10.
Lời vừa dứt, có thánh chỉ tuyên hắn vào cung yết kiến.
Hắn vội vàng đi, còn chưa kịp dặn cụ thể cách “tiễn” Thái tử phi, thị vệ đành chạy đến hỏi ý ta.
Ta đứng ngoài hiên, thoáng liếc chiếc giá treo c.ổ ở góc.
Thị vệ lập tức hiểu ý, liền trói chặt Phó Vân Thanh.
Lúc này trời đổ mưa lớn.
Bị nước lạnh giội vào, nàng ta tỉnh dậy. Thấy hoàn cảnh của mình, lập tức ra sức vùng vẫy.
Tiếng gào khóc chói tai xé nát màn mưa. Ta không muốn nhìn thêm, dìu nha hoàn rời đi, chỉ dặn một câu:
"Thái tử phi thương người nhà, sau khi xong nhớ báo Phó phu nhân đưa nàng ấy về."
Đám người rối rít khen: "Nương nương nhân từ!"
Đúng lúc đó, khoé mắt ta bắt gặp một bóng hình quen thuộc, ta dừng chân:
"À, còn nha hoàn Hồng Tụ, người được Thái tử phi tin tưởng nhất. Bảo nàng ta theo hầu chủ tử dưới suối vàng."
Chẳng bao lâu, sau lưng truyền đến tiếng kêu gào thảm thiết.
Tâm trạng ta khoan khoái, khoé môi khẽ cong.
Thật tốt, bớt đi vài kẻ chướng tai gai mắt.
Đêm ấy, hoàng cung cũng chẳng yên ả.
Hoàng hậu dùng cái chết tạ tội, Phó gia hai trăm bảy mươi miệng ăn, toàn bộ kết án bảy ngày sau hành hình.
Hoàng thượng nguyên đã suy yếu, nay bị đả kích nghiêm trọng, tiếp tục hôn mê bất tỉnh, Thái tử túc trực bên giường suốt nửa tháng.
Song, Hoàng thượng vẫn long du thiên ngoại.
Ngày Thái tử lên ngôi, hắn lập ta làm quý phi.
Hắn khoác long bào, cúi đầu gục vào hõm cổ ta, giọng nói mỏi mệt xen lẫn yếu ớt:
"Hợp Hoan, giờ trẫm chỉ còn lại một mình."
"Hoàng thượng, người còn có thiếp đây."
Ta đặt tay vỗ nhẹ lên lưng hắn, ôn tồn an ủi:
"Thiếp đời đời kiếp kiếp đều ở bên cạnh người."
Việc đầu tiên của tân hoàng chính là mở đợt tuyển tú.
Để bù đắp cho các đại thần bị Phó gia hãm hại, nhóm tú nữ đầu tiên lấy từ nhà bọn họ.
Dẫu có nhiều phi tần như vậy, song hắn ưa thích nhất vẫn là ở trong cung của ta.
Hắn thường nói, khi sinh mệnh hắn thoi thóp, chỉ có ta cam tâm tình nguyện kề bên; không giống mấy nữ nhân kia.
"Chỉ khi ở cạnh nàng, trẫm mới dễ chịu."
"À đúng rồi, trẫm vừa đưa đệ đệ nàng vào cấm quân. Từ nay nó đi theo trẫm, nàng cũng thuận tiện gặp gỡ."
Ngày trước, ta từng xin hắn cho đệ đệ xuất cung trở về nhà, nhưng lần nào hắn cũng từ chối.
Hoá ra sớm đã có an bài.
Ta khẽ vuốt gương mặt hắn, rũ mi nở nụ cười ngoan hiền:
"Thần thiếp cảm tạ ân điển của Hoàng thượng."
Trong hậu cung đồn rằng hoàng đế vô cùng sủng ái quý phi, đến nỗi “yêu ai yêu cả đường đi lối về”.
Nhưng ta hiểu rõ, hoàng gia lấy đâu ra tình yêu chân thực, chẳng qua bậc đế vương khéo vận dụng lòng người mà thôi.
11.
Năm thứ tư sau khi Vũ Văn Dật đăng cơ, quân địch biên cảnh xâm phạm, khiến hàng vạn sinh mạng nước ta bỏ mình.
Trận chiến kéo dài ba tháng, vô số tướng sĩ ngã xuống, không ngày trở về.
Hạ triều xong, hắn đến cung của ta.
Hắn tự tay cài trâm hoa lên tóc ta, giọng dịu dàng:
"Hiện giờ nữ nhân trong cung, ai nấy đều có gia thế chống lưng, chỉ có phía sau nàng là trống trải. Nếu trẫm điều đệ đệ nàng ra biên cương lập công, nàng thấy thế nào?"
Ta còn biết trả lời sao khác, đành tỏ vẻ mừng rỡ, ngã vào lòng hắn, cảm ơn hết lời vì hắn nghĩ cho ta.
Hắn dường như rất hài lòng, đêm đó liền ngủ lại cung ta.
Ít lâu sau, đệ đệ ta chuẩn bị tòng quân.
Trước khi đi, ta đưa cho nó bộ giáp do hệ thống mang tới, ân cần dặn:
"Ra chiến trường, tuyệt đối không được liều lĩnh. Nếu đánh không lại, phải chạy, rõ chưa?"
Đệ đệ mở to mắt: "Tỷ tỷ nói gì vậy, ta còn muốn lập công, trở về làm chỗ dựa cho tỷ."
Tuổi mười tám là lúc nhiệt huyết sục sôi nhất.
Ta im lặng thở dài, vuốt mái tóc nó: "Được, ta ở đây đợi đệ."
Đệ đệ vừa rời đi, ta lập tức gọi hệ thống, hỏi đã hoàn thành bao nhiêu.
Nó làm bộ như không nghe, "Hoàn thành gì cơ?"
Ta liếc nó, chậm rãi xắn tay áo: "Ngươi muốn ta ra tay?"
[Ấy ấy, ta chỉ đùa thôi mà.]
Ánh gương lập loé, rất nhanh hiện lên con số: 86.
Hệ thống từng nói, chỉ cần đạt thành tựu “mị hoặc quân chủ” là có thể đổi lấy một điều ước.
Mị hoặc quân chủ nghĩa là chiếm trọn trái tim đế vương.
Thế nhưng đã ba năm qua, con số không mấy nhúc nhích.
Mà ta thì không đợi được thêm nữa...
Hệ thống nghĩ ta ham muốn ngôi vị hoàng hậu, nên khuyên nhủ:
"Không chiếm hết trái tim hắn cũng chẳng sao, bây giờ ngươi làm quý phi chẳng phải rất ổn ư?
"Theo cách nói của loài người thì, biết đủ mới là hạnh phúc."
"Đúng, nhân gian quả có câu ấy."
Ta vừa lau con d.ao găm sáng loáng, khoé môi chầm chậm cong lên.
"Nhưng loài người chúng ta còn một câu khác: phải bước lên đỉnh cao cuộc đời."
12.