13.
Ta vốn không hay khóc, lại càng ghét khóc trước mặt người khác.Vậy mà hôm nay, ta khóc đến sưng húp cả đôi mắt, thậm chí còn tệ hơn gương mặt của Trịnh thái giám.
Ta bực bội nói:
“Không phải để ta rời đi sao? Vậy còn cho ta xem thứ này làm gì chứ?!”
Trịnh thái giám chỉ lắc đầu:
“Đây không phải ý chỉ của bệ hạ, mà do nô tài tự ý quyết định.Bệ hạ đã chờ ngươi từ thuở thiếu niên đến giờ, chưa từng ngừng lại.Thú thực, trước kia nô tài không ưa gì ngươi, nghĩ ngươi phụ lòng chủ tử, còn mong có người khác bên cạnh để sẻ chia với ngài.
Nhưng rồi, chẳng có ai như thế xuất hiện.
Tuy vậy, nô tài cũng không muốn tấm lòng của bệ hạ bị vùi lấp.Dù ngươi ở lại hay ra đi, nô tài vẫn muốn ngươi biết: chủ tử yêu ngươi vô cùng sâu đậm.”
Ta hơi sững người, cổ họng nghẹn ứ, không cất nên lời.
Cơn gió lạnh thổi qua, rối tung mái tóc đen của ta, đồng thời khơi dậy những rung động trong tim.
Từng khoảnh khắc về Minh Sơ chợt ùa về, từng nét mặt, từng ánh nhìn – không biết từ bao giờ, hắn đã trở thành một phần không thể thiếu trong đời ta.
Ta nhìn sang Trịnh thái giám, kẻ bấy lâu nay vẫn luôn tỏ ra cứng nhắc, giờ lại hé cười:
“Tên nô tài này, lần này coi như ngươi lập được công đấy!”
Trịnh thái giám nhìn bóng ta dần rời xa, cất tiếng gọi với theo, giọng đầy mong đợi:
“Nương nương… người có định hồi cung không?”
Ta mỉm cười, trong khung cảnh vốn mang dáng vẻ đại đoàn viên mà ai cũng trông đợi, ta buông hai tiếng:
“Mơ đẹp quá!”
Trịnh thái giám chỉ thốt lên chửi đổng:
“Quả đúng, chỉ có ngươi mới không chịu ngoan ngoãn làm người!”
Ta ngoảnh đầu, khẽ cười:
“Giỡn chơi thôi mà!”
Trịnh thái giám lại lớn tiếng:
“Đồ… chó!”
Tiếng vó ngựa dồn dập, chỉ một đêm đã đưa ta băng qua nửa giang sơn.
Dù cơ thể có chút mệt mỏi, trái tim vẫn thôi thúc ta tiếp tục phi nước đại.
Phụ thân bảo ta theo đuổi biên cương, điều ấy chỉ đúng một nửa. Ta hướng về nơi ấy phần lớn vì chấp niệm, chứ chẳng phải tuyệt đối phải đến bằng được.
Chỉ là ta đã quá chậm hiểu, không nhận ra chấp niệm này sớm bị tình yêu của Minh Sơ thẩm thấu và thay đổi.
Cuốn sổ kia không chỉ cho ta thấy lòng dạ hắn, mà còn làm ta tỉnh ngộ về tình cảm của chính mình.
Ta yêu Minh Sơ.Yêu rất sâu, rất đậm!
14.
Khi ta còn chưa kịp bước vào hoàng thành, đã trông thấy Minh Sơ.
Hắn vẫn ở Đông cung, dù giờ đã là bậc cửu ngũ chí tôn, nhưng chỉ khoác một bộ y phục trắng giản dị, cúi đầu phê duyệt tấu chương cạnh án thư — nơi chúng ta từng cùng nhau luyện mực.
Điểm khác biệt lớn nhất có lẽ là những chồng tấu chương chất cao như núi, suýt phủ lấp cả bóng dáng mảnh mai ấy.
Nghe tiếng động, hắn không quay đầu, chỉ mỉm cười lên tiếng:
“A Dung, nàng về rồi.”
“Sao ngươi biết là ta?”
Minh Sơ nhẹ buông bút, chậm rãi ngẩng đầu. Lúc này ta mới nhận ra vẻ điềm tĩnh của hắn chỉ là gắng gượng. Đôi mắt hắn đã hoe đỏ tự bao giờ.
“Ta luôn chờ, luôn nhớ…A Dung, ta biết mọi điều, chỉ không rõ nàng có thích ta hay chăng.”
“Minh Sơ…”
Ta bước nhanh đến trước bàn. Hắn ngước nhìn ta, đôi mắt ánh lên chút ngỡ ngàng.
“Ta…”
Ta không giỏi thơ tình hay lời hoa mĩ, nên chỉ biết dùng một nụ hôn để tỏ lòng mình.
Chưa bao giờ ta có rung động mãnh liệt như vậy, như ngọn lửa âm ỉ bùng lên thành hỏa hoạn, thiêu rụi hết hoang mang còn sót trong Minh Sơ.