1
“Ngươi mà dám uống, bổn vương ắt khiến cả tộc ngươi theo bồi táng!”
Hắn vừa dứt lời, ta liền nâng chén độc tửu, uống cạn trong một hơi.
“Xuống tay đi, ca.”
“… Bổn vương không hề có ý đó.”
Ta bèn giơ ngón tay giữa: “Nhát gan.”
“…”
2
Sáng hôm sau, ta bị Bình Dương Vương nổi cơn thịnh nộ mà đuổi thẳng ra khỏi phủ.
“Ca ta dám một mình đánh sáu người!”
“Ca ta dám một mình giế/t tám kẻ!!”
Đang ngồi xổm tránh nắng bên vệ đường, ta gặp hai tiểu hài tử đang khoe khoang nhau. Ta hứng thú, bèn xích lại gần, nhẹ giọng xen vào:
“Ca ta dám diệt cả nhà mình.”
“…”
“…”
Nhờ chiến tích oai hùng của ca ta, ta thắng được hai con tò he. Ấy xem như cũng hữu ích đôi chút.
3
Chén độc tửu đó, quả thực là độc thật. Đây là rượu do Thánh thượng ban, vô phương cứu chữa.
Vì thế, bây giờ vừa ăn tò he ta vừa ho ra má/u, sắc má/u đen sẫm.
Người bán tò he khóc ròng cầu ta đừng ăn thêm nữa.
4
Nói ra, có chút hối hận. Hôm ấy nếu ta không bồng bột khước từ hôn, chắc đâu đến nỗi bị ép uống chén rượu kia.
Nếu có thể quay về làm lại, chứ nói bảo ta gả cho Nam Cương Vương, dẫu kêu ta gả cho… con rùa Nam Cương cũng được.
Ít ra ta còn sống đến mười tám tuổi.
5
Kỳ thực ta vốn đã có bệnh nan y, chẳng còn sống được bao lâu. Ho khạc má/u chỉ là chuyện cơm bữa.
Ta còn biết mím môi mà nhổ, trồng cây chuối mà nhổ, vừa múa vừa nhổ, vừa trêu ghẹo người ta vừa nhổ.
“Này, mỹ nam, chàng trông giống hệt vị hôn phu tương lai của ta nha.”
Đối phương còn chưa kịp mắng, ta lại ọc thêm ngụm má/u, mắt tối sầm rồi ngã lăn ra.
Hầy, trêu xong liền ngã, đúng là kế sách mới khi muốn đùa giỡn mỹ nhân.
6
Lần nữa tỉnh lại, toàn thân ta khoan khoái, thần trí cũng minh mẫn. Quần áo trên người đã thay tự lúc nào, trở thành một bộ váy lụa màu đinh hương nhẹ nhàng.
Hương thuốc thoang thoảng khắp gian phòng vắng. Ta nhảy xuống giường đi ra ngoài, liền thấy một rừng trúc tĩnh mịch. Qua rừng trúc, mơ hồ sương khói lãng đãng, dường như có suối nước nóng.
Trong làn hơi sương, ta thấy một người đang quay lưng về phía mình, thoạt nhìn chẳng rõ mặt.
Không lẽ… chuyện tốt thế này không tốn bạc mà cũng được ngắm ư?!
“Ai đó?”
Chưa kịp bước gần, người kia quát lạnh một tiếng, vung tay đánh ra một đạo thủy nhận. Ta sợ đến mức ngồi bệt xuống, lưỡi nước kia đập vào gốc cây bên cạnh, vừa hóa giải lực đạo thì cả chậu nước nóng hắt xuống đầu ta, khiến ta ướt sũng.
“Ngươi… ngươi có phải hơi quá đáng không?!” Ta lau nước trên mặt, tức tối hét lên.
Người nọ mày kéo dài đến tận tóc mai, song lại thanh mảnh hơn người Trung Nguyên, đuôi mày khẽ xếch, thoáng vẻ sắc bén. Sóng mắt sâu, tròng mắt nhạt màu, tựa lưu ly thượng hạng. Sống mũi cao, lúc ngẩng đầu nhìn người ta, tựa mũi dao phủ mật, nhưng như lại ngấm kịch độc, phảng phất nét tàn nhẫn. Lúc này, hắn khẽ mở môi, cười nhạt châm chọc:
“Bản vương chúa ghét nhất là đám người Trung Nguyên cứ nhút nhát rụt rè…”
“Ngươi tắm mà còn mặc nguyên y phục sao?!”
“….”
7
Hóa ra vị mỹ nam kia không phải người Trung Nguyên.
Nhận ra điều này, ta bỗng nhất thời á khẩu. Tự nhiên một nỗi hối hận vô cớ mà mãnh liệt dâng lên trong lòng—chả lẽ chính là ý trời?
Với tâm lý “chắc sẽ không trùng hợp đến thế đâu,” ta đành lựa lời uyển chuyển dò hỏi:
“Mỹ nam lợi hại như vậy… Ở Nam Cương, chẳng hay ngài có… làm vương gì đó không?”
Mỹ nam nhếch môi cười, vẻ tàn nhẫn, chậm rãi buông từng chữ:
“Ngươi to gan gớm, dám diễu cợt ta ư?”
“…” Không phải đâu, nghe ta giải thích đã!
Tối hôm đó, ta bị tước mất cơ hội được giúp mỹ nam đấm lưng, phải chạy ra cổng canh đêm.
Không phải thì thôi, sao lại dễ nổi giận thế?
Ta buồn bã nhìn sang đồng nghiệp—một con chó sói chỉ biết gặm xương và cắn người.
Càng đẹp nam nhân càng nhẫn tâm, câu nói xưa chẳng sai.
8
Nghĩ rằng người xinh đẹp ắt sẽ lương thiện, lại mang ơn giải độc, nên ta cười hê hê, lén chui vào phòng hắn.
Mỹ nam nào nỡ để ta—một cô nương liễu yếu đào tơ—gặp cảnh lạnh lẽo ở ngoài cửa?
Nhất định là ngoài mặt chê bai, song trong lòng thì chảy nước mắt vì ta yếu ớt, thâu đêm chẳng ngủ…