Hắn liếc ta, ánh mắt lạnh lùng, đầy vẻ khinh thường.
Mông Điềm tức giận muốn ra tay, ai ngờ Bạch Tư Tư lại thả một con cổ trùng ra.
Ta nhìn thấy mắt nàng ta lại chuyển sang màu vàng kim, miệng phát ra âm thanh như tiếng còi. Hơn chục con nhện to từ bốn phía lao đến, vây lấy ta và Mông Điềm. Những con nhện đó sắp bò lên y phục chúng ta.
Đúng lúc ấy, có một mũi tên lửa phóng xuống chân chúng ta. Lửa lan ra, thiêu cháy bọn nhện. Rồi một đôi tay mạnh mẽ kéo ta và Mông Điềm ra khỏi vòng lửa.
Mông Điềm lập tức nhìn nam nhân to lớn trước mặt với ánh mắt lấp lánh như sao: "Ca ca!"
Hóa ra đây là ca ca của Mông Điềm? Thật sự quá cường tráng! Hoàn toàn không giống với thân hình nhỏ nhắn của nàng.
Từ mắt ta ước lượng, hắn cao chín thước, bờ vai rộng gấp đôi Mông Điềm. Dù cơ thể to lớn nhưng ngũ quan của hắn lại rất ngay ngắn, lông mày rậm, mắt to, trông không hề đáng sợ mà còn rất ưa nhìn.
Ta tò mò ngắm hắn, Mông Điềm vội khoe với ta: "Đây chính là người mà ta luôn kể với ngươi—ca ca ta, Thường Thắng tướng quân, Mông Kỳ!"
"Giờ ngươi thấy rồi, có phải ta không nói ngoa không? Ca ta lợi hại thật đúng không?"
Ta gật đầu lia lịa. Ai lại không muốn có một người ca ca đẹp trai, giỏi võ như vậy chứ!
Chỉ thấy Mông Kỳ đứng chắn trước mặt chúng ta: "Ngươi là ai? Sao lại biết thuật kỳ dị của Miêu Cương?"
Bạch Tư Tư giả bộ ngây thơ: "Ngài nói gì? Ta không hiểu. Mọi người đều thấy là các nàng ta xui xẻo gặp phải nhện độc, việc này liên quan gì tới ta?"
Mông Kỳ nhìn Bạch Tư Tư bằng ánh mắt sắc lạnh: “Ta không biết ngươi đang giở trò gì, nhưng nếu ta còn thấy ngươi bắt nạt muội muội của ta nữa, hãy coi chừng đầu ngươi không giữ được!”
Tiêu Kỳ bước tới, nghiêm mặt nói: “Tướng quân, ngài lâu năm chinh chiến bên ngoài nên không rõ. Đây mới là muội muội thất lạc của ta, chính là Trường Nhạc quận chúa thật sự.”
Nói rồi hắn chỉ tay về phía ta: “Còn nàng ta thì—”
Tiêu Kỳ chưa kịp nói hết câu, thanh kiếm của Mông tướng quân đã đặt ngay trước mũi hắn: “Lời ta chỉ nói một lần, đưa Bạch tiểu thư của ngươi đi ngay lập tức! Nếu không, đừng trách đao kiếm không có mắt!”
Tiêu Kỳ đành dẫn theo Bạch Tư Tư và Cố Sở rời đi, miệng còn lầm bầm: “Hừ, dám đắc tội với vương phủ, chờ xem các ngươi sẽ khổ sở thế nào!”
Nhìn dáng vẻ uy phong của Mông tướng quân, mắt ta sáng lấp lánh. Phụ thân ta vốn là một bạch diện tướng quân nổi tiếng, nhưng nhiều năm chinh chiến đã khiến gân cốt tổn thương, không còn cầm nổi kiếm. Vì thế ông đành làm một vương gia nhàn tản ở kinh thành, sống an nhàn giàu có.
Chỉ là ta luôn tiếc nuối vì không được thấy phụ thân oai hùng trên chiến trường. Mà ca ca tiện nghi của ta, Tiêu Kỳ, thì tay trói gà không chặt.
Do đó, ta rất ngưỡng mộ những người có ca ca là tướng quân. Thường xuyên bám lấy Mông Điềm để nghe kể về chiến tích của ca ca nàng.
Không ngờ, ngoài đời thật, hắn lại vừa tuấn mỹ vừa là một người yêu thương muội muội.
