4.
Sau cuộc hoan lạc, Vũ Văn Dật ngủ rất say.
Hệ thống rốt cuộc cũng kết nối, điên cuồng tru tréo với ta:
"Hắn bị thương chưa lành, ngươi đã ôm hắn làm chuyện kia, ngươi sợ hắn sống quá lâu sao?"
Nó giận đến nỗi nhảy loạn, tấm kính như muốn rạn nứt.
Đó vốn là chỗ ta đã đập nát.
Ngày ta trọng sinh, ta lấy một thanh đao tẩm độc ép nó đi giết Thái tử, nó không chịu, còn cãi hùng hồn:
[Ta là hệ thống mị chủ, không phải hệ thống giết người.]
[Muốn ta làm gì cũng được, nhưng phải hoàn thành nhiệm vụ trước.]
Khi ấy ta không nói lời nào, lập tức đấm cho nó một quả.
Nó sợ hãi đầu hàng.
Sau đó, ta lại bắt nó giả thành vị kỳ nhân dâng cổ trùng giải độc.
Trở về, nó khóc đến mức màn hình dường như muốn nát.
[Ta là hệ thống thảm nhất lịch sử.]
[Sau này còn mặt mũi nào đi gặp chủ thần đây...]
Hôm đó thấy nó khổ sở, ta mủi lòng, hứa sẽ không động tay động chân nữa.
Nhưng bây giờ, ta hối hận rồi.
Hệ thống cứ lầu bầu không ngừng, nói như thể ta là yêu nghiệt hút dương khí, chỉ cần lên giường với Thái tử là có thể khiến hắn cạn kiệt sinh lực.
Ta bị nó lè nhè đến đau đầu, bèn nghiêng người nhìn khuôn mặt trắng bệch của Vũ Văn Dật, đặt tay lên lưng hắn.
Chầm chậm trượt xuống.
[Đừng đừng đừng, ta im! Ta im ngay được chưa?]
Hệ thống hoảng sợ, như thể bị người bóp cổ, không dám cất thêm lời.
Xung quanh khôi phục tĩnh lặng.
Ta hài lòng rút tay về, xuống giường dập lư hương, ngồi trước gương trang điểm, lẳng lặng ngắm gương mặt mình.
Đôi mắt long lanh, môi đỏ nhếch nhẹ, quyến rũ mê hồn.
Phó Vân Thanh hay ghen, lúc sắp xuất giá đã chọn toàn nha hoàn kém sắc, chỉ có ta giữa đám người xấu xí lại chói mắt như hạc giữa bầy gà.
Bởi vì ta có thể làm nổi bật sắc đẹp của nàng ta thêm ba phần, nâng lên bảy phần.
Nàng ta không thể sống thiếu ta.
Nhưng lại sợ ta không chịu an phận câu dẫn Thái tử, cho nên phái Hồng Tụ giám sát sát sao.
Kiếp trước, ta ngoan ngoãn giữ mình, cố tình trang điểm xấu xí, nghĩ đợi khi lớn tuổi hơn, nàng ta sẽ nể tình cho ta xuất cung.
Nhưng sự đời không như mong muốn.
Năm ấy, trong cung yến Trung thu, Thái tử say rượu vô tình nhìn ta lâu hơn hai lần, Hồng Tụ lập tức đi bẩm báo. Thế là Phó Vân Thanh không cần phân rõ phải trái, gán cho ta tội dụ dỗ, ra lệnh lột sạch xiêm y, treo cổ ta.
Hôm đó, trên nền đá xanh của Đông cung, máu ta chảy lênh láng đỏ tươi.
Khoảnh khắc trước khi mất ý thức, ta nghe thấy giọng Phó Vân Thanh:
"Đây chính là kết cục của kẻ dám mị hoặc chủ thượng, cũng là tấm gương cho các ngươi."
"Đi báo cho người nhà nàng ta đến nhặt xác về."
Đệ đệ ta tới, cảnh tượng đập vào mắt chính là một thi thể bị hành hạ đến không còn nguyên vẹn.
Đôi mắt đệ ấy như muốn tóe lửa, tóc gần như bạc trắng chỉ trong chớp mắt, máu lệ trào ra.
Phó Vân Thanh vỗ tay cười, nói đây là “cảnh đẹp hiếm có”.
Đám cung nhân rào rào phụ họa, tiệc tùng náo nhiệt.
Chỉ có đệ đệ ta quỳ bên sân, hai tay run rẩy, cởi áo để đắp lên đống thịt bầy nhầy, rồi nhào tới bóp cổ Phó Vân Thanh.
Đệ ấy muốn đồng quy vu tận với nàng ta.
Đông cung thị vệ đông như kiến, kết cục đã định.
Đệ ấy bị phế hai chân, bán vào Nam Phong quán.
Linh hồn ta lơ lửng, nghe tiếng kêu thảm thiết của đệ đến nỗi hồn phi phách tán, suýt nữa hóa thành lệ quỷ.
Đúng lúc này, một thứ tự xưng là “hệ thống mị chủ” xuất hiện.
Nó nói có thể giúp ta quay lại, cứ mị hoặc một quân chủ là được đổi một nguyện vọng, nhưng cái giá cũng không nhỏ.
Nó hỏi ta có muốn hay không.
Trong tấm kính lớn ấy phản chiếu một bóng mờ, giống như khuôn mặt quỷ da xanh, răng nanh dài, miệng liên tục há ra khép lại.
Ta nghe thấy giọng của chính mình vang lên.
"Ta đồng ý, mặc kệ trả giá thế nào."
5.
Trong Đông cung, chẳng điều gì thoát khỏi mắt Phó Vân Thanh, huống chi Vũ Văn Dật cũng không định giấu giếm nàng ta.
Vì thế, sáng sớm hôm sau, nàng ta nhận được tin liền chạy thẳng tới.
Lúc đó, ta đang bôi thuốc cho Thái tử.
Do đêm qua hoạt động quá kịch liệt, vết thương lại rách ra.
Tay áo rộng rườm rà, ta vén lên cho gọn, cẩn thận rắc bột thuốc lên vết thương, rồi dùng băng vải quấn vòng này nối vòng khác.
Ánh mắt Vũ Văn Dật dừng trên cánh tay ta, đột nhiên hỏi:
"Lúc cắt tay lấy máu, có đau không?"
"Không đau."
Ta không ngẩng đầu, cẩn thận thắt nút băng gạc, nhẹ giọng đáp: "Nô tì không sợ đau, cũng không sợ chết, chỉ mong sớm chữa khỏi cho điện hạ."
Nam nhân khẽ cười, khom người vuốt nhẹ cánh tay ta.
Chạm vào chỗ vết cắt vừa lên da non, đôi mắt hắn hiếm khi toát ra chút ấm áp.
"Yên tâm, chỉ cần ta còn sống, nhất định sẽ không để ngươi chết."
Có lẽ tâm trạng đang tốt, hắn đổi tư thế, bắt đầu trêu đùa với ta.
"Nếu ta chết sớm..."
"Vậy ngươi chỉ có thể tự mình lo liệu."