10.
Ta ngoái đầu nhìn ông một cái, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.Mẹ khẽ kéo tay ta: “Đừng để ý đến hắn, chúng ta đi trước.”
Chúng ta nhanh chóng đến nha môn.Vì mấy năm nay mẹ thường xem bệnh bốc thuốc miễn phí cho dân quanh xóm, đến cả huyện thái gia cũng từng nghe danh mẹ.Biết chuyện cha sau khi sáng mắt lại bội bạc với mẹ, huyện thái gia không nói hai lời liền đóng dấu xác nhận.Từ nay trở đi, ta và mẹ chẳng còn liên quan gì đến Lâm Thành.Tên ta từ Lâm Vân cũng đổi thành Tần Vân.
Rời khỏi nha môn, ta hỏi mẹ định đi đâu, mẹ nắm tay ta, vòng qua mấy con ngõ, rốt cuộc lại đến Dương Liễu Hạng.“Mẹ, chúng ta đến đây làm gì?”Mẹ không trả lời, bà đi vòng ra cửa sau của kỹ viện, nhét vào tay tiểu nhị trông cổng mấy đồng tiền:“Gọi Tiểu Thúy cô nương của các ngươi ra đây.”
Ta ngây người chớp chớp mắt.Tiểu Thúy chẳng phải là ả mà hôm qua Lâm Thành định nạp về làm thiếp sao?Chẳng lẽ mẹ muốn đánh nhau với nàng ta?
Chẳng bao lâu, Tiểu Thúy xuất hiện, trong tay cầm thứ gì đó.Hai người gặp mặt, tình cảnh kịch liệt như ta tưởng không hề xảy ra.Ngược lại, Tiểu Thúy còn hành lễ rất có chừng mực với mẹ: “Chào Tần tỷ tỷ.”
Ta hoàn toàn ngây dại.Tỷ tỷ? Sao Tiểu Thúy lại gọi mẹ là “tỷ tỷ”?
Mẹ mỉm cười với Tiểu Thúy:“Hôm qua, Lâm Thành không làm khó muội chứ?”
Nhắc đến Lâm Thành, Tiểu Thúy trợn trắng mắt:“Tên cẩu đó, không chỉ đòi ta làm thiếp, còn muốn lấy lại bạc, thật khiến người ta buồn nôn!Đúng là thương cho Tần tỷ tỷ ở cùng tên cẩu ấy mười mấy năm, hắn ngụy trang giỏi thật.”
Nói rồi, Tiểu Thúy nhét vật cầm trong tay vào lòng mẹ:“Tần tỷ, đây là 20 lạng bạc của tỷ, trả lại cho tỷ.Người ở kỹ viện mắc bệnh, đi đâu cũng bị xem thường, đại phu ngại bẩn chẳng ai chịu chữa. Chỉ có Tần tỷ chưa từng chê muội nhơ nhớp, luôn khám chữa cho muội.Nếu không nhờ Tần tỷ, mấy năm trước muội đã chết rồi.”
11.
Nói đến chỗ xúc động, Tiểu Thúy rơi lệ.Mẹ khẽ lắc đầu:“Muội cũng bất đắc dĩ mới bước vào con đường này, nhờ bản lĩnh mà kiếm tiền, chẳng có gì là nhơ nhuốc.”
Tiểu Thúy lau nước mắt, nở một nụ cười, rồi lại lấy ra một bọc bạc khác đưa cho mẹ:“Bây giờ Tần tỷ tỷ đã hòa ly với Lâm Thành, hẳn là tỷ sẽ rời khỏi nơi này.Nếu tỷ không chê, đây là hai mươi lạng muội tích góp bao năm qua, xin hãy mang theo.”
Mẹ thoáng ngẩn người:“Muội gom góp chỗ bạc này đâu dễ, đủ cho muội chuộc thân rồi phải không?”
Tiểu Thúy buồn bã lắc đầu:“Dù có chuộc thân, đời muội cũng chỉ thế này. Chuộc về rồi muội biết làm gì? Ai sẽ dung nạp một kẻ từng sống chốn phong trần?Đó chính là số phận của muội.”
Mẹ lắc đầu:“Số phận của muội, muội có thể tự định đoạt.Nếu muội bằng lòng, ta sẽ chuộc thân cho muội.Cùng ta và Vân nhi rời khỏi đây, chúng ta tìm nơi mới để bắt đầu lại. Ta sẽ dạy muội nhận biết dược thảo, chữa bệnh cứu người, muội có muốn không?”
Tiểu Thúy ngẩn ngơ nhìn mẹ, nước mắt lã chã rơi xuống:“Tần tỷ tỷ…”
Tiểu Thúy lau nước mắt, e dè nhìn ta, trong mắt có tia cầu khẩn:“Vân nhi, con có thể chấp nhận ta đi cùng hai người không? Dì không bẩn đâu…”
Ta nắm chặt tay Tiểu Thúy:“Dì Tiểu Thúy, đừng sợ, chúng ta cùng đi!”