Ta huých nhẹ Mông Điềm: “Hay chúng ta đổi ca ca đi? Ta tặng hết bạc quỹ riêng của ta cho ngươi luôn!”
Mông Điềm lập tức né xa, như thể sợ bị bẩn: “Đừng hòng! Ca ca ngươi có cho không ta cũng không thèm!”
Nói rồi nàng bước tới, kéo tay ta, cười kỳ lạ, ghé tai nói nhỏ: “Nhưng mà nhà ta vẫn thiếu một tẩu tẩu. Ngươi có muốn suy nghĩ không?”
Ta nhìn sang Mông Kỳ, xấu hổ đến mức tai đỏ bừng.
Ngắm thân hình cường tráng của hắn, ta không khỏi nghĩ: cũng không tệ lắm nhỉ?
Mông Điềm lo lắng cho an nguy của ta, nhất quyết đòi hộ tống về phủ.
Mông Kỳ cưỡi ngựa theo sau xe ngựa. Ta vén rèm nhìn lén bóng lưng hắn, quả thật vững chãi như một ngọn núi, mang đến cảm giác vô cùng an toàn.
Ta nhớ hồi nhỏ mọi người từng nói Mông Kỳ tướng quân trông như Dạ Xoa, trẻ con nào không ngoan sẽ bị đem đến doanh trại của hắn. Lúc đó ta nghe vậy thì sợ hãi, nhưng giờ xem ra, Dạ Xoa này lại rất tuấn tú!
Ta bước xuống xe ngựa với sự tiếc nuối, lén trao ánh mắt nhờ vả với Mông Điềm. Nàng hiểu ý ngay, đập tay vào ngực hứa sẽ giúp đỡ.
Ta vui vẻ quay về phủ, nhưng vừa đến cửa đã thấy Bạch Tư Tư. Nàng ta đưa ta một túi thơm: “Ca ca vẫn luôn nhớ ngươi, đây là túi thơm dành cho ngươi.”
Ta nghi ngờ nhìn nàng ta. Tự nhiên tặng quà như vậy, đúng là không có chuyện gì tốt lành.
Ngay lúc đó, một phụ nhân xuất hiện, giật lấy túi thơm rồi đốt ngay lập tức. Khói đen bốc ra, mùi vô cùng khó chịu.
Phụ nhân này cũng mặc đồ theo phong cách Miêu Cương. Bà ta tát Bạch Tư Tư một cái, lớn tiếng: “Ngươi thật độc ác, dám dùng cổ trùng hại con gái ta!”
Ta giật mình. Ngày mai là ngày nhỏ máu nhận thân, nàng ta định ra tay trước đây mà!
Bạch Tư Tư nhìn phụ nhân đó bằng ánh mắt tàn nhẫn: “Người đâu! Đây là tàn dư phản quân Miêu Cương, mau bắt lại!”
Ngay lập tức, binh lính trong vương phủ bao vây phụ nhân này, khiến bà ta không cách nào thoát thân.
Tiếng ồn làm cha mẹ và Tiêu Kỳ chú ý, họ liền tới xem chuyện gì xảy ra.
Bạch Tư Tư nhận ra đám người phía sau, lập tức khóc nức nở, chỉ vào phụ nhân kia mà kêu oan: “Vì con gái bà mà ta phải chịu khổ mười lăm năm! Bà từng muốn luyện ta thành cổ trùng nhưng không thành, lại muốn bán ta vào kỹ viện! Nếu không dùng cách này, làm sao ép bà hiện thân được?!”
Bà ta hoảng loạn, giọng nói run rẩy: “Năm đó, ta chỉ đổi có một đứa thôi! Ta thề ta chỉ đổi một đứa thôi! Còn lại... còn lại không liên quan tới ta!”
Mẫu thân không kiềm được nữa, nước mắt lã chã, tay run rẩy chỉ vào mặt bà: “Ngươi nói thật không? Vậy con trai ta đâu? Con trai ruột của ta đâu?”
Người phụ nhân đó lắc đầu hoảng loạn: “Ta không biết... ta thật sự không biết...”
Cha nhìn bà ta, ánh mắt sắc bén như muốn khoan vào tâm can: “Ngươi nghĩ không nói sẽ không ai điều tra được sao? Nếu không khai ra, ta sẽ dâng sớ lên hoàng thượng, cho điều tra tất cả các hộ dân gần giếng nước năm đó! Ngươi có tin sẽ không còn đường sống không?”