Không có tiền ăn thì nói sớm chứ! Ba chuyển cho con 200, cộng với tiền mẹ cho là vừa đủ 500, nhận đi rồi xóa tin trong nhóm ngay.”
Nhìn dòng chữ “bổ sung 200” trên màn hình, trong lòng tôi trào dâng nỗi chua xót không sao diễn tả.
Trước đây, khi không đủ tiền tham gia các hoạt động tập thể, tôi từng bóng gió nói với ba, hy vọng ông giúp đỡ chút ít.
Nhưng ông chỉ buông một câu lạnh lùng:
“Chăm học đi, đừng để tâm vào mấy chuyện không đứng đắn.”
Tôi cũng từng nói mình bị hạ đường huyết đến mức ngất trong lớp, hỏi ông có thể gửi ít tiền để mua đồ ăn không.
Ba lại bảo:
“Hồi ba đi học, một ngày chưa tới năm tệ mà vẫn khỏe mạnh. Con là do kén ăn thôi. Lên đại học rồi sao yếu đuối thế?”
Tôi không tin ba không thấy gương mặt tái nhợt và thân hình gầy gò của tôi.
Vì tiết kiệm, tôi vẫn mặc lại đồng phục trung học, mỗi lần về quê đều bị hàng xóm trêu là “vẫn như học sinh cấp ba”.
Cho đến khi đọc dòng chữ “bổ sung” kia, tôi mới không thể tự lừa mình được nữa.
Thì ra, ba luôn biết rõ tôi chỉ có 500 tệ sinh hoạt mỗi tháng - chưa bằng tiền thuốc lá một tuần của ông.
Tôi không nhận 200 tệ ấy.
Nhưng lại nhận được phản ứng từ mẹ.
“Trời ơi, con gái mà tôi nuôi nấng cực khổ suốt bao năm, giờ vì tiền mà viết thứ thư nặng lời như thế ép mẹ mình! Con còn xem tôi là mẹ không?”
“Cái gì mà cuộc thi quốc tế? Tôi chưa bao giờ nghe nói đến! Chắc chắn là cái con bạn cùng phòng ăn chơi kia bày ra để lừa tiền! Tin tức bị dụ sang nước ngoài bán nội tạng chẳng thiếu gì!”
“Duyệt Duyệt từ nhỏ ngoan ngoãn, giờ lại biết mách lẻo rồi! Nhất định là bị con nhỏ không ra gì đó xúi giục! Bị nó làm hư rồi!”
“Cuộc thi chính quy nào mà lại phải tự bỏ tiền? Cả đội chẳng lẽ không có kinh phí sao? Hay là tiền bị tham ô rồi?”
6