1.
Khi nhận được cuộc gọi từ mẹ, bà đang khóc dữ dội.
Tim tôi bỗng nảy lên một nhịp bất an.
Mẹ tôi không phải người yếu đuối hay hay khóc.
Suốt đời này, tôi chỉ thấy bà khóc ba lần:
Một lần là khi ba tôi qua đời.
Một lần là trong ngày cưới của tôi.
Và một lần là lúc tôi sinh con, cả nhà chồng thì lo chạy đi xem đứa bé, chỉ có mẹ tôi nước mắt ròng ròng, nắm lấy tay y tá hỏi:
“Con gái tôi sao rồi? Nó có sao không?”
Nay nghe tiếng bà nức nở nghẹn ngào qua điện thoại, tôi thật sự hoảng loạn.
“Mẹ, mẹ sao vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?”
Sau khi mẹ tôi đứt quãng kể lại đầu đuôi câu chuyện, tôi giận đến mức toàn thân run rẩy.
Quá đáng thật sự!
Chỉ vì tôi không có ở nhà mà dám bắ/t nạ/t mẹ tôi như thế?
Thật sự nghĩ mẹ con tôi dễ bắ//t nạ//t lắm sao?
“Con à, rồi giờ tính sao, chẳng lẽ sau này mẹ thật sự phải...”
Mẹ tôi là người có học thức, những lời còn lại bà không nói ra được.
Nhưng mẹ không nói được, tôi nói thay bà.
“Ông ta nằm mơ đi! Không soi lại bản thân xem là thứ gì, cũng dám b/ắt nạ/t mẹ con mình? Đợi con tan làm về, con phải hỏi rõ ông ta định giở trò gì!”
Dỗ dành mẹ bình tĩnh lại xong, tôi mới cúp máy.
Nhưng trong lòng thì lửa giận vẫn hừng hực chưa nguôi.
Tôi cứ nghĩ mãi về dáng vẻ uất ức khi mẹ khóc, tay nắm chặt đến trắng bệch.
Nghĩ ngợi một lát, tôi gọi cho chồng là Lâm Kiệt:
“Ba anh đến nhà mình rồi, anh biết chưa?”
“Hả? Ba đến lúc nào vậy? Ổng có nói gì với anh đâu.”
Nghe giọng anh ta ngơ ngác, ánh mắt tôi dần nheo lại.
Sống chung mười mấy năm, tôi quá hiểu con người này.
Có lẽ chính anh ta cũng không nhận ra, vừa rồi rõ ràng đã có một khựng lại.
Không biết?
Đang giả vờ đấy à?
2.
Ba tôi mất sớm, mẹ một mình vất vả nuôi tôi khôn lớn.
Tôi học xong đại học, ra trường đi làm thì quen Lâm Kiệt.
Sau một năm tìm hiểu, hai bên gia đình cũng gặp mặt, bàn chuyện cưới hỏi.
Mẹ tôi biết tôi không muốn sống chung với gia đình chồng.
Nhà Lâm Kiệt thì kinh tế bình thường, lại còn một anh trai vừa mới cưới, nên không thể cùng lúc lo nhà cửa cho cả hai đứa con.
Còn bản thân tôi với Lâm Kiệt, tiền đặt cọc mua nhà cũng chưa đủ.
Mẹ tôi chủ động đề nghị: bà sẽ lo phần tiền đặt cọc, còn phần trả góp thì tôi và Lâm Kiệt cùng gánh.
Tôi cũng đưa ra một điều kiện:
“Phải để dành một phòng riêng cho mẹ tôi.”
Bà bỏ tiền ra thì hoàn toàn có quyền được ở đó.
Ban đầu Lâm Kiệt và ba mẹ anh ta cũng không quá đồng ý, nhưng nghĩ đến hoàn cảnh của mình, cuối cùng đành miễn cưỡng gật đầu.
Thế nhưng mẹ tôi là người rất biết điều.
Dù có phòng riêng, nhưng bà chỉ ghé vào cuối tuần để dọn dẹp, nấu ăn cho vợ chồng tôi.
Còn lại rất ít khi ngủ lại.
Cho đến khi tôi ma/ng th/ai, cần người chăm sóc, mẹ tôi không ngần ngại dọn tới, tự tay lo tất cả mọi việc.
Tôi gần như không phải động đến một ngón tay.
Còn mẹ chồng tôi thì sao…
Chỉ ghé qua đúng một lần, mang theo một bịch trứng gà, bảo là đặc biệt mua trứng gà ta.
Kết quả hôm đó ra về, bà lại lén cầm đi hộp thực phẩm chức năng mẹ tôi mua cho tôi.
Còn bịch trứng đó sau kiểm tra ra chỉ là trứng công nghiệp bình thường.
Chuyện này làm tôi thấy rất khó chịu, nhưng cũng chẳng buồn nói ra.
Dù sao bà ta cũng không phải mẹ ruột, tôi cũng không hy vọng gì nhiều.
Chỉ cần không gây chuyện là tôi đã thấy may mắn rồi.
3.
Dưới sự chăm sóc chu đáo của mẹ, tôi thuận lợi sinh con gái đầu lòng.
Mẹ tôi lại tiếp tục vất vả, thức đêm chăm tôi ở cữ.
Còn mẹ chồng thì… Ừm, cũng có ghé vài lần.
Nhưng mỗi lần đến đều là bộ mặt khó chịu, nhìn cháu gái mà lắc đầu:
“Chà chà chà, sao lại sinh con gái chứ?”
Rồi quay sang giục tôi:
“Phương Phương à, con mau mau dưỡng sức cho tốt, sinh thêm một đứa nữa. Cố gắng kiếm một thằng con trai, thành chữ 'Hảo' mới may mắn chứ!”
Tôi lười để ý, giả vờ nhắm mắt ngủ.
Nào ngờ bà ta còn lì lợm, cứ ngồi cạnh lải nhải, nói mãi không dứt.
Nghe mà nhức cả đầu.
Khi tôi sắp không nhịn được mà chửi thẳng thì mẹ tôi mở miệng:
“Bà thông gia à, thời buổi này rồi, trai gái gì mà chẳng như nhau.”
“Ai bảo như nhau? Phải có con trai mới là hương hỏa, mới nối dõi tông đường. Bà nhìn tôi mà xem, tôi sinh hai thằng con trai, đi đâu cũng được khen, ưỡn ngực tự hào!”
Bà ta trợn mắt, trông như một con gà mái già đang chiến đấu giành ổ,
“Con gái thì có ích gì, sớm muộn gì cũng đi lấy chồng, là thứ 'mất giá trị'!”
“‘Mất giá trị’?”
Mẹ tôi nhướng mày, mỉm cười như không cười nhìn bà ta:
“Lúc bà gả chồng, mẹ bà cũng nói với bà câu đó à?”
Mẹ chồng tôi: “…”
Không còn gì để nói, bà ta đen mặt bỏ về.
Tối đó Lâm Kiệt về nhà, mặt mày căng như dây đàn.
“Lưu Phương Phương, em làm sao có thể nói mẹ anh như vậy, dù sao cũng là bề trên của em mà!